Thiên Ly Vũ

Chương 103: Về lại ngoại môn



Chiều tối hôm ấy, rốt cuộc ngưu xa cũng về tới ngoại môn. Bởi vì ở lại nhà một đêm, thế nên đoạn đường phía sau Huệ Sơn phải thúc trâu phi nhanh hết sức để cho kịp giờ, khiến Lý Vũ bị một trận xây xẩm mặt mày, nôn thốc nôn tháo một bãi ra trò.

Mất một lúc nghỉ ngơi để tỉnh táo trở lại, Lý Vũ mới điền vào tờ phiếu đánh giá cho Cổ Huệ Sơn, chọn mức cao nhất là thất tinh. Trước khi rời đi, hắn lại hẹn khoảng bảy ngày sau đến lấy đan dược cho Mộc Nha, Huệ Sơn không ngớt lời cảm ơn.

Ra khỏi dịch trạm, Lý Vũ đến phòng sự vụ ở đông khu để thông báo, sau đó quay lại căn phòng cũ của mình và Công Tôn Hạo, ăn chút lương khô lót dạ rồi ngủ sớm. Dù sao trải qua một chuyến đi dài cũng khiến hắn tương đối mệt mỏi.

Sáng hôm sau, Lý Vũ tẩy trần sạch sẽ, ghé qua thực đường ăn điểm tâm rồi đến Khai Linh Viện. Trên đường đi, hắn bất ngờ được không ít người hướng về phía mình chào hỏi, trao đổi mấy câu mới biết đó là những người từng được hắn đưa về dược cốc trú ẩn.

Một lúc sau thì đến Khai Linh Viện, Lý Vũ chào đám người ấy rồi rẽ sang Sơ cấp Khai Linh đường.

Quang cảnh nơi đây đã khác rất nhiều so với trước, không chỉ nước sơn lẫn cách bài trí thay đổi mà còn đông đúc hơn. Hóa ra, Thất Dương tông vừa có đợt tuyển chọn đệ tử mới vào giữa tháng giêng, đến đầu tháng hai thì xong, thu nhận thêm mấy trăm đệ tử.

Năm năm tuyển chọn một lần, mà phạm vi cai quản của Thất Dương tông tương đối lớn, nhân số lên đến chục ngàn vạn, độ tuổi từ mười đến dưới mười lăm cũng là hơn ngàn vạn.

Từ trong số ấy tìm ra được vài trăm đứa trẻ có linh căn không phải quá nhiều, chỉ có Lý Vũ cùng với những tên đệ tử mới nhập môn là thấy nhiều mà thôi.

Chỗ ngồi của Lý Vũ cũng đã thay đổi, không còn ở hàng đầu như trước nữa mà bị chuyển xuống phía cuối, nơi dành cho những đệ tử có linh căn thấp hơn.

Ngoài những chuyện đó ra thì Thường đạo sư cũng không còn, thay vào đó là một vị đạo sư khác họ Dị, bên cạnh y còn có mười đệ tử nội môn đi theo để trợ giảng.

Dị đạo sư bề ngoài không quá già nhưng rất nghiêm khắc, khiến mấy tên đồng học của Lý Vũ không có ai dám ồn ào hay lười biếng. Cả căn phòng rộng lớn im phăng phắc, chỉ có tiếng giảng bài cùng với tiếng hít thở nhè nhẹ vang lên.

Cứ thế, hai canh giờ nhanh chóng trôi qua, thời gian tu luyện cho buổi sáng cũng kết thúc. Lúc đi đến phòng ăn, bỗng có bàn tay đập nhẹ lên vai Lý Vũ. Hắn giật mình quay lại nhìn xem là ai, sau đó mỉm cười nói:

“Lâm sư tỷ, đã lâu không gặp.”

“Chà, hôm nay ngươi biết gọi ta là sư tỷ rồi sao?” Lâm Du Du nghiêng nghiêng cái đầu, cười khúc khích.

“Lúc trước đệ mới nhập môn, chưa quen cách xưng hô này lắm, mong sư tỷ bỏ qua cho.”

“Không sao, không sao, sư tỷ đây rất độ lượng, không để bụng mấy thứ nhỏ nhặt ấy đâu. Mà nói đi cũng phải nói lại, ta cũng từng hiểu lầm ngươi là kẻ xấu, ngươi đừng giận nhé.”

“Là do có kẻ cố ý hãm hại đệ, đâu thể trách sư tỷ được. À mà, đã bắt được hung thủ trộm đồ chưa?”

“Chuyện này ta tất nhiên cũng có nghe ngóng qua, hình như đã bắt được rồi, tuy nhiên tông môn lại giấu kín danh tính của hắn, thật không hiểu nổi hắn rốt cuộc là ai mà được bảo vệ đến như vậy.”

Lý Vũ khẽ nhíu mày. Hắn thật sự rất muốn biết kẻ đó là ai, vì sao lại muốn vu oan, hãm hại hắn theo cách kỳ cục đến thế.

