Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 119: CHÂN NGUYÊN LONG!



Áp lực từ Kim Long bùng nổ, khiến những dải bạch vân quanh người Bạch Ô Nữ Đế lập tức đông cứng rồi vỡ vụn như pha lê.

"Mạnh vậy sao?" Đồng tử của nàng co rút lại thành một điểm kim nhọn, đôi môi mặn mà khẽ run lên, cảm nhận rõ rệt từng lỗ chân lông trên làn da ngăm đen đang thắt chặt lại dưới cái lạnh thấu xương của hư không.

Nàng không còn cười được nữa, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo rộng thình thình siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, rỉ ra những giọt huyết xanh biếc.

Yêu Hoàng gầm lên một tiếng xé toạc màng nhĩ, thanh đại đao vắt ngang đại dương trong tay lão rung lên bần bật, cộng hưởng với sát ý ngút ngàn.

Lão không nhìn đám Đế giả chung quanh nữa, mà dồn toàn bộ sự chú ý vào thực thể nghìn chân trước mặt, lồng ngực vạm vỡ phập phồng như một lò rèn đang sục sôi:

"Chết đến nơi còn ngạo mạn!"

"Sát chiêu: Vạn Yêu Phệ Thiên!"

Lão vung đao, hàng triệu tỷ Yêu Quân lập tức biến thành những luồng hắc khí hung tàn, mang theo tiếng khóc than của vạn linh hồn bị nghiền nát, lao thẳng về phía Kim Long.

Cùng lúc đó, Cửu Anh Cực Đế không chịu yếu thế, chín cái đầu sư tử đồng loạt ngửa lên trời hống dài, bộ bờm vạn tòa thiên sơn sụp đổ thành những luồng đạo lực vàng rực.

"Cửu Cực Thần Sơn Ấn!" Chín luồng ánh sáng tụ lại thành một chiếc ấn ký to lớn đủ để đè nát một tinh cầu, mang theo trọng lực nghìn cân giáng xuống sống lưng của Kim Long.

Không gian xung quanh chiếc ấn bị nén chặt đến mức độ mặn của biển cả bốc hơi ngay lập tức, chỉ để lại những vệt muối trắng xóa lơ lửng giữa hư vô.

Thao Thiết Chi Đế không nói một lời, nhưng cái bụng to lớn của lão chợt phình ra, cái miệng đầy răng nhọn há rộng đến mức nuốt chửng cả ánh sáng mặt trời.

"Vạn Vật Quy Hư!"

Một lực hút khủng khiếp phát ra, không chỉ hút đi vật chất mà còn hút cả thời gian và pháp tắc, khiến những chiếc chân rết của Kim Long vốn đang quẫy động cũng bị khựng lại một nhịp.

Da thịt trên người co giật liên hồi, cuồn cuộn như những con rắn thép đang gồng mình chống lại lực phản chấn từ hư không.

Kim Long nhắm mắt lại, một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy nó giữa cơn bão sát chiêu đang ập đến từ bốn phương tám hướng.

Khi nó mở mắt ra, một vòng tròn ánh sáng xám xịt từ đan điền lan tỏa ra toàn thân, hàng tỉ chiếc chân rết vàng óng đột ngột duỗi thẳng, rung động theo một tần số kỳ lạ.

"Hư Không Vạn Tiệp - Long Thần Nộ!"

Không có tiếng nổ, không có hào quang rực rỡ, chỉ thấy những nơi chân rết lướt qua, vạn quân Yêu tộc lập tức tan rã thành những hạt bụi hư vô, không để lại một chút dấu vết nào của sự tồn tại.

Lực lượng hư không là thứ không thể lý giải nổi, chỉ cần nó quét ngang đã hoàn toàn triệt để tiêu phá đi từng sát chiêu của các Đế giả.

Trận chiến bước vào giai đoạn giằng co khốc liệt, mỗi một giây trôi qua đều là sự tiêu hao của hàng vạn năm tu vi và sinh mạng của vô số sinh linh thượng cổ.

