Bạch Tư Mi siết chặt lấy cổ tay Thanh Vân, kéo mạnh xuống khiến gã loạng choạng. Đôi mày phượng nhíu chặt, đôi môi mím lại thành một đường thẳng tắp khi gằn giọng:
"Sư huynh, không được nói như vậy. Ta thấy Vô Diện đạo hữu chẳng có ý gì cả, người đeo mặt nạ như vậy, không muốn tiết lộ thân phận cho nên không uống rượu. Cũng dễ hiểu mà, sư huynh nói như vậy không khéo lại biến đồng minh thành kẻ thù."
Thanh Vân trố mắt nhìn nàng, hất mạnh tay Bạch Tư Mi ra, gương mặt thanh tú phủ một lớp sương lạnh lẽo.
Hắn nhếch mép, đột ngột búng tay một cái, một luồng linh lực xanh nhạt hoá thành mũi tên nhỏ, bắn thẳng xuống bát rượu trước mặt Y Thiên khiến rượu bắn tung toé lên mặt.
Đứng phắt dậy, tay chống lên chuôi kiếm, tư thế ngạo mạn đến cực điểm.
"Đừng bận tâm đến hạng chuột nhắt lai lịch bất minh này, sư muội." Hắn hếch cằm, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ trắng buốt của đối phương:
"Một kẻ ngay cả cái mặt cũng không dám ló ra, chỉ biết núp sau lớp mặt nạ ra vẻ cao nhân… Ngươi e là chưa chạm tới Dị Băng đã bị hàn khí xé xác rồi. Loại người này chỉ giỏi làm màu thì lấy tư cách gì so bì với thiên tài Vân Tiêu Tông như ta."
Y Thiên một cái ánh mắt cũng không cho gã, chỉ nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lẽo ẩn sau lớp mặt nạ.
Một luồng Sát Khí đặc quánh như chất lỏng từ từ rò rỉ ra từ cơ thể hắn, bao trùm lấy không gian xung quanh. Ngọn lửa trong lò sưởi bỗng chốc lụi tàn, chỉ còn lại làn khói xám xịt và cái lạnh thấu xương lan tỏa.
Bạch Tư Mi cắn chặt môi, ánh mắt lộ rõ vẻ bất nhẫn khi nhìn sự quá quắt của sư huynh mình. Nàng quay sang Thanh Vân, giọng nói đanh lại đầy cảnh báo:
"Thanh Vân sư huynh, xin huynh hãy cẩn trọng lời nói của mình!"
Không khí trong lều dường như đông cứng lại trước sự đối đầu.
Y Thiên lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt không tròng nhìn thẳng vào Thanh Vân thoáng chốc khiến gã rùng mình. Thanh âm của hắn khàn đục như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, vang lên đầy chết chóc:
"Gần đây ta giết không ít người, nhưng chưa có ai là tu sĩ Vân Tiêu Tông cả. Ngươi có muốn mình là người đầu tiên?"
Không khí trong lều đặc quánh lại, tưởng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để làm bùng nổ một trận chiến sinh tử ngay tại chỗ.
Hồ Kỳ vội vàng bước ra giữa, nụ cười trên môi gượng gạo đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt rung lên bần bật vì lo sợ kế hoạch đổ bể. Hắn liên tục xoa hai bàn tay vào nhau, cố gắng dùng giọng điệu hòa nhã nhất để làm dịu cơn thịnh nộ đang âm ỉ trong lều:
"Mọi người bình tĩnh, chúng ta chung thuyền, nội đấu lúc này chỉ làm Băng Tuyệt Cốc, Hoả Long Các và Long gia đắc lợi thôi."
Vân Phi Vũ sắc mặt âm trầm, không nhịn được khi thấy một tiểu tử không biết từ đâu tu vi cũng chưa đạt đến Trúc Cơ mà dám mở miệng ra nói Vân Tiêu Tông như vậy, chẳng khác gì sỉ nhục.
Vân Phi Vũ sắc mặt âm trầm, bàn tay gầy guộc vắt ngang thắt lưng, chậm rãi vuốt lấy chiếc Vân Tiêu Cổ.
Ông ta nhìn Y Thiên bằng nửa con mắt, hơi thở mang theo áp lực nặng nề của một Kim Đan cao thủ.
"Tiểu tử, trước khi mở miệng hãy nhìn lại xem mình đang đứng trước mặt ai."
Bàn tay ông ta siết chặt, uy áp Kim Đan bùng nổ như một cơn sóng thần vô hình trong lều. Những hạt tuyết lọt qua khe cửa lập tức bị nghiền thành bột mịn trước sức ép kinh hoàng.
Ánh mắt ông ta đầy vẻ ngạo mạn, như thể chỉ cần một cái búng tay là có thể khiến kẻ vô danh trước mặt quỳ gối.
Vân Thanh dựa vào uy của Vân Phi Vũ liền bừng bừng khí thế bước lên, cười khinh khỉnh đầy kiêu ngạo, cứ như hắn mới chính là Kim Đan vậy.
"Đúng đó, mặt nạ trắng. Đứng trước mặt ngươi liền không phải là một nhân vật bình thường. Ông chính là trưởng lão của Vân Tiêu Tông, Vân Phi Vũ. Người khác gặp đều phải nể mặt cúi chào, ngươi một tiểu tử Luyện Khí Kỳ cũng dám ở đây lên mặt?"
