Thêm vài canh giờ trôi qua, giọng nói buồn bực của Lâm Phong lại vang lên.
- Lão đầu, có phải lão nhớ nhầm chỗ nào rồi không?
- Có vấn đề gì sao?
- Sao linh vực của ta vẫn chưa hình thành?
- Chuyện đó phải xem lại tư chất của tiểu tử ngươi.
Mỗi người mỗi tư chất, tốt thì chỉ cần vài năm, bình thường thì phải mất mười mấy năm, nếu là loại thấp kém thì có tu luyện cả đời cũng không thành.
- Khó như vậy sao?
- Không chỉ có nhiêu đó đâu.
Linh vực một khi hình thành còn có phân chia lớn nhỏ, linh vực càng lớn sẽ có uy lực càng mạnh, một số loại linh vực phải có kích thước đủ lớn mới có thể thi triển.
Lâm Phong nghe mà sợ, không ngờ linh vực lại khó thành như vậy, nếu hắn nhớ không lầm thì Hàn Băng phải mất vài năm mới có thể đột phá vương giả.
- Linh vực cũng có phân loại nữa hả?
- Đương nhiên.
Tu sĩ bình thường chỉ có thể thi triển một loại linh vực nhưng mấy tên tuyệt thế thiên tài thì có thể thi triển nhiều loại như luân vực, trọng vực, kiếm vực…
Trong trận Thánh Ma đại chiến lần trước, Lâm Phong từng thấy U Minh Thánh Chủ và Linh Mộng thi triển luân vực tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, uy lực hình như rất khủng bố.
- Theo lão thì ta nên tu luyện loại linh vực nào?
- Đan vực.
- Có loại linh vực đó nữa hả?
- Thiên hạ rộng lớn thứ gì mà không có.
So với các loại linh vực khác thì đan vực dễ tu luyện hơn nhiều, chỉ cần chuẩn bị ngàn viên bạo đan là được, đợi cho đối thủ tiến vào phạm vi liền kích hoạt, ngàn đan cùng bạo, uy lực kinh thiên.
- Cái gì mà uy lực kinh thiên rõ ràng là đồng quy vu tận.
Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền biết lão có ý châm chọc, với thiên phú chiến đạo của hắn thì chỉ cần tu luyện thành linh vực là đã có thể tạ ơn tổ tiên được rồi.
Hôm sau, trong lúc Lâm Phong tìm hiểu về linh vực thì có một tên tộc nhân Lý gia đến thông báo, nói là Hàn Băng có chuyện muốn gặp hắn.
Theo quy định của Đan Thành chỉ có Đan sư mới được tiến vào nội thành cho nên đám người Hàn Băng tạm thời ở bên trong một căn biệt phủ ngoại thành của Lý gia.
Bên ngoài đại môn nội thành có một chiếc hồng xa chờ sẵn, bên trên cắm đại kỳ Lý gia, Lâm Phong vừa bước tới nội môn liền có người dẫn hắn vào hồng xa rời đi.
- Có cần phải chơi lớn như vậy không?
Lâm Phong ngồi bên trong hồng xa, ánh mắt liên tục quan sát xung quanh, nơi này giống như một căn phòng nhỏ đầy đủ tiện nghi, có giường nằm, bàn trà, linh tửu, linh quả…
- Chắc là nha đầu kia sợ tiểu tử ngươi bị đám người Cửu Huyền bắt đi.
- Đúng là một nữ nhân cẩn thận.
Tuy bên trong Đan Thành nghiêm cấm đánh nhau nhưng Linh Mộng đâu cần ra tay chỉ cần ra lệnh là được, nếu Lâm Phong không tuân theo thì hắn sẽ trở thành phản đồ.
Lý Nguyệt Thần nghi ngờ đám người Cửu Huyền muốn sử dụng chiêu dụ rắn ra hang cho nên nàng mới dùng hồng xa của Lý gia để hộ tống, chỉ cần Lâm Phong không ló mặt ra ngoài thì không ai có thể làm gì được hắn.
Nửa canh giờ trôi qua, hồng xa dừng lại bên ngoài một biệt phủ to lớn, nơi này cách khá xa trung tâm Đan Thành, không gian yên tĩnh, người qua lại cũng không nhiều.
Lâm Phong vừa rời hồng xa liền có một nữ tử bước ra chào đón sau đó dẫn hắn vào bên trong, khi đến trước một căn phòng thì dừng lại.
- Lâm công tử, khách nhân đang chờ ở bên trong.
- Đa tạ.
Lâm Phong nhìn nữ tử rời đi, hắn đẩy cửa bước vào, giọng nói vui mừng.
- Hàn Băng sư tỷ, đệ đến rồi đây.
Cửa phòng vừa mở ra, chỉ thấy một đạo hỏa ảnh lóe lên, Lâm Phong chợt có cảm giác khó thở, cổ của hắn đã bị một cái ngọc thủ bóp chặt.
- Uh… uh…
- Gan của ngươi cũng không nhỏ, ngay cả lệnh của ta cũng dám không nghe.
