Thiên La

Chương 98: KHỞI HÀNH





Lâm Phong đứng chờ được một lúc thì nhìn thấy tiểu sư tỷ xuất hiện, Lãnh Phi Dao bước tới bên cạnh tên sư đệ, ánh mắt hưng phấn như vừa nhặt được bảo vật.

- Tiểu Phong tử, mau nhìn xem bộ y phục này thế nào?

- 3000 trung phẩm linh thạch, quá đắt.

Lâm Phong liếc nhìn bảng giá trên bộ y phục của Phi Dao rồi lắc đầu, thứ này chỉ đơn thuần là nữ y, không có tác dụng hỗ trợ tu sĩ, quá lãng phí.

Lãnh Phi Dao bĩu môi.

- Ta chỉ hỏi đệ thứ này có đẹp hay không thôi, đệ quan tâm đến giá cả làm gì?

- Đệ cảm thấy mấy bộ nữ y bên kia tốt hơn.

Lâm Phong chỉ vào mấy bộ áo giáp cạnh đó, nhìn cũng không tệ, chỗ cần che thì che, chỗ cần khoe thì khoe, y phục như thế này mới đáng giá chứ.

Lãnh Phi Dao nhìn mấy bộ y phục Lâm Phong chỉ, gương mặt nhỏ nhắn khẽ ửng hồng, nàng hung hăng trừng mắt hắn một cái.

- Tỷ tỷ nói không sai, đệ đúng là một tên lưu manh.

- Hay là chúng ta mua tặng Hàn Băng sư tỷ vài bộ có được không?

- Đệ mơ đi, tỷ tỷ sẽ không mặc những thứ này đâu.

Hàn Băng là nữ tử theo xu hướng bảo thủ, chỉ riêng áo bào của nàng đã che hết phần thiên hạ, gương mặt cũng bị lụa mỏng che đi, chỉ để lại một đôi mắt lạnh lùng cách người ngàn dặm.

Cổ nhân có câu, nhập gia phải tùy tục, đợi khi Hàn Băng trở thành lão bà thì Lâm Phong sẽ tìm cách để nàng mặt mấy bộ y phục này, vừa nghĩ thôi đã thấy sung sướng.

Ba ngày sau, toàn bộ trưởng lão, chấp sự và đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung đều tập hợp bên ngoài thánh môn, đoàn người xếp thành một hành lang, kéo dài đến mấy dặm.

Vài chục người từ bên trong thánh môn bước ra, dẫn đầu là Cửu Huyền Thánh Chủ, bên cạnh là trưởng lão Thánh Cung, phía sau là chân truyền đệ tử.

Mã Vạn Long xoay người, ánh mắt đảo qua mấy chục tên chân truyền đệ tử, vẻ mặt hài lòng, đây chính là tương lai của Cửu Huyền Thánh Cung, không bao lâu nữa, tên tuổi của đám nhóc này sẽ truyền khắp Nam Hoang.

Đứng bên cạnh Cửu Huyền Thánh Chủ là Đường Nghiêm, đại trưởng lão Đan Cung, lần tham gia ngũ cung đại hội này sẽ do lão dẫn đội.

Mã Vạn Long mỉm cười, giọng nói hào sảng.

- Đường trưởng lão, lần này phải làm phiền trưởng lão chiếu cố đám tiểu bối này.

- Thánh Chủ quá lời, đây là bổn phận của lão phu.

- Cũng sắp đến giờ rồi, chúc mọi người thượng lộ bình an.

- Đa tạ Thánh Chủ.

Đại thủ Đường Nghiêm giơ lên, giọng nói uy nghiêm của lão vang vọng khắp thánh sơn.

- XUẤT PHÁT…

- ẦM… ẦM… ẦM…

Tiếng trống trận liên tục vang lên, Đường Nghiêm dẫn đầu đoàn người hướng về phía Cửu Huyền Thành rời đi, vừa đi được vài bước, hàng vạn đệ tử đứng hai bên đường cùng lúc hô vang.