Bạch Ô Nữ Đế hét lên một tiếng lanh lảnh, thân thể nàng biến lớn vạn trượng, đôi bàn tay mềm mại hóa thành đôi trảo tử vong chộp thẳng vào đầu Kim Long.

"Ngươi tưởng một mình ngươi cân được cả vạn tộc chúng ta sao?" Nàng nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng dọc theo sống mũi sắc sảo, ánh mắt long lên đầy vẻ điên cuồng và tham vọng tột cùng.

"Tất nhiên một mình ta làm sao có thể chiến thắng được các người, nhưng Long tộc thì có thể!"

Dứt lời, Kim Long tung ra một cú quật ngang khiến cả dải ngân hà như bị lệch hướng, đánh bật cả bốn vị Đế giả ra xa hàng vạn dặm.

Máu rồng vàng óng hòa quyện cùng máu yêu xanh tím tạo nên một bức tranh thảm khốc giữa thiên không, nơi mà quy luật sinh tồn của vạn tộc đang bị viết lại bằng bạo lực thuần túy.

Bỗng dưng, giữa bầu không khí đặc quánh sát cơ, không gian phía Đông bỗng chốc đông cứng, một hơi lạnh tuyệt đối tràn tới làm những giọt máu rồng lơ lửng giữa không trung lập tức hóa thành những viên hồng ngọc sắc lẹm.

Băng Tộc Chi Chủ - Hàn Tuyết Minh Đế bước ra từ một vết nứt băng giá, thân hình lão trong suốt như pha lê, mỗi bước chân dẫm lên hư không đều kết phát ra những đóa hoa tuyết mang theo pháp tắc đóng băng cả thời không.

Lão không nhìn về phía Kim Long, mà đôi mắt xanh biếc không chút nhân tính ấy khẽ liếc qua Yêu Hoàng, giọng nói lạnh lẽo như vạn năm băng phong:

"Yêu Hoàng, ngươi càng lúc càng vô dụng, để một thứ nghiệt súc dị dạng làm dao động bản tâm chẳng hiểu thế nào ngươi lại có cái tự tin một mình có thể độc bá sơn hà, độc đoán vạn cổ nữa."

Ở một góc khác, một luồng hỏa diễm màu đen kịt bùng lên, thiêu cháy cả những sợi chỉ đạo lực còn sót lại, tạo ra một lỗ hổng chân không nóng bỏng.

Viêm Tộc Chi Thánh - Xích Hỏa Chủng Đế hiện thân trong hình hài một gã thanh niên tóc đỏ rực, làn da nứt nẻ để lộ dòng dung nham cuồn cuộn chảy bên dưới, hơi thở của gã làm cả một vùng biển phía dưới sôi sùng sục.

Gã liếm môi, biểu cảm đầy phấn khích xen lẫn điên cuồng, tay phải nắm chặt một thanh hỏa thương dài vạn trượng, từng đốm lửa bắn ra đều khiến hư không xung quanh bị nung chảy thành nước.

"Hahaha! Băng già, ngươi bớt nói nhảm đi!" Xích Hỏa Chủng Đế cười lớn, tiếng cười chấn động đến mức những con rồng yếu ớt bên dưới lập tức hộc máu thần hồn:

"Thân xác Kim Long này... nếu đem luyện hóa trong lò lửa của ta, chắc chắn sẽ tạo ra một vương khí vô tiền khoáng hậu!"

Kim Long không đáp, đôi nhãn mạc vàng kim đục ngầu đột ngột co rút lại, một sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ chiến trường khiến ngay cả tiếng núi lửa phun trào cũng bị bóp nghẹt.

Cơ thể dài tựa thiên hà của nó đột ngột uốn lượn, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ bao phủ lấy cả sáu vị đại năng đứng đầu vạn tộc, mỗi nhịp rung của chân rết đều phát ra âm thanh "ONG! ONG!" chấn động tâm can.

"Vạn tộc... chung tay..." Kim Long thốt lên, giọng nói trầm đục nhưng mang theo sức nặng của vạn năm uất hận:

"Vậy thì chết cả đi."