Lâm Du Du không biết Lý Vũ đang nghĩ gì, lại kiếm chủ đề khác để nói, đa phần là có liên quan đến ẩm thực. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng bao lâu đã đến thực đường, mỗi người chọn một phần ăn rồi cùng nhau dùng bữa.

“À phải rồi, ngươi cũng kể chuyện của ngươi đi.” Lâm Du Du nói. “Những ngày qua ngươi đã ở đâu vậy, sao bây giờ mới xuất hiện trở lại? Làm ta tưởng ngươi cũng đi chầu trời luôn rồi chứ.”

Lý Vũ khẽ cười, kể về việc mình bị thương, sau đó là những ngày tĩnh dưỡng tại Y Dược đường ở nội môn. Hắn cũng không quên chuyển lời hỏi thăm của Công Tôn Hạo cho Lâm Du Du.

Du Du nghe xong chỉ khẽ gật đầu, không tỏ thái độ nào khác nữa. Lý Vũ rất muốn nói giúp Công Tôn Hạo mấy câu, nhưng không biết nói gì nên lại thôi.

Lâm Du Du thì dường như không hết chuyện, thấy hắn im lặng là lại đem chuyện của mình ra nói, cả hai tiếp tục vừa ăn uống vừa chuyện trò vui vẻ. Sau bữa trưa, lúc ra khỏi thực đường, Lâm Du Du nói:

“Giờ ta phải đi mua một ít nguyên liệu để nấu ăn, tối nay ngươi nhớ đến ủng hộ ta nhé.”

“Sư tỷ không cần mời, đệ không ăn đâu.” Lý Vũ dứt khoát từ chối.

“Hứ, thế mà ta cứ tưởng ngươi là sư đệ tốt của ta chứ.” Lâm Du Du bĩu môi một cái rồi xoay người rời đi.

Lý Vũ không biết tại sao nàng ta lại kiên trì đến vậy, tất nhiên hắn sẽ không khuyên nàng từ bỏ, nhưng bảo hắn ủng hộ theo cách ấy thì chắc chắn là hắn sẽ không làm.

Lý Vũ vừa lắc đầu vừa cười, bước về một hướng khác. Một lúc sau thì xuất hiện ở bên ngoài dược cốc của Văn Hạc, hắn đến chỗ con vượn gỗ, cầm lấy chiếc búa treo tại đó rồi gõ vào đầu gối của bức tượng.

Chỉ là Văn Hạc hiện đang ở Tử Dương phong nên không thể trả lời hay ra gặp hắn được. Lý Vũ không biết điều này, cứ thế ngồi chờ đến giữa giờ thân mới rời đi.

Không vào được dược cốc, hắn đành phải tìm đến Y Dược đường ở ngoại môn để mua dược liệu. Chất lượng của các loại dược liệu tại đây cũng rất tốt, có điều giá cả không hề rẻ chút nào, bỏ ra mấy trăm điểm cống hiến mà chẳng mua được bao nhiêu.

Nhìn số điểm trong lệnh bài chỉ còn hơn một ngàn, Lý Vũ thở dài một hơi, có chút xót xa. Tuy nhiên, đã hứa rồi thì không thể nuốt lời được, mà việc chữa bệnh cho Mộc Nha cũng là điều hắn thật tâm muốn làm.

Lý Vũ kiểm kê số dược liệu một lần nữa, sau đó lại dạo một vòng thương phố. Đi dạo được một lúc thì trông thấy có một quầy hàng rong ở góc đường, đang bày bán các đồ sành sứ, hắn liền ghé vào xem.

Hắn muốn tìm mua một cái nồi sứ để nấu thuốc, mà phải là loại sứ cực tốt mới được, nếu không có thể sẽ bị vỡ khi nung ở nhiệt độ cao trong thời gian dài.

Lý Vũ đi thẳng đến chỗ trưng bày mấy cái nồi, nhấc từng cái một lên, hết ngắm nghía lại búng ngón tay vào rồi nghe ngóng. Hồi lâu mới chọn được một cái ưng ý, hắn giơ lên cao hỏi:

“Sư muội, thứ này bán thế nào đây?”

Ngồi trông quầy là một nữ đệ tử họ Từ, tên là Tự Tư, cũng vừa nhập môn không lâu, nghe vậy thì ngó qua rồi đáp:

“Sư huynh thật biết chọn hàng, cái nồi đó là hàng tốt đấy, giá cũng không đắt lắm đâu, chỉ ba trăm điểm cống hiến thôi.”

“Thế mà không đắt sao? Có thể bớt một chút được không?”

“Không được đâu, muội bán giá đó là rẻ rồi, tính ra còn chưa bằng một nửa so với các tiệm lớn, mà chất lượng thì hoàn toàn không hề thua kém.”

Lý Vũ nghe vậy thì hơi chần chừ, muốn đi chỗ khác xem một chút rồi sẽ tính tiếp. Đúng lúc này, Lâm Du Du đẩy một chiếc xe hàng nhỏ, đựng đầy các thứ hoa cỏ, trái cây, rau củ, mắm muối, đi ngang qua. Trông thấy Lý Vũ, nàng ta liền tới gần hỏi:

“Lý Sư đệ, ngươi đang làm gì thế?”

