Bạch Tư Mi chưa bao giờ thấy hắn như vậy.
Những lời từ miệng hắn tuôn ra, mỗi chữ một nhọn, mỗi câu một nặng, như những mũi dao băng đâm thẳng vào tim nàng.
Nước mắt đã ứa đầy khóe mắt, làm đỏ viền mắt nàng. Một cơn giận dỗi và tuyệt vọng kỳ lạ bỗng trào dâng, nàng không còn muốn nghe hắn chối bỏ nữa.
"Ngươi nói dối… Băng Long Hoàn của ta cả đời chỉ phản ứng với mỗi Hỏa Phượng Hoàn. Mà Hỏa Phượng Hoàn mộ cái pháp bảo luyện linh tứ phẩm này chỉ có mỗi Y Thiên sở hữu. Ngươi nói xem thử, làm sao có nó?"
Nàng giơ tay lên, chiếc vòng bạch ngọc đang phát sáng rực rỡ, long ngâm vang lên không ngừng, Băng Long trong đó thân ảo xuất hiện gào lên điên cuồng, như thể đang gọi ai đó.
Ánh mắt của Vô Diện lóe lên một tia phức tạp khó hiểu, nhưng ngay lập tức bị lạnh lùng che phủ:
"Cơ duyên trời cho ai nỡ không lấy. Ta nói ta nhặt được nó về, liệu cô có tin không?"
Bạch Tư Mi khi này đã đến sát trước mặt hắn. Nàng lúc này toàn bộ tầm nhìn chỉ là thiếu niên đeo mặt nạ này. Nàng đưa tay ra, run run chạm vào cánh tay trái đáng sợ của hắn.
Da thịt nóng bỏng, cứng như thép, và những đường gân xanh đen dưới da trông như có sự sống, nhúc nhích nhẹ dưới ngón tay nàng, ánh mắt kiên định gằn từng chữ:
"Ngươi nói ngươi nhặt? Vậy thì cho ta xem… Hỏa Phượng Hoàn trên tay ngươi."
Vô Diện giật mình, định rút tay lại, nhưng Bạch Tư Mi đã nắm chặt. Tay phải nàng nắm lấy tay trái hắn, và ngay lúc đó…
OÀNH!
Băng Long Hoàn trên tay trái Bạch Tư Mi và một chiếc vòng đỏ thẫm dưới lớp hắc y của Vô Diện cùng trao nhau luồng ánh sáng mãnh liệt.
Ánh sáng xanh lạnh và ánh sáng đỏ nóng hòa vào nhau, tạo thành một vầng sáng tím kỳ ảo. Hai âm thanh long ngâm - phượng hót vang lên hòa quyện vào nhau thành một điệu nhạc buồn da diết, vang vọng khắp không gian.
Vô Diện đứng im, thân hình cứng đờ. Dưới lớp mặt nạ, không ai thấy được biểu cảm của hắn, chỉ thấy đôi mắt đang rung động dữ dội, những tia điện nhỏ lóe sáng liên tục.
Bất chợt, hắn giật mạnh tay lại.
"Buông ra!" Giọng nói lạnh băng, nhưng nếu lắng nghe kỹ có thể nghe thấy một tia run nhẹ bên trong.
Bạch Tư Mi bị đẩy ra một bước, nhưng nàng vẫn nhìn chằm chằm vào hắn:
"Ngươi không thể phủ nhận… hai chiếc vòng đã chứng minh…"
"Chứng minh cái gì?" Vô Diện cắt ngang, giọng điệu trở nên sắc bén:
"Nếu cô dựa vào phản ứng này đã có thể nói ta là Mạc Y Thiên thì nếu một người khác không phải ta đeo chiếc Hỏa Phượng Hoàn này vào rồi cùng Băng Long Hoàn của cô phản ứng. Ta hỏi cô, người đó cũng là Mạc Y Thiên?"