"Lên!" Yêu Hoàng gào lên, gương mặt lão vặn vẹo vì phẫn nộ, sáu cái cánh rách nát vỗ mạnh:

"Yêu Thiên Tuyệt Sát!" Hàng tỷ chiếc lông vũ vàng óng kết hợp với băng giá của Hàn Tuyết Minh Đế, hỏa diễm của Xích Hỏa Tiên Tôn và lực hút của Thao Thiết Chi Đế tạo thành một cột năng lượng hỗn hợp xé toạc thời không trường hà, nhanh đến mức thời gian chưa kịp phản hồi đã chưởng tới thân thể Kim Long.

"Hư Không Chi Lực - Uyên Quang Chi Đảo!" Lực lượng hư không lập tức theo ý niệm của nó tràn ra ngoài bao bọc lấy toàn thân thể, hai lực đạo va chạm vào nhau kịch liệt nhưng Hư Không Chi Lực có vẻ nhỉnh hơn, thoáng chốc đã tiêu hóa không ít một chưởng kết hợp của tam vị Đế giả.

"Mau lên, đừng để nó có đường đỡ!"

"Được!"

Cửu Anh Cực Đế vội vàng nâng cao chín cái đầu, há to miệng đồng loạt phun ra đạo lực màu huyết dụ, hòa vào cột năng lượng ấy.

"Tất nhiên là không thể thiếu phần của ta rồi!" Bạch Ô Nữ Đế thân hình bóc lửa nảy về phía sau, hai bàn tay nàng móc chéo nhau tung ra hàng triệu sợi tơ hồng độc địa để phong tỏa mọi đường lui của Kim Long.

Khung cảnh lúc này điên cuồng đến mức không thể dùng ngôn từ để diễn tả, trời đất đảo điên, ngũ hành nghịch chuyển, những vị thần đứng đầu thế giới lao vào nhau với sức mạnh có thể tái thiết lại cả bàn cổ.

Kim Long không lùi nửa bước, nó há rộng miệng rồng, toàn bộ Hư Không Lực Lượng cô đặc lại thành một điểm đen nhỏ xíu nhưng mang trọng lượng của cả một tinh hệ.

"Vạn Cổ Trầm Luân!"

Điểm đen ấy nổ tung, một làn sóng xung kích không màu lan tỏa, đi đến đâu tiêu biến vạn vật đến đó, biến những sát chiêu của sáu vị đại năng thành những mảng không gian trắng xóa vô nghĩa.

Cánh tay của Xích Hỏa Tiên Tôn lập tức bị hư không ăn mòn đến tận xương, lão hét lên một tiếng đau đớn, đôi mắt vốn điên cuồng giờ đây chỉ còn lại sự bàng hoàng tột độ khi thấy pháp tắc hỏa diễm bị dập tắt dễ dàng.

Bạch Ô Nữ Đế lùi lại, lồng ngực nàng thắt nghẹn, nhịp thở đứt quãng khi nhìn thấy hàng tỉ chân rết của Kim Long đang cào xé các sợi tơ cứng cáp vốn đã cùng với linh hồn nàng hòa vào làm một như xé một tấm lụa mỏng.

Nàng cảm nhận được cái chết đang cận kề, một sự run rẩy từ sâu trong linh hồn khiến nàng không thể tiếp tục phô trương cái khí tức hủy diệt bấy lâu nay.

"Hư không… là một nơi không có bất kì thứ gì ngoài sự vô định của nó, làm sao tên khốn khiếp này vào đó một chuyến lại có thể mạnh lên đến vậy..." Nàng thầm thì, đôi mắt sắc sảo giờ đây tràn ngập sự hối hận muộn màng trước một thực thể đã vượt qua tầm hiểu biết của vạn tộc.

Đúng với lời Yêu Hoàng đã từng nói, trận chiến đã đến bước đường này nếu không thể tiến tới thì đường lui cũng chẳng còn, nàng cắn chặt răng, khóe môi chảy máu. Vẻ lẳng lơ trên gương mặt đã không còn, nghiêm túc ra lệnh:

"Mau truyền tin khắp tinh vệ thiên hà, báo rằng Kim Long từ hư không trở lại sức mạnh rất lớn, sáu vị Đế giả không thể địch nổi. Mong chư vị hiểu cho, trận này không được thua, nếu không sau này sẽ không còn đất chôn thân."