- CỬU HUYỀN XUẤT THẾ…

- VẠN KIẾP TRƯỜNG TỒN…

- QUYẾT THẮNG…

- QUYẾT THẮNG…

- QUYẾT THẮNG

Lâm Phong bước giữa đoàn người, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác hưng phấn khó tả, hắn cũng muốn hô vang cùng đồng môn xung quanh, đại thủ nắm chặt cố kiềm chế xúc động.

Chưa bao giờ chiến ý của Lâm Phong dâng cao như lúc này, dù đối thủ phía trước là những thiên tài ưu tú nhất Nam Hoang nhưng trong lòng hắn không chút hoảng sợ, có lẽ là vì chưa từng có nhiều người đặt niềm tin vào hắn như vậy.

Sau khi tiến vào Cửu Huyền Thành, đoàn người sẽ dùng truyền tống trận đến Thiên Tinh Thành, muốn đến được Vô Cực Thánh Thành phải đi qua 9 cái truyền tống trận, nếu thuận lợi thì trong vòng một tháng sẽ đến nơi.

Đoàn người vừa xuất hiện bên trong Thiên Tinh Thành liền nhìn thấy thành chủ đã đứng đợi bên ngoài truyền tống trận, phía sau còn có hàng trăm vệ binh, trong quá trình di chuyển, những chuyện như ăn uống, đi lại, chỗ ở và an toàn của đệ tử sẽ do thành chủ phụ trách.

- Đúng là quá sung sướng.

Lâm Phong nằm dài trên chiếc giường lớn, tận hưởng cảm giác vừa mềm vừa mịn vô cùng dễ chịu, nơi hắn nghỉ ngơi là khách điếm sang trọng nhất bên trong Thiên Tinh Thành, một đêm ở đây có giá lên đến 100 khối trung phẩm linh thạch.

Lâm Phong chưa tận hưởng được bao lâu thì bên ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa, vừa nhìn thấy người đến hắn còn tưởng là nhìn lầm.

- Tiểu sư tỷ, sao tỷ lại ở đây?

- Sao ta lại không thể ở đây?

Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ.

- Đừng có đứng ngây ra đó nữa, mau đi ra bên ngoài xem có gì vui không?

- Đệ không đi đâu.

Đi dạo với nữ nhân chính là một cực hình, Lâm Phong thà ở trong phòng nằm ngủ còn hơn.

- Đệ còn phải luyện tập cho đại hội sắp tới.

- Đệ thật sự không muốn đi sao?

- Không đi.

- Vậy thì thôi, ta cùng tỷ tỷ đi vậy.

Lãnh Phi Dao bĩu môi, vẻ mặt lo lắng.

- Hai tuyệt thế mỹ nhân đi dạo trong thành mà không có ai bảo vệ, không biết có bị gì hay không?

Lâm Phong vừa nghe tiểu sư tỷ nói, thái độ lập tức thay đổi.

- Có Hàn Băng sư tỷ đi nữa sao?

- Ta lừa đệ bao giờ chưa?

- Thời gian không còn sớm, chúng ta mau đi thôi.

Lãnh Phi Dao dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn tên sư đệ của nàng.

- Như vậy sẽ không ảnh hưởng đến chuyện tu luyện của đệ chứ?

- Không sao, tối về luyện cũng được.

- Vậy thì đi thôi.

Hai người đi vài bước rồi dừng lại trước một căn phòng khác, Lãnh Phi Dao tiến lên gõ cửa.

Cửa phòng mở ra, Lãnh Hàn Băng xuất hiện, vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng như thường ngày.

- Có chuyện gì?

- Tỷ tỷ, tiểu Phong tử nói muốn đi mua một ít linh dược, tỷ có muốn đi cùng không?

Lâm Phong đứng phía sau, lúc này đã hiểu ra mọi chuyện, thì ra tiểu sư tỷ dùng hắn làm mồi câu băng nữ, thiên tài như hắn lại bị một tiểu nha đầu lừa, thật muốn tìm một cái lỗ chui vào.