Hắn cười lạnh một tiếng, âm thanh đầy mỉa mai và đau đớn:
"Bạch cô nương quả thật là thiên kiêu chi nữ của Vân Tiêu Tông, đã nghe danh từ lâu. Lần này được tận mắt chứng kiến, từ mình trải nghiệm nói chuyện qua, quả thực là suy nghĩ của cô rất tuyệt. Cái gì cũng nói được."
Nói rồi, Vô Diện không nhìn nàng nữa.
Trong khoảnh khắc hắn sắp quay đi, nàng bất ngờ vồ tới, tay phải nắm chặt lấy cổ tay phải của hắn, dùng hết sức lật ngửa lòng bàn tay hắn lên.
"Cô làm gì vậy, bộ cô điên rồi à?" Vô Diện giằng tay lại, tức giận thực sự.
Hắn định giật tay lại, nhưng một lực kéo mạnh mẽ và kiên quyết từ tay nàng khiến hắn bất ngờ đổ người về phía nàng.
Ánh mắt Bạch Tư Mi lúc này không còn ướt át, mà sắc lạnh như băng. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt không tròng sau mặt nạ, giọng nói không lớn nhưng sắc bén, vang vọng trong không gian im lặng:
"Đã có Hỏa Phượng Hoàn này trên tay, còn dám bảo không phải Y Thiên? Nói thật cho ngươi biết. Nếu không phải là Y Thiên thì ai đeo được Hỏa Phượng Hoàn? Càng là nhỏ máu nhận chủ, không phải là hắn, càng không xuất hiện những hiện tượng phản ứng như vậy." Nói tới đây nàng dừng lại, đôi môi đào nhếch lên đường cong khó thấy, đầy mỉa mai:
"Ngươi thật làm ta thất vọng. Khi đó ta chỉ nghĩ ngươi phế vật về linh căn, không ngờ bây giờ lại biết thêm ngươi còn phế vật cả về tinh thần!"
"Phế vật... về tinh thần?"
Những chữ ấy như lưỡi dao độc xoáy sâu vào vết thương lòng chưa bao giờ lành của Vô Diện. Thân thể hắn khẽ run lên. Rồi, từ sau chiếc mặt nạ, một tiếng cười khẽ vang lên, khô khan, đầy tự giễu và cay đắng:
"Đúng... haha... đúng là phế vật mà. Tên Y Thiên phế vật đó đã chết rồi. Cô muốn ta nói bao nhiêu lần đây? Tên Y Thiên phế vật chết tiệt mà cô nương từng chửi rủa, đã chết rồi. Đã bị chém đầu ở pháp trường rồi!"
Nhìn bộ dáng như muốn vỡ nát nhưng cố chấp che đậy bằng sự giận dữ và chua chát của hắn, Bạch Tư Mi chợt nhận ra những lời mình vừa thốt ra đã quá đáng.
Nhưng nàng bây giờ là "thiên kiêu chi nữ" của Vân Tiêu Tông. Vẻ mặt lạnh lùng từ nãy đến giờ, sự cao ngạo vốn có, cùng với ánh mắt dò xét của sư huynh sư muội và các thế lực xung quanh, khiến nàng không thể, cũng không biết làm sao để cúi đầu xin lỗi trong khoảnh khắc này.
Nàng chỉ có thể tiếp tục chất vấn, như để bảo vệ lớp vỏ cuối cùng của mình:
"Vậy còn lá thư khi đó ngươi đưa cho ta thì sao? Nếu ngươi chết rồi, lá thư đó từ đâu ra?"
Vô Diện nghe vậy, trong lòng càng thêm chua xót:
"Lá thư ấy... ta đã viết bằng máu và nước mắt, cô cũng nhớ sao? Nhưng cô nhớ để làm gì? Để rồi trả lại cho ta hai tiếng "ta - ngươi" lạnh băng đó sao?"