Nghe theo lệnh của Bạch Ô Nữ Đế, các Bạch Ô đông như thể lấp đầy được cả đại dương đã lập tức tản đi, độn không mà đi.

Các đại năng đứng đầu các tộc tham gia vào trận chiến này nghe thấy sự việc càng lúc càng nghiêm trọng, ngay cả Bạch Ô Nữ Đế, một nữ nhân ngang tàn xưa nay chưa từng để lọt con mồi ra khỏi tay nay lại truyền tin cầu cứu, e là đã khá trầm trọng.

Không gian xung quanh chiến trường bị xé toạc ở nhiều nơi, các vị Đế giả đứng đầu các tộc bắt đầu xuất hiện, mỗi người mỗi vẻ ai nấy đều mang trong mình sức mạnh tương đương, uy lực vô cùng kinh khủng.

Chỉ vừa đồng loạt cùng lúc xuất hiện, không gian đã có chút không thể chịu nổi, vết nứt không gian rạch dài khắp nơi, thời không trường hà chảy dài bất tận bắt đầu cuộn trào như nước lũ.

"Đã đến đầy đủ cả rồi à? Vậy thì cùng tính toán một thể nào!"

NGAO!

Kim Long ngâm lên một tiếng rúng động trời đất, chỉ cần là sinh vật chưa Chuẩn Đế lập tức đại não nổ tung mà chết, vạn long nghe thấy tiếng gầm thét này lập tức hiểu vẫn còn hi vọng, từ khắp nơi mặc kệ thương thế nặng nhẹ mà bắt đầu uốn lượn giữa không trung, chém rách thời không có mặt.

Thấy vạn long cuồn cuộn từ trên giới đâm xuống, từ hư không luồn ra, từ dưới đất lao lên, một con khỉ nhỏ tay cầm cây gậy vàng óng dài đến mức có thể chống cả trời, nhe năng lên, sát khí triệt để bộc phát, ánh mắt đỏ ngầu nhắm thẳng vào đám Long tộc gầm thét:

"GIẾT!"

Hai bên lập tức lao vào, với lợi thế về quân số vạn thượng cổ tộc nhanh chóng chiếm được ưu thế trên chiến trường, càng là các long đã thương thế chưa lành, đạo tâm tổn thương nặng nề, nhiều long tinh huyết đã bị rút đến mức đèn cạn dầu.

Nhưng với ý chí bất khuất mà vẫn gắng gượng trỗi dậy, bay thẳng lên mà chiến đấu quyết liệt, nhất định không để mất đi đất tổ.

Chiến trường lúc này chỉ còn lại tiếng gầm thét của rồng và tiếng sụp đổ của các giới diện, một cuộc thanh trừng kéo dài năm vạn năm chính thức bước vào chương đẫm máu nhất.

Long tộc thực sự rất mạnh nhưng liên minh vạn thượng cổ tộc cũng không kém cạnh, sức mạnh hai bên ngang tài ngang sức.

Nhưng khác với vạn thượng cổ tộc vừa đánh vừa canh, chỉ sợ rằng nếu bản thân lơ là tung ra hết sức mạnh thì sẽ bị các tộc khác bay vào xâu xé, giết sạch không còn một thứ gì.

Long tộc vốn bây giờ đã không còn gì để mất, toàn thân toàn lực chống đỡ có bao nhiêu dùng bấy nhiêu, một chút cũng không để lại đã kéo dài trận chiến vào mức giằng co.

Bất quá, cuộc giằng co ấy không tính bằng ngày, mà tính bằng vạn năm ròng rã.

Một vạn năm đầu, Kim Long dùng hàng tỉ chân rết càn quét, nhưng cứ mỗi khi một tộc ngã xuống, tộc khác lại trỗi dậy từ những bí cảnh cổ xưa để lấp đầy chỗ trống.