Lãnh Hàn Băng bước ra bên ngoài, nàng xoay người đóng cửa phòng, Lãnh Phi Dao tiến lại ôm lấy cánh tay của tỷ tỷ, cả ba người cùng rời đi.

Bên trong Thiên Tinh Thành có hai nơi chuyên mua bán linh dược, một là Vạn Bảo Các, nơi còn lại là Thánh Đan Các, nhưng muốn mua linh dược vẫn còn sinh mệnh thì chỉ có thể đến Thánh Đan Các.

Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong vẫn lang thang trên đường lớn, bộ dáng nhàm chán, đến giờ hắn mới nhớ ra một chuyện, Hàn Băng cũng là một nữ nhân, hơn nữa còn là một nữ nhân lạnh lùng, mỗi khi nàng nhìn trúng thứ gì sẽ nhìn chằm chằm vào thứ đó, làm cho lão bản và đám người bên cạnh đều cảm thấy vô cùng áp lực.

Bộ dáng của Phi Dao lại vô cùng tốt, vẻ mặt hưng phấn, liên tục cười nói, có tỷ tỷ đi cùng thì nàng không cần phải trả linh thạch, có thể tùy ý mua sắm.

- Tiểu Phong tử, phía trước hình như là Thánh Đan Các.

- Cuối cùng cũng đến rồi sao?

Thánh Đan Các có quy mô không thua gì Vạn Bảo Các nhưng vật phẩm bên trong không nhiều, nơi này chủ yếu nhận luyện chế đan dược theo yêu cầu, ngoài ra còn mua bán những vật phẩm liên quan đến đan đạo như linh dược, đan dược, đan đỉnh, đan thư…

Bên trong Thánh Đan Các được chia làm ba khu vực, đầu tiên là đại sảnh, nơi trưng bày các vật phẩm, phần lớn là linh dược và đan dược, tiếp đó là nội viện, nơi dùng để luyện đan theo yêu cầu của khách hàng, cuối cùng là hậu viện, nơi này có một cái dược viên rộng lớn dùng để gieo trồng linh dược, đây cũng chính là mục tiêu của Lâm Phong.

Từ khi biết được công dụng của Thông Thiên Giới Chỉ, mỗi ngày Lâm Phong đều nghĩ cách để mang linh dược vào bên trong, trời không phụ người có lòng, cuối cùng hắn cũng tìm được một diệu kế.

Trong lúc thu mua linh dược ở Thánh Đan Các, Lâm Phong bất ngờ biết được một tin tức, nơi này không chỉ gieo trồng linh dược mà còn nhận chăm sóc linh dược.

Tuy bây giờ Lâm Phong vẫn chưa đủ khả năng mua một căn biệt viện ở Cửu Huyền Thánh Thành nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian, trước tiên hắn sẽ gửi linh dược ở Thánh Đan Các, khi nào có được biệt viện thì chuyển linh dược về.

Phí chăm sóc linh dược của Thánh Đan Các cũng thuộc loại bình dân, địa cấp linh dược thì vài chục khối trung phẩm linh thạch mỗi tháng, thiên cấp thì vài trăm.

Nghĩ là làm, Lâm Phong lập tức thực hiện kế hoạch, sau khi thương lượng với lão đầu, hắn đã đặt mua gần chục gốc linh dược có tiềm năng nhất bên trong dược viên của Thánh Đan Các ở Cửu Huyền Thành, nếu không phải vì tích lũy linh thạch giúp Cửu Sắc Băng Liên sinh trưởng thì hắn đã thu hết số địa cấp linh dược chưa thành thục.

Vừa bước vào dược viên, Lâm Phong liền cảm nhận được linh khí nồng đậm ở nơi này, hoàn toàn không thua kém bên trong đại thiên bí cảnh.

Xung quanh dược viên được bố trí 8 cái địa cấp Tụ Linh Trận cùng với một cái thiên cấp Tụ Linh Trận ở trung tâm, đảm bảo cung cấp lượng linh khí đủ cho vài ngàn gốc địa cấp linh dược sinh trưởng.

- Oaaa… nơi này còn đẹp hơn ta tưởng tượng.

Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy dược viên liền hưng phấn hét lên, trước mặt nàng là hàng vạn đóa hoa đang nở rộ, hương thơm lan tỏa, hồ điệp lượn lờ, dù là nữ tử lạnh lùng như Hàn Băng cũng bị cảnh đẹp trước mắt làm rung động.

Lâm Phong lại cảm thấy nơi này rất bình thường, chỉ là mấy loại linh dược cấp thấp, đi qua nơi này sẽ đến khu vực của huyền dược, tiếp đó là địa dược, thiên dược thì nằm ở khu vực trung tâm của dược viên.

Mỗi gốc thiên cấp linh dược đều có trận pháp bảo vệ, muốn quan sát phải có người phụ trách của Thánh Đan Các đi cùng, với cấp bậc của Lâm Phong bây giờ vẫn chưa đủ tư cách để xem.

Nhưng Lâm Phong cũng không muốn đến đó, mục tiêu của hắn là những gốc địa cấp linh dược chưa thành thục.

Bên trong dược viên có khoảng vài trăm gốc địa cấp linh dược, trong số đó có hơn bảy phần là linh dược chưa thành thục.

Sau khi lượn vài vòng bên trong dược viên, Lâm Phong phát hiện gần một nửa số địa cấp linh dược chưa thành thục ở đây đều đã bị người khác đặt trước, những gốc linh dược có thời gian thành thục trong vòng 10 năm gần như đều đã có chủ.

Lãnh Phi Dao nhìn đám linh dược xung quanh, vẻ mặt khó hiểu.

- Đệ muốn dùng linh dược ở đây để luyện đan sao?

- Không phải, đệ chỉ muốn nhìn thử xem có gốc linh dược nào tốt không.

- Đệ muốn làm gì cũng được nhưng đừng có liên lụy đến bọn ta đó.

Lúc sau, Lâm Phong chợt dừng lại trước một gốc địa cấp linh thụ.

- Ngọc Hỏa Linh Thụ, 8 vạn trung phẩm linh thạch, 60 năm.

Thông thường một gốc Ngọc Hỏa Linh Thụ muốn thành thục phải mất khoảng thời gian gần 300 năm, lúc đó giá trị rơi vào khoảng 40 vạn trung phẩm linh thạch.

Nếu bây giờ Lâm Phong mang gốc Ngọc Hỏa Linh Thụ vào giới chỉ, sau đó dùng linh thạch rút ngắn thời gian thành thục thì hắn có thể thu lời ít nhất 20 vạn trung phẩm linh thạch, đáng tiếc là thời cơ chưa tới.

- Cổ nhân nói không sai, an cư mới có thể lập nghiệp.

Phải tranh thủ gôm đủ linh thạch để mua một cái biệt viện bên trong Cửu Huyền Thành, không thể để đám linh dược lưu lạc bên ngoài như thế này được.

Lãnh Phi Dao thấy tiểu sư đệ cứ nhìn chằm chằm vào gốc linh dược trước mặt, nàng tốt bụng nhắc nhở.

- Tiểu Phong tử, gốc linh dược này vẫn chưa thành thục, không luyện đan được đâu.

- Đệ biết, đệ sẽ lấy gốc linh dược này.

- Đệ lấy thứ này về làm gì?

- Thiên cơ bất khả lộ.

Lão đầu đã căn dặn Lâm Phong rất nhiều lần, tuyệt đối không thể tiết lộ chuyện Thông Thiên Giới Chỉ có thể rút ngắn thời gian thành thục của linh dược, một khi chuyện này lộ ra nhất định sẽ mang đến đại họa ngập đầu.

Một canh giờ sau, Lâm Phong rời khỏi dược viên, hắn chốt được ba gốc địa cấp linh dược, sau khi thanh toán linh thạch, số linh dược này sẽ được chuyển về dược viên của Thánh Đan Các ở Cửu Huyền Thành, miễn phí vận chuyển.

