Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 127: LẦN ĐẦU TIÊN



"A Di Đà Phật… Ở trước chánh điện xin nhị vị thí chủ xin tự trọng." Lão đại sư từ bên trong đi ra ngoài, phía sau một chú tiểu đang nép từng bước theo cạnh.

Nghe thấy lời này, Đóa Đóa đầu tiên là ngượng đến chín mặt cấp tốc thu nhỏ bản thân vào lại đan điền của Y Thiên.

Y Thiên chỉ cười nhạt, chất vấn:

"Nếu đã không muốn bọn ta ở trước mặt các Phật làm càn, vậy thì tại sao không sớm ngăn cản mà lại lựa chọn vào lúc này đã xong rồi nói?"

Vị đại sư lắc đầu, hai tay chắp lại trước ngực, mặt ông cực kì điềm nhiên, tựa như không có chút gợn sóng:

"Bần tăng nếu làm vậy, e rằng sẽ bị thí chủ chê cười không hiểu phong tình rồi."

"Hahaha, ông đi tu cả rồi thì nói cái gì mà phong tình với cả không phong tình cơ chứ. Ta thấy ông giống như là sợ ta thì đúng hơn đấy."

Vị đại sư nhẹ nhàng thả lỏng đôi bàn tay đang chắp chặt, ánh mắt lúc này bỗng chốc thay đổi. Không gian xung quanh Y Thiên thoáng chốc gào thét, khiến hắn không nhịn được mà rùng mình một cái. Giọng đại sư không tăng mà lại nặng hơn:

"Sợ thí chủ? Bần tăng chỉ kính Phật, chứ không sợ ai cả. Bần tăng hiển nhiên là hiểu phong tình, chỉ là tu rồi, không còn được vướng víu đến nữa. Chữ biết và chữ làm khác nhau lắm, thí chủ có hiểu không?"

Như thể sợ Y Thiên một chữ cũng không lọt vào tai, càng về sau từng chữ nói ra cứ như tạc thẳng vào không khí, nặng nề đặt lại vào tâm trí Y Thiên. Hắn cảm thấy bản thân vừa mới tỉnh dậy, thực sự có đôi chút mệt mỏi, lại bị lão tăng này giáo huấn, thực sự muốn điên lên mà.

Y Thiên phẩy tay, lắc mạnh đầu tỏ ý thôi đi:

"Được rồi, cứ cho là ông nói đúng hết đi. Ta không thèm đôi co với ông nữa."

"Haizzz…" Lão đại sư thở dài, đôi mắt khép hờ chắp tay lạy về phía Y Thiên một cái:

"Người xưa có nói giang sơn dễ đổi, bản tánh khó dời. Quả đúng thật vậy mà, thí chủ cho dù có bị gông xiềng gò bó chèn ép đến mức nào đi nữa. Chỉ cần nó còn tồn tại trong người thí chủ, một tí xúc tác thêm vào đã lập tức khiến nó hiện ra, mãi không thể ẩn vào lại. Chuyến này nhóm thí chủ đi không lâu nhưng có vẻ thí chủ đã đi qua quá nhiều nơi, quá nhiều chặng đường. Tâm tính như này, cũng dễ hiểu."

Nói rồi, lão đại sư quay phắt người lại đi vào trong để lại một Y Thiên ngơ ngác vẫn còn đang đứng hình thầm nghĩ về ý nghĩa của từng câu nói của lão.

Nhưng thực tình trừ mấy câu cuối ra, mấy câu đầu hắn có nghĩ cũng không tài nào tưởng tượng ra được cái gì mà "gông xiềng" cái gì mà "tồn tại". Không trách bản thân ngu dốt, chỉ trách các lão sư nói chuyện ai nấy đều khó hiểu.

"Thôi kệ đi, coi như lão già rồi lẩm cẩm nói nhảm vài câu."

Trước khi hoàn toàn khuất xa khỏi tầm nhìn của Y Thiên, lão đại sư còn dặn dò chú tiểu ở lại đây dọn dẹp.