Linh Mộng mỉm cười nhưng trên gương mặt xinh đẹp lại không có một chút tiếu ý, ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa hàn quang.
- Đủ rồi.
Giọng nói của Hàn Băng từ bên cạnh truyền đến, Linh Mộng hừ lạnh một tiếng rồi thu lại ngọc thủ.
- Khục khục…
Lâm Phong ôm cổ như gà mắc thóc, ánh mắt oán hận nhìn yêu nữ, hắn nhớ là gần đây đâu có chọc giận nàng.
- Còn nhìn nữa coi chừng ta móc cặp mắt của ngươi.
- Không nhìn thì không nhìn, cũng đâu có gì đẹp.
- Ngươi nói gì?
- Hàn Băng sư tỷ, tìm đệ có chuyện gì sao?
Lãnh Hàn Băng nhìn lưu manh, vẻ mặt không còn lạnh lùng như ngày thường.
- Hôm sau ta và Phi Dao sẽ cùng Linh Mộng trở về Cửu Huyền.
- Cái gì?
Lâm Phong chợt hét lớn, vẻ mặt kinh ngạc.
- Có phải tỷ bị yêu nữ uy hiếp không?
- Khốn kiếp.
Giọng nói vừa dứt, một đạo hỏa ảnh bay về phía Lâm Phong nhưng chỉ trúng vào tàn ảnh của hắn.
Ngọc thủ Linh Mộng chuẩn bị giơ lên thì Lâm Phong đã trốn phía sau Hàn Băng, nàng chỉ có thể dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn hắn.
- Nếu ngươi còn nói lung tung thì đừng trách ta.
Lâm Phong tức giận nhìn yêu nữ, quân tử không chấp nữ nhân, tạm tha cho nàng.
- Hàn Băng sư tỷ, có phải tỷ có chuyện gì không thể nói cho đệ biết không?
- Ngươi không cần lo lắng, trở về Cửu Huyền là quyết định của ta.
- Chẳng phải lúc trước tỷ đã đồng ý cùng đệ đến Bắc Hoang rồi sao?
- Ta…
Lãnh Hàn Băng tất nhiên muốn cùng Lâm Phong đi khắp đại lục nhưng nàng cũng không muốn làm khó Linh Mộng, có nàng cùng trở về thì chuyện của Lâm Phong sẽ dễ giải thích hơn.
- Lần này là ta không đúng, không thể giữ lời với ngươi.
- Đệ hiểu rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, Lâm Phong có thể đoán được vài phần nguyên nhân vì sao Hàn Băng lại quyết định như vậy, mối quan hệ giữa nàng và yêu nữ vô cùng phức tạp, đôi lúc thân như tỷ muội, có lúc lại như kẻ thù.
Hàn Băng và Lâm Phong đã có hôn ước, chỉ cần nàng ở lại Cửu Huyền thì nhất định sẽ có ngày hắn trở lại.
Dù biết chuyện Hàn Băng quyết định trở về có một nửa nguyên nhân là vì mình nhưng Lâm Phong vẫn có cảm giác buồn bực, thời gian tiếp theo hắn sẽ phải xa cách với lão bà.
Linh Mộng đứng bên cạnh nhìn một nam một nữ liếc mắt đưa tình không hiểu sao trong lòng lại dâng lên cảm giác cô độc cùng với một chút đố kỵ.
- Chuyện cần nói cũng đã nói, nên đến lúc rời đi.
- Ngươi muốn đi đâu thì đi, không tiễn.
Lâm Phong trừng mắt nhìn Linh Mộng, lão bà của hắn sắp rời đi vậy mà ngay cả thời gian nói lời từ biệt cũng không cho, sao trên đời lại có nữ nhân nhẫn tâm như vậy.
Hàn Băng nhìn về phía Linh Mộng, giọng nói lạnh nhạt.
- Ta muốn ở bên cạnh hắn thêm một lúc nữa.
- Tùy ngươi.
Linh Mộng vừa dứt lời liền rời đi, khi bước tới cửa phòng thì nàng chợt dừng lại.
- Nếu ngươi dám không trở về thì dù là chân trời góc biển ta cũng sẽ tìm cho bằng được ngươi.
Lâm Phong vừa muốn mở miệng thì nhìn thấy một viên hồng châu bay tới, hắn vội giơ tay đón lấy.
- Gì đây, muốn dùng thứ này ám toán lão tử sao?
- Đây là Bạo Thiên Châu.
Bạo Thiên Châu là một loại thiên cấp cấm bảo, một khi kích hoạt sẽ lập tức nổ tung, uy lực tuyệt đối không dưới tôn giả tự bạo.
Lâm Phong nghe Hàn Băng giải thích, mặt cắt không còn giọt máu, lỡ như vừa rồi yêu nữ kích hoạt thứ này không chừng bây giờ hắn đã đăng xuất khỏi Thiên La rồi.
- Thứ nguy hiểm như thế này nhất định phải tịch thu.