Hai ngày sau, đệ tử Thánh Cung tiếp tục lên đường, hành trình lần này có vẻ vô cùng thuận lợi, hơn mười ngày đi đường vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Lúc này đoàn người đã vượt qua biên giới Thánh Cung, mục tiêu tiếp theo là Vô Phong Thành, khi đoàn người bước ra khỏi truyền tống trận thì người của Vô Cực Thánh Cung đã đứng đợi bên ngoài, đoạn đường tiếp theo sẽ do bọn họ phụ trách.

Trên đường đi, Lâm Phong vô tình nghe được Vô Cực Thánh Cung đang tu sửa lại Thương Vân Thành, một tháng trước đã hoàn thành bố trí truyền tống trận.

Vài ngày nữa sẽ đi qua Địa Sơn Thành, trong thời gian nghỉ ngơi, Lâm Phong có thể xin phép đến Thương Vân Thành, lần này trở về có thể xem là vinh quy bái tổ.

Bên trong một căn phòng của khách điếm, nơi đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung dừng chân, Lãnh Phi Dao ngồi trên giường của tỷ tỷ, vẻ mặt suy tư.

- Tỷ tỷ, hôm qua tiểu Phong tử có đến chỗ sư phụ, đệ ấy nói muốn đi nhìn Thương Vân Thành, sư phụ cũng đã đồng ý rồi.

- Ta biết rồi.

Lãnh Hàn Băng vẫn chăm chú nhìn pháp văn, từ khi Lâm Phong tặng cho nàng quyển pháp thư này, mỗi ngày nàng đều lấy ra nhìn một lúc, những pháp văn được vẽ bên trong thư tịch huyền diệu đến mức một thiên tài như nàng cũng không thể hiểu rõ.

Lãnh Phi Dao nhìn tỷ tỷ vẫn im lặng, vẻ mặt khó hiểu.

- Tỷ tỷ không lo lắng sao?

- Lo chuyện gì?

- Ngũ cung đại hội lần này rất có thể Huân Vũ tỷ tỷ cũng đến, trong lòng của tiểu Phong tử lúc nào cũng nghĩ đến tỷ ấy, hai người bọn họ một khi gặp nhau thì ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì.

Ánh mắt của Hàn Băng thoáng dừng lại, nàng biết Lâm Phong đến Thương Vân Thành không chỉ vì nhớ nhà mà còn vì nơi đó có những kỷ niệm quý báu của hắn và Huân Vũ.

- Chuyện đó không cần muội quan tâm, ta tự biết giải quyết.

- Chuyện này liên quan đến chung thân đại sự của tỷ tỷ, sao muội có thể không quan tâm cho được.

- Vậy muội muốn ta làm gì? Đi ngăn cản hắn sao?

- Chuyện này… muội vẫn chưa nghĩ ra, tỷ tỷ yên tâm, trước khi đến Địa Sơn Thành thì muội nhất định sẽ nghĩ ra cách giúp tỷ đánh bại Huân Vũ tỷ tỷ.

Lãnh Phi Dao vừa dứt lời liền lăn ra ngủ, trước tiên phải nghỉ ngơi thật tốt như vậy mới có tinh thần và sức lực giúp tỷ tỷ giải quyết chung thân đại sự.

Hàn Băng vẫn nhìn quyển pháp văn trong tay, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện lo lắng, đến giờ nàng vẫn không biết phải làm sao để đối mặt với Huân Vũ.

Vài ngày sau, đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung tiến vào Địa Sơn Thành, theo dự tính thì bọn họ sẽ ở lại đây nghỉ ngơi trong 3 ngày, sau đó sẽ xuất phát đến thành trì tiếp theo.

Lâm Phong chỉ có thời gian 3 ngày để đi đến Thương Vân Thành rồi quay trở về, sau khi dùng truyền tống trận di chuyển giữa các thành trì, tu sĩ phải nghỉ ngơi một ngày mới có thể tiếp tục sử dụng.

Nhưng đó là đối với tu sĩ bình thường, một đan sư thiên tài như Lâm Phong biết phải làm sao để khôi phục thần thức nhanh nhất, chỉ cần dùng một viên địa cấp Phục Hồn Đan là đủ.