Ánh mắt sâu thăm thẳm của Y Thiên nhìn chằm chằm vào chú tiểu thoáng chốc khiến chú tiểu lạnh sống lưng, rùng hết cả mình.

Thấy Y Thiên như vậy, Đóa Đóa lên tiếng nhắc nhở:

"Chàng kìa, đừng nhìn người ta bằng ánh mắt kì quái này nữa. Làm người ta sợ rồi kìa."

Y Thiên lúc này mới giật mình trở ra khỏi suy nghĩ, thở hắt một hơi, tay vỗ nhẹ vào lưng Linh Nhi đang mắt nhắm mắt mở bên cạnh:

"Muội buồn ngủ rồi đúng không? Vào trong ngủ một giấc đi, huynh có chút việc, có lẽ sẽ vào sâu. Được chứ?"

Linh Nhi đứng thẳng tắp, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn thẳng vào Y Thiên, một tay chắp lại đưa lên trán:

"Tuân lệnh!"

Để dẫn đường cho Linh Nhi, cũng như tiện cho bản thân một mình ở đây hành động. Y Thiên vẫy tay gọi chú tiểu:

"Này đằng kia!"

Chú tiểu giật mình khi nghe tiếng gọi, thân thể nhỏ bé cầm chổi run như cầy sấy. Chậm rãi quay đầu lại, co rúm:

"Thí… thí chủ… gọi… gọi ta?"

Y Thiên gật đầu một cái, tay chỉ vào muội muội:

"Ngươi đừng có quét sân nữa, mau lại đây dẫn muội muội ta vào ngủ đi."

Chờ cho chú tiểu vội vàng nắm tay dẫn Linh Nhi vào bên trong thì lúc này Đóa Đóa mới lên tiếng, tiếng vọng từ đan điền lên sâu bên trong tâm trí của Y Thiên:

"Chàng cảm thấy thế nào?"

"Chưa chết được." Y Thiên khẽ cười, xoay người nhìn vào bên cạnh, chỗ thường ngồi của Linh Nhi, nói:

"Nàng biết không, nếu bây giờ có Linh Nhi ở đây thì muội ấy sẽ bằng ánh mắt long lanh nhìn ta với vẻ mặt lo lắng hỏi ta nói gì vậy, không được nói xui rủi như thế và giơ đôi tay nhỏ bé lên sờ vào trán ta hỏi huynh có đau không?"

"Không đau nữa rồi." Đóa Đóa nói, giọng nàng vẫn còn chút run nhẹ:

"Ta chắc rằng chàng sẽ đáp lại như thế."

Y Thiên ngồi xuống, cảm nhận được cơ thể tuy đã được Thiện Thanh chữa lành nhưng vẫn còn đó sự mệt mỏi thấu xương, như mỗi tế bào đang kêu gào đòi nghỉ ngơi.

Hắn nhìn xuống bàn tay, những vết thương đã khép miệng nhưng vẫn để lại những đường sẹo mờ nhạt. Trong lòng hắn giờ đây không còn sục sôi huyết khí như trước, mà là một sự tĩnh lặng lạ thường.

"Chàng không cần ta kể cho chàng nghe những gì khi chàng ngất à?"

"Đương nhiên là cần." Y Thiên thì thào, tay xoa trán:

"Tí nữa quên hỏi nàng chuyện này. Mau kể ta nghe đi."

"Được."

Suốt buổi sáng, Đóa Đóa thuật lại mọi chuyện từ khi Y Thiên ngất đi. Kể từ việc lão Dương xuất hiện đúng lúc lại như thần thánh đoán được đủ thứ, cuối cùng lại hy sinh câu giờ, đến việc lão đã biết nàng ở trong cơ thể hắn và bắt nàng thực hiện kế hoạch lão đề ra, điều khiển thân thể hắn chạy đến chùa, cho đến Thiện Thanh xuất hiện và đánh lui Long Phá Thiên, cùng giao kèo giữa Thiện Thanh và họ Mạc.