“Đệ muốn mua thứ này, nhưng giá hơi đắt một tý.” Hắn vừa nói vừa chìa cái nồi ra. Lâm Du Du cầm xem, búng ngón tay một cái rồi khẽ gật gù:

“Ừm, đúng là hàng tốt đấy, nhưng bao nhiêu mà đắt?”

Lý Vũ chưa kịp trả lời thì nữ tử trông quầy hỏi:

“Lâm sư tỷ, hắn là người quen của tỷ sao?”

“Phải, hắn họ Lý, là tiểu sư đệ ngoan của ta.” Lâm Du Du đáp rồi quay sang Lý Vũ: “Tiểu sư đệ yên tâm, để ta mặc cả cho.”

Sau đó lại hướng về phía Từ Tự Tư, tươi cười nói:

“Từ sư muội, có thể nể mặt ta bớt một chút giá, lấy năm trăm điểm cống hiến thôi được không?”

Lý Vũ giật mình, vội kéo Lâm Du Du qua một bên nói nhỏ:

“Sư tỷ, cái nồi ấy vốn có giá ba trăm thôi.”

“Hả, sao ngươi không nói sớm.”

“Đệ chưa kịp nói thì tỷ đã nói trước rồi.”

“Thế à? Vậy để ta nói lại.” Lâm Du Du hắng giọng rồi quay sang nữ tử họ Từ: “Sư muội, vừa nãy ta nhầm, có thể bán cái nồi này với giá hai trăm năm mươi cống hiến thôi được không?”

“Lâm sư tỷ đã ra mặt, lẽ nào muội lại chối từ.” Tự Tư tặc lưỡi đáp. “Thôi thì muội không lấy tiền lời, bán giá vốn cũng được, coi như là để làm quen với Lý sư huynh này vậy.”

Nói rồi nhìn Lý Vũ:

“Lý sư huynh thấy thế nào, hai trăm năm mươi điểm cống hiến có được không?”

Lý Vũ cảm giác có thể hạ giá thấp xuống chút nữa, tuy nhiên hai người kia đã bàn như vậy thì hắn không tiện mặc cả thêm, mà hắn cũng chẳng giỏi chuyện này. Lý Vũ khẽ gật đầu, lại mua thêm vài cái lọ nhỏ cho đủ ba trăm điểm cống hiến, lấy lệnh bài ra thanh toán rồi cùng Lâm Du Du rời đi.

“Đa tạ sư tỷ nhé.” Lý Vũ nói.

“Không có gì, đồng môn giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà, nhưng nếu ngươi muốn trả ơn thì cũng có thể giúp ta một việc đấy.”

“Việc gì vậy?”

Lý Vũ nhìn vẻ mặt của Lâm Du Du, tám chín phần mười đoán ra được câu trả lời. Quả nhiên nàng ta nói:

“Cũng không có gì to tát, lát nữa ngươi có rảnh thì đến thử món ăn mới của ta là được.”

“À, vậy thì đệ không rảnh.”

“Ngươi… ta cứ tưởng ngươi là người thành thật lắm chứ.”

“Cũng tùy lúc thôi.” Lý Vũ cười đáp, sau đó chỉ vào xe hàng của Lâm Du Du. “Mà sư tỷ định nấu ăn với những thứ này sao?”

“Đúng vậy, ta định sẽ nấu một món gọi là Bách hoa tề phóng.”

“Cái tên hay thật.” Lý Vũ khẽ gật gù rồi nói: “Sư tỷ này, đệ muốn hỏi một chuyện.”

“Chuyện gì thế?”

“Sư tỷ không nếm thử thức ăn do chính mình nấu sao?”

“Ban đầu thì có, nhưng sau đó cha ta bảo không cần nữa.”

“Thật là một người cha tốt.” Lý Vũ lẩm bẩm trong miệng. Lâm Du Du hỏi:

“Ngươi nói gì cơ?”

“À, đệ tính hỏi là Lâm thúc thúc dạy tỷ nấu ăn sao?”

“Không phải, ta học từ mẹ đấy.”

Lý Vũ có chút ngạc nhiên, chợt cảm thấy hơi tò mò về mẹ của Lâm Du Du. Hắn đang định hỏi thêm gì đó thì cả hai đã bước đến một ngã ba, Lâm Du Du cứ thế đẩy xe hàng rẽ qua bên phải, hắn đành đứng lại rồi gọi:

“Lâm sư tỷ.”

“Hả?” Lâm Du Du ngoái lại nhìn, hắn đáp:

“Đệ cần về phòng sắp xếp vài thứ, hẹn sư tỷ khi khác nói chuyện tiếp nhé.”

“Ừm, ngươi cứ đi đi, lát nữa nhớ đến ủng hộ ta là được.”

Lý Vũ chỉ cười chứ không dám hứa hẹn, vẫy tay nói:

“Vậy tạm biệt sư tỷ.”

Sau đó hai người từ biệt nhau, một bước về hướng đông, một bước về hướng tây.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com