Hắn đã thực sự mệt mỏi, tuyệt vọng, và cũng chán ghét cái cảnh tượng này. Hắn buông ra một câu cay độc, muốn cắt đứt mọi liên hệ:
"Mẹ kiếp! Lá thư nào? Lá thư gì? Cô nói loanh quanh, rốt cuộc cũng chỉ là muốn lấy lại chiếc vòng tay này đúng không? Được, để ta tháo trả cho cô!"
Nói rồi, hắn giật mạnh tay mình ra khỏi tay nàng. Một luồng linh lực cường đại bỗng bộc phát!
Ầm!
Tu vi Luyện Khí Kỳ Thập Nhị Tầng - Thiên Phẩm, viên mãn đỉnh phong! Chỉ kém nửa bước nửa là Trúc Cơ trong giây phút này triệt để bộc lộ.
Khí thế tinh thuần, nặng trịch, lại pha lẫn một loại Sát Khí với thứ uy áp kỳ lạ, khiến không khí xung quanh đều chấn động.
Mấy tên thuộc hạ Hồ Đại Thương từng gặp Vô Diện ở Thanh Thủy thôn trố mắt, khó có thể tin nổi.
Hồ Kỳ và Tuyết Nhung cũng không khá hơn, trong mắt đều là sự kinh ngạc khó tả. Trong lòng đã sớm kinh hô:
"Lần trước gặp, hắn chỉ là Luyện Khí Tứ Tầng! Trong thời gian ngắn ngủi này, hắn đã..."
Nhưng người kinh ngạc và đau đớn nhất, là Bạch Tư Mi.
Nàng nhìn thiếu niên trước mặt, người mà nàng từng biết là "không thể tu luyện", giờ đây tỏa ra uy áp khiến nàng, một cái Trúc Cơ Cảnh vừa tấn thăng Hậu Kì cũng phải động dung.
Sự chênh lệch, sự thay đổi, và cả những lời nói thương tổn vừa rồi, tất cả hợp lại thành một cơn choáng váng. Cả không gian trước mắt nàng như quay cuồng, xoay tít.
Thấy hắn thực sự định gỡ Hỏa Phượng Hoàn, nàng vội đưa tay lên ngăn lại, giọng nói đột nhiên trở nên nhỏ nhẹ, đầy mệt mỏi và hối hận:
"Thôi... nếu đã không phải thì thôi. Công tử cứ việc sử dụng. Dù gì... đó cũng là đồ công tử nhặt được, có duyên với công tử. Nếu Vô Diện công tử đây quả thực không phải là Y Thiên. Vật này ta lấy về cũng không để làm gì."
Trong lòng nàng giờ đây, một nỗi hối hận sâu sắc đang gặm nhấm:
"Mình thật ngu ngốc... Tại sao lại lớn tiếng mắng hắn? Tại sao lại nặng lời đến vậy? Tại sao lại hấp tấp, không nghĩ cho hắn?"
"Thân phận Y Thiên của hắn bây giờ nhạy cảm biết bao. Làm sao có thể ép hắn thừa nhận trước mặt nhiều người như thế này? Hắn không nhận, ắt có lý do của hắn... Mình chỉ cần biết hắn còn sống, chỉ cần âm thầm nhìn theo, cầu phúc cho hắn là đủ rồi. Tại sao... lại để cái thể diện hư danh của "thiên kiêu chi nữ" này làm hại cả hai?"
Vô Diện nghe giọng nói đột nhiên dịu xuống, thậm chí có chút cam chịu của nàng, trong lòng cũng chợt thấy một cái gì đó trống rỗng.
Nhưng những ký ức về hai tiếng "ta - ngươi" lạnh lùng, về sự cao ngạo và xa cách của nàng ở Hoàng Kim Sa Thành, lại ùa về.
Và rồi, hình ảnh Đóa Đóa - người luôn dịu dàng gọi hắn là "chàng", luôn lo lắng, hy sinh vì hắn hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Cùng với Linh Nhi, muội muội nhỏ luôn tin tưởng và dựa vào hắn.