Y Thiên nghe trong im lặng, đôi mắt lóe lên ánh quang, đầu gật gù:

"Vậy kiếp nạn này của ta đã được biết trước, rất có thể chính là nhờ phụ thân ta tính toán cứu vớt lại được một mạng. Lão Dương có lẽ cũng trong kế hoạch này đóng vai trò quan trọng, cuối cùng thật sự rất đáng tiếc khi lá thư bị đốt cháy thành tro, nội dung không đọc được."

"Thiếp đã thu thập linh hồn của lão ấy vào Vô Hạn Cấm Phiên." Đóa Đóa nói, giọng nghẹn ngào:

"Nhưng linh hồn quá yếu ớt, không biết khi nào mới có thể tỉnh lại."

"Có thể ước chừng không?" Y Thiên đột ngột hỏi, ánh mắt phức tạp nhìn chiếc Vô Hạn Cấm Phiên đang đặt bên cạnh.

Đóa Đóa trong thức hải thanh âm nặng nề, lắc đầu không nguôi:

"Không thể ước chừng được, việc này hoàn toàn phụ thuộc vào linh hồn lão Dương ở trong phiên mạnh hay yếu, chúng ta ở ngoài gần như không có thủ pháp nào để thúc đẩy."

"Hiểu rồi, chỉ là ta nghĩ có chút đơn giản. Cũng do ta khi đó trách lão Dương bây giờ nghĩ lại có chút áy náy, mong gặp sớm ngày gặp lão để xin lỗi."

Đúng lúc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Y Thiên, một việc quan trọng mà khiến hắn đến Cửu U Băng Nguyên một chuyến đầy hiểm nguy này, kém chút nữa đã quên mất.

"Chúng ta còn bao nhiêu thời gian trước khi Dị Băng xuất hiện?" Hắn hỏi.

Đóa Đóa im lặng một lát, rồi đáp:

"Khoảng ba ngày. Nhưng chàng không định..."

"Ta định đi." Y Thiên cắt ngang, giọng kiên quyết:

"Ta đã hứa với Hồ Kỳ và Tuyết Nhung sẽ giúp hai người bọn họ đoạt lấy Dị Băng, nam tử hán đã hứa không rút lời."

"CHÀNG ĐÃ ĐIÊN RỒI SAO?" Giọng Đóa Đóa bỗng vang lên đầy tức giận trong thức hải, khiến Y Thiên giật mình. Nàng hiếm khi mất bình tĩnh như vậy:

"Chàng có nhớ chúng ta đã trải qua những gì ở Cửu U Băng Nguyên không? Thiên Lôi, hàn khí, những sinh vật băng giá khát máu! Và đó là khi chàng còn khỏe mạnh, sức mạnh Huyết Ma Thần Thể trong cơ thể chưa biến hóa, chưa ăn mòn. Chàng có biết hay không? Sau khi chàng lợi dụng Huyết Ma Dịch quá mức, cơ thể chàng, kinh mạch, đan điền, xương tủy đều không còn thứ gì nguyên vẹn. Nếu không có Thiện Thanh tiền bối nể tình thương xót hồi phục cho. E rằng chàng có mạng dùng mà không có mạng sống."

Nàng nghẹn lời, rồi tiếp tục, giọng đầy xót xa:

"Huống chi bây giờ chàng vừa thoát chết trong gang tấc, cơ thể này chưa kịp hồi phục, nhiều khoảnh khắc còn quá tải. Đi đến đó lúc này e rằng chẳng khác nào tự sát!"

Y Thiên nắm chặt bàn tay, máu vẫn rỉ ra làm đỏ tươi cả lòng bàn tay, ánh mắt Y Thiên đầy kiên quyết:

"Ta biết nguy hiểm. Nhưng ta đã hứa, đối với nam nhân lời hứa đáng ngàn vàng. Ta biết nàng hiểu đạo lý này."