Kim Long gầm thét trong uất hận, thân thể dài tựa dải thiên hạ dù có Hư Không Chi Lực bảo hộ cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt sâu hoắm do đòn đánh của hai nhánh Long tộc là Chúc Long và Ứng Long phản bội.

Hai bên rơi vào thế bí, chiến trường biến thành một cỗ máy xay thịt khổng lồ, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm oán khí của những vị thần sụp đổ.

Miệt mài cho đến vạn năm thứ mười ba, bước ngoặt mới thực sự xuất hiện khi những con rồng mạnh mẽ năm xưa, những con rồng không phải cùng phe với Kim Long bị Kim Long đánh đến mức tàn tạ phải gieo mình xuống hải sâu, núi cạn vô tình cảm nhận được ý chí bất khuất của Kim Long, bắt đầu bò ra từ vực thẳm.

Băng Long từ cực Bắc mang theo hàn khí vạn cổ, Hỏa Long từ tâm vũ trụ rực cháy lửa giận, tất cả đồng loạt hội tụ dưới bóng của thực thể hàng vạn tỷ chân.

Kim Long lúc này nhắm mắt, cảm nhận sự liên kết huyết mạch đang sục sôi, tiếng gầm của nó vang lên trầm đục:

"Long tộc… là chủ nhân của bầu trời này, há nào chỉ trong một hai câu của các ngươi mà đã định đoạt được số phận?"

Trải qua thêm hai vạn năm huyết chiến nữa, sự đồng lòng của Long tộc đã tạo ra một lực lượng cộng hưởng vượt xa mọi pháp tắc.

Từng tộc trong vạn thượng cổ tộc đã bắt đầu tan rã trước sự truy sát không ngừng nghỉ, Yêu Hoàng sáu cánh cũng phải tháo chạy vào sâu trong bí cảnh với bộ lông tàn tạ.

Trận chiến cho khi này chưa hoàn toàn được định đoạt, Long tộc tính đến bây giờ tổn thất vô cùng lớn, đã không còn có thể đếm xuể, Kim Long vững như bàn thạch cũng trong lúc này run theo mạch đập của thời gian, thân thể chao đảo giữa không gian rách toạc vỡ vụn khắp nơi.

Như đã nói, cho dù là đã có thể đẩy được Long tộc đến cuối con đường nhưng không tộc nào lúc này có thể một thân một mình đứng lên ép Long tộc vào vực thẳm sâu lưng cả bởi vì lực lượng trong mỗi tộc lúc này cũng tổn thất nặng nề, phía sau là bầy linh cẩu, tất nhiên không một con sư tử nào dám liều mạng giết trâu.

Cuối cùng, vẫn là bảo toàn tất cả vẫn là tối ưu nhất, vừa có thể từ trận chiến trường kỳ này sống sót trở về, vừa là đúng với thiên địa, thiên đạo quy tắc, trả lại sự trong sạch cho thế gian.

Trong khoảnh khắc này, khi mà vạn thượng cổ tộc đã tháo lui.

Giữa chiến trường tàn khốc đầy xác thân thượng cổ, toàn thể Long tộc quỳ phục, tôn xưng kẻ đã dẫn dắt họ qua hàng vạn năm tăm tối.

Thiên kiếp giáng xuống gột rửa thân xác quái dị, Kim Long tái sinh trong ánh sáng đại diện cho căn nguyên của trời đất.

Từ giây phút ấy, danh tự Kim Long lùi vào dĩ vãng, toàn bộ Long tộc đều chứng kiến được sự đóng góp, sự anh dũng, sự bất khuất, quật cường của Kim Long.

Với cả trước đó Kim Long đã một lần đem quân bình phận toàn tộc, nay lại danh chứng ngôn thuận có cả trời đất làm chứng một lần nữa giết kẻ phản bội, dẫn dắt toàn quân chiến đấu đẩy lùi vạn tộc, tránh kiếp nạn diệt tộc.

Bằng đó, lập tức toàn thể Long tộc đã đồng lòng tôn Kim Long lên vị trí cao nhất chính là Đế Long - Thần Long Chi Vị, danh tự: Chân Nguyên Long!