"Y Thiên, chàng không cần đau lòng về cô ta." Một giọng lo lắng đầy quyến rũ xen lẫn tức giận vang lên từ thức hải, Đóa Đóa đã không nhịn được mà lên tiếng.
Y Thiên lúc này mới thực sự thoát khỏi cái vai Vô Diện, quay về với bản tâm của mình. Trong lòng thầm ấm áp:
"Phải rồi... ta đã có người cần bảo vệ, có người thực sự coi trọng ta. Còn cô... từ khi cô gọi ta bằng "ngươi", khoảng cách giữa chúng ta đã là vực sâu. Cô đã không còn là Tư Mi năm xưa của ta rồi. Và ta, cũng không còn là Y Thiên ngây thơ, chỉ biết trông chờ vào một lời hứa."
"Thôi thì... cứ dứt khoát như vậy, cũng tốt."
Hắn thu hồi linh lực, không còn ý định tháo vòng cũng không nhìn nàng nữa. Hắn quay sang Hồ Kỳ, giọng nói đã trở lại với sự bình thản lạnh lùng ban đầu, như chưa từng có cuộc tranh cãi kịch liệt vừa rồi:
"Hồ thiếu gia, xin lỗi vì chút chuyện riêng tư. Chúng ta cũng nên vào chuyện chính rồi. Chuyện náo nhiệt lần này, xin Hồ đại thiếu gia rộng lượng bỏ qua, thứ lỗi cho ta."
Lời nói ấy, như một bức tường băng vững chắc ngăn cách hoàn toàn giữa hắn và nàng.
Hồ Kỳ nhanh trí lấy lại tinh thần, bỏ qua mọi chuyện ngoài lề đi. Thứ mà hắn chú ý là thực lực của Vô Diện vượt xa dự tính, đây là chuyện tốt.
"Vô Diện đạo hữu quả nhiên giữ chữ tín! Mời vào lều, chúng ta bàn kế sách cụ thể."
Vô Diên gật đầu, không nói thêm lời nào, bước vào lều sau lưng Hồ Kỳ, không quay đầu lại nhìn Bạch Tư Mi lấy một lần.
Bạch Tư Mi đứng đó, nhìn bóng lưng quyết tuyệt của hắn, cảm giác một mảnh trời trong lòng vừa mới chợt sáng, giờ đã vỡ tan một lần nữa. Nàng biết, mình vừa đánh mất thứ gì đó, có lẽ... là vĩnh viễn.
Thanh Vân bước tới, giọng tuy lo lắng nhưng vẻ mặt nhăn nhó tỏ ra sự ghen tị khó thấy:
"Bạch sư muội, về thôi. Người đó có lẽ không phải là người muội tìm."
Bạch Tư Mi cố chấp lắc đầu nhẹ, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe, đầy kiên định và đau khổ:
"Không, Thanh Vân sư huynh không hiểu đâu. Đó là hắn… nhất định đúng là hắn. Chỉ là… hắn giờ đây có lẽ không muốn nhận ta nữa thôi."
"Nếu hắn đã không coi trọng muội như vậy, thì muội cứ cố chấp một lòng nghĩ về hắn làm gì?"
Nàng nghe những lời này của sư huynh, trong lòng quặn thắt, tai nghe không lọt nổi một chữ. Nàng quay đi, lau nước mắt, trong lòng đã có quyết định:
"Y Thiên, dù chàng có từ chối thế nào, dù chàng có trở thành ai… ta cũng sẽ không buông tay nữa. Chỉ tiếc lần này ta quá nóng vội, bản thân cũng chả có gì nên không thể thổ lộ trực tiếp, càng là phá vỡ đi cơ hội tuyệt vời. Nhưng, ta sẽ đợi mãi. Cho dù phải đợi đến khi chàng được một cô nương gả cho, hay đợi đến khi ta không thở nữa. Ta vẫn sẽ đợi - Chỉ cần chàng còn sống!"