"Lời hứa! Lời hứa!" Đóa Đóa gần như hét lên:

"Chàng nghĩ Hồ Kỳ và Tuyết Nhung thực sự coi trọng chàng sao? Họ chỉ muốn dùng chàng như công cụ! Một khi Dị Băng được thu phục, chàng còn giá trị gì nữa?"

"Không phải vậy. Nàng là người hiểu rõ nhất, thông minh nhất mà. Làm ơn bình tĩnh lại đi." Y Thiên nói, giọng trầm xuống:

"Họ đã tự tay trao tặng linh thạch, linh thảo, và cả đan lô cho ta. Từ việc thay đổi xưng hô đến không tiếc giá mà mời ta gia nhập, dù ta lúc đó cũng chỉ là một tán tu vô danh, tu vi Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng. Nhiêu đó đã đủ để nàng thấy sự coi trọng của họ dành cho ta chưa?"

Đóa Đóa nắm chặt lồng ngực đang phập phồng, cố gắng bình ổn hơi thở đang dồn dập. Dường như nàng cũng không hiểu bản thân ngay lúc này tại sao lại có những suy nghĩ hoang đường đó.

"Cũng như nàng đã nói đó, đây tuy là nguy hiểm cùng cực, nhưng cũng ẩn chứa trong đó cơ hội rất lớn, huống chi chúng ta cũng đã trải qua gần bảy ngày trong đó rồi. Ta hoàn toàn có thể thích nghi nhanh chóng trong đó."

Y Thiên nhìn đôi bàn tay mình, từng hàng máu rỉ xuống mặt đất khiến hắn nhớ lại kí ức trước khi vào Độc Nhãn Vương Chi Địa, mỗi khi hắn nhìn sâu vào trong lòng bàn tay là mỗi khi máu cũng hắn chảy dài, từng hàng máu lúc đó tựa như là từng hàng bất lực và tuyệt vọng ẩn chứa đang tiết ra ngoài.

Nhưng bây giờ thì khác, từng dòng máu nàng như thể nhắc nhở rằng hắn đã không còn vô dụng, hắn đã có trong tay sức mạnh, đã có trong tay một muội muội, một nương tử không danh phận.

Hắn không còn là một kẻ suốt ngày tiêu cực về bản thân, muốn chết nhưng không được nữa. Hắn bây giờ phải bước lên trong ý niệm muốn sống.

Y Thiên trầm ngâm một lúc lâu, khẽ điều khiển Huyết Ma Dịch tỏa ra bâu vào các chỗ vết thương, dễ dàng khiến chúng khép lại. Hiện ra trong lòng bàn tay đó là vô vàn vết sẹo đã có từ khi trước.

"Trong nguy hiểm luôn ẩn chứa cơ duyên. Ta biết rủi ro, nhưng ta phải đi."

Đóa Đóa im lặng một hồi lâu, môi nàng mấp máy lúc lâu muốn nói nhưng lại không thành lời. Đi qua đi lại trong thức hải lúc lâu mới đứng lại, chống hai tay vào gối thở dài, giọng điệu đầy bất lực:

"Chàng đã quyết vậy rồi, dù ta có cầu xin thế nào cũng không đổi ý sao?"

Y Thiên nhắm mắt, hít sâu:

"Ta đã quyết. Nhưng ta hứa với nàng đây sẽ là lần cuối ta liều mạng như vậy."

"Ta không tin lời hứa đó." Đóa Đóa nói, giọng đầy cay đắng:

"Chàng luôn nói vậy, nhưng rồi lại lao vào nguy hiểm."

"Lần này sẽ khác." Y Thiên mở mắt, ánh mắt kiên định:

"Vì ta biết, nếu ta chết, nàng và Linh Nhi sẽ không thể sống sót. Cho nên nếu không phải vì ta thì ta cũng vì nàng và muội muội mà sẽ sống sót. Ta đã thầm đoán được rồi, trận này Hồ đại thiếu gia đích thân thị sát, đích thân ra mặt như vậy không chỉ vì vật này quan trọng với hắn đâu, mà còn vì ngoài hắn ra chắc hẳn còn có các thế lực mạnh mẽ khác tham gia vào. Việc này nàng cũng đã nói sơ qua rồi, nhưng ta muốn nhắc lại cho nàng biết."

Y Thiên đặt nhẹ tay lên ngực, cảm nhận được dòng máu nóng đang chảy một cách hối thúc thông qua Huyết Ma Ấn ở trên ngực trái và cánh tay trái sần sùi gai góc được tạo bằng Huyết Ma Dịch đang co bóp. Như thể sợ nàng sẽ không hiểu những gì mình nói, hắn cặn kẽ giải thích:

"Bởi vì Huyết Ma Thần Thể của ta khi sử dụng Huyết Ma Dịch thủ đoạn liền giống cái gì mà tà tu bên Nam Vực của Xích Viêm Hoàng Triều, cho nên trận này liên thủ với hai người Hồ Kỳ, Tuyết Nhung phô trương hoàn toàn sức mạnh Huyết Ma Dịch này mới có cơ hội tranh đoạt Dị Băng về cho Tuyết Nhung, hoàn thành giao hiệp."

Một khoảng lặng dài, không gian im lặng như tờ, rồi Đóa Đóa đột ngột thở dài, giọng nàng trở nên mệt mỏi đến cùng cực:

"Được rồi. Nếu chàng đã quyết, ta không cản nữa. Nhưng phải hứa với ta những gì chàng nói lúc này nhất quyết phải thực hiện đúng, một khi quá sức bản thân không được liều mạng đánh trả, không được liều mạng tranh đoạt, chạy là biện pháp duy nhất. Y Thiên! Chàng có hứa được không?"

"Ta hứa." Y Thiên đáp, giọng nói trầm khàn nhưng chất chứa đầy đủ sự tự tin lẫn kiên quyết trong hành động và ánh mắt.

Đóa Đóa nhìn sâu vào Y Thiên, dáng vẻ khí khái này của hắn hoàn toàn khác hẳn một Y Thiên âm u, thường tức giận và nổi cáu mà nàng thường thấy.

Nàng thực sự không thể hiểu rõ nam nhân mà mình trót yêu, và lời nói: "Người đang nói chuyện với nàng mới chính là ta, còn thô lỗ thì một bản khác…" rốt cuộc là đang nói về điều gì, nhưng kể từ lúc này hắn như một con người mới.

Mặc kệ tất cả, nàng chỉ biết bản thân bây giờ yêu chính là Y Thiên, dù cho hắn có thay đổi thế nào, thì nàng vẫn không hề thay đổi.

Bất chợt đôi mắt thanh lam của nàng như có tình mà động, cắn chặt đôi môi đào mọng một cái, không còn khuyên ngăn nữa, chỉ còn sự quyết tuyệt:

"Không thể chậm trễ nữa, đã có linh thảo, đã có linh thạch cũng đã có đan lô. Lập tức luyện đan, bắt buộc trong ba ngày này sớm nhất có thể luyện ra Tái Tủy Hoàn Cốt Đan." Đóa Đóa nói, giọng trở nên nghiêm túc:

"Chỉ khi chàng hấp thụ được viên đan này ta mới yên tâm trao chàng vào nguy hiểm. Đó cũng là hy vọng gần như duy nhất cho sự thành công của chàng. Bởi vì Huyết Ma Thần Thể chỉ phụ trách việc hồi phục, nếu không phải chàng như thể không biết đau, có lẽ chàng đã sớm bị Huyết Ma Dịch ăn mòn đến không thoát nổi. Dù thế vẫn chưa đủ, chàng ở chuyến thu phục Dị Băng lần này chắc hẳn nhận nhiệm vụ ở tuyến đầu, sẽ là đột biết khi sức chịu đựng của chàng trở nên mạnh mẽ hơn, đồng thời kết hợp cùng khả năng hồi phục vô cùng vô tận của Huyết Ma Thần Thể, hoàn toàn có thể an toàn trở về."

"Tách!"

Một giọt nước mắt rơi xuống, âm thanh như thể một viên pha lê tan vỡ vào da thịt. Y Thiên gỡ bỏ chiếc mặt nạ xuống, chạm mảnh vào gương mặt thanh tú, không ngờ khi thấy hai hàng nước mắt tự khi nào mà bất giác tuôn ra.

"Tại sao chàng lại khóc?" Đóa Đóa hốt hoảng, gấp gáp không biết làm sao nói cho phải.

Y Thiên thì bình tĩnh hơn hẳn, bàn tay đặt lên mặt trở nên run rẩy, khuôn miệng lấp bấp:

"Hình… hình như… đây là lần đầu tiên ngoài Linh Nhi và mẫu thân ra ta được một người quan tâm, lo lắng và thương xót đến nhường này."

Những lời đầy đau thương này của Y Thiên sau khi nói ra thoáng chốc đã khiến Đóa Đóa chững lại, cảm thấy rằng nam nhân cứng rắn cũng có một mặt mềm yếu như này. Bèn linh thể hiện thân, ôm chặt hắn vào lòng.

"Không sao, đây là lần đầu. Ngày mai là lần hai, sau này là mãi mãi. Đừng cố gắng gượng mạnh mẽ nữa, trước mặt thiếp chàng có thể làm chính mình, có thể yếu đuối khóc một trận. Đó không phải hèn nhát đâu, tiểu ngốc tử."

Nghe ba chữ "Tiểu ngốc tử" Y Thiên đã không thể kìm nổi nữa, hai tay bấu chặt vào cơ thể nàng, khó toáng lên.

Vị đại sư ở một bên chứng kiến hết cảnh này, khép hờ đôi mắt, xoay chậm tràng hạt trong tay:

"Thế gian thường nhầm tưởng cứng rắn là bản ngã, nhưng thực ra mềm yếu mới là bản tâm. Chỉ khi buông xuống được thanh gươm của sự kiêu hãnh, con người mới thực sự chạm vào được sự cứu rỗi của lòng từ bi. Tiếc thay, khổ hải vô biên, nhân gian lại quá chật hẹp không cho kẻ lầm đường một chốn dung thân, khiến thiện nam cũng phải hóa thành ác quỷ… ấy cũng là lẽ thường tình."

Vị đại sư mở mắt nhìn vào hư không, đôi mắt đượm buồn như nhìn thấu mọi thăng trầm của nhân gian. Tiếng tràng hạt trên tay ông chợt dừng lại, không phải vì ngạc nhiên, mà vì sự đồng cảm sâu sắc:

"Làm ác quỷ vì tâm vướng vô minh, trái tim hóa đá. Nhưng đá hóa ra cũng biết đau, cũng biết vỡ tan. Trái tim lạnh lẽo may mắn còn có người sưởi ấm, nhưng đá cuội hiu quạnh chỉ có thể nứt toác giữa đêm trường. Lúc này đây, nên trách thế gian quá vô tình, hay trách ác quỷ không giữ nổi bản tâm?"

Vị đại sư thở dài, bóng lưng đơn độc tiến về phía chánh điện:

"Thiện tai... thiện tai... Nhân gian gieo nhân, thế nhân gặt quả, dù là Phật cũng không thể chuyển dời."

Chợt, ông sững sờ khi thấy trên gương mặt từ bi của tượng Bồ Tát một dòng nước mắt lăn dài. Vị đại sư vội vàng quỳ xuống, thanh âm run rẩy:

"Bồ Tát rơi lệ, nhân gian ắt gặp đại nạn khó tránh. Nguyện chúng sinh được che chở, nguyện vạn vật được bình an. Cúi xin Ngài, giọt lệ này hãy chỉ là một hồi mộng ảo, để thế gian bớt đi một kiếp lầm than..."