Y Thiên khẽ nhếch môi, đôi mắt không chút gợn sóng nhìn thẳng vào gương mặt đang đỏ bừng vì giận dữ của lão già. Trong tâm thức, hắn khẽ gọi:
"Đoá Đoá, cho ta mượn Vô Hạn Cấm Phiên."
"Phu quân cứ việc."
Một luồng tử khí đen kịt từ kẽ tay trái dị dạng bắt đầu rò rỉ, mang theo hơi thở của tử vong từ ngàn xưa.
Lá cờ đen kịt xuất hiện, những phù văn tím sẫm uốn lượn như rồng phụng tự do bay lượn trên mặt vải.
Chỉ trong một nhịp thở, Y Thiên giải phóng hoàn toàn linh áp Nguyên Anh Cảnh ẩn chứa bên trong. Cả chiếc lều lớn rung lắc dữ dội, những sợi dây thừng căng ra kêu lên "răng rắc" như sắp đứt đoạn.
"Nguyên… Nguyên Anh Cảnh khí tức? Cho dù là tông chủ đến cũng phải nói chuyện cho ra le chứ không dám làm bừa. Thế mà tiểu tử này lại cầm trên tay tấm Hồn Phiên mang khí tức Nguyên Anh. Thật nghịch thiên mà."
Vân Phi Vũ lảo đảo lùi lại, đôi chân vốn vững chãi nay run bần bật khiến ông ta suýt chút nữa ngã quỵ.
Gương mặt uy nghiêm lập tức trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ thái dương xuống cằm. Đôi tay đang đặt trên trống run lẩy bẩy, không cách nào điều khiển nổi linh lực đang hỗn loạn.
Y Thiên chậm rãi bước tới, lá cờ phất nhẹ tỏa ra làn khói tím bao trùm lấy không gian giữa hai bên.
Hắn dừng lại trước mặt Thanh Vân lúc này đã hoàn toàn cứng đờ vì sợ hãi, hai tay ôm lấy ngực, miệng há hốc không thốt nên lời. Ánh mắt gã sư huynh tràn đầy sự kinh hoàng như thể đang nhìn thấy tử thần bước ra từ địa ngục.
"Vân Tiêu Tông nhỏ bé, thật sự coi bản thân là vô địch thiên hạ?" Y Thiên gằn từng chữ, thanh âm vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn xoay nhẹ cán cờ, Tử Khí quấn lấy cổ tay:
"Vân Phi Vũ? Cái tên này ta chưa từng nghe qua, liệu có đủ tư cách để ta bận tâm? Đám người Vân Tiêu Tông các ngươi, ai nấy đều có vấn đề về đầu óc."
Bạch Tư Mi đứng lặng người, đôi mắt mở to nhìn bóng lưng của Y Thiên, bàn tay vô thức siết chặt vạt áo đến nhăn nhúm.
Nàng cảm nhận được luồng khí tức Nguyên Anh kia, nhưng thứ khiến nàng run sợ hơn cả chính là sự tàn nhẫn trong ánh mắt hắn. Cổ họng nàng như bị bóp nghẹt, không thể thốt ra nửa lời.
"Ta là được Hồ đại thiếu gia mời đến đây. Hơn phân nửa chính là nhận ơn của đại thiếu gia, còn lại là nể mặt mà tham dự, cho nên không muốn vì chuyện nhỏ mà phá hỏng chuyện lớn. Ta còn làm tới nữa thì bộ mặt của Hồ đại thiếu gia để đâu."
Y Thiên phất tay thu hồi, Vô Hạn Cấm Phiên tức khắc biến mất. Không khí đặc quánh bỗng chốc tan biến như chưa từng tồn tại.
Hồ Kỳ nhân cơ hội này mà thở phào, ánh mắt trừng trừng nhìn vào bốn người Vân Tiêu Tông đầy cảnh báo, nghiêm giọng nói:
"Chúng ta nào có phải là kẻ thù của nhau. Nếu các vị còn như vậy thì đừng trách Hồ Đại Thương chúng ta không khách sáo."
Mười vị lão quái xung quanh không một ai dám thở mạnh, tất cả đều cúi đầu né tránh ánh mắt của Y Thiên, một thứ quá đỗi đáng sợ.
Việc này phải nói đến tính chất của Nguyên Anh Cảnh. Chỉ cần biết rằng một khi cường giả Nguyên Anh xuất thủ, cho dù có mười Kim Đan Cảnh Hậu Kì cũng khó thoát khỏi cái chết.
Bất quá trong đó cũng có kẻ khác thường, chính là một lão tăng bình thường hay nhắm nghiền mắt. Kể từ khi Y Thiên xuất hiện đã hai mắt mở to nhìn vào, như thể đang nhìn lấy một sinh vật khác thường.
Y Thiên cũng rất nhạy bén nhận ra điều này, cùng lắm hắn lại chẳng cảm thấy địch ý nào trong mắt lão tăng này. Bèn cất tiếng hỏi:
"Lão tăng, tại sao lão lại nhìn ta chằm chằm nãy giờ vậy?"
Lão tăng nghe hỏi liền giật mình một chút, sau đó nhanh chóng bình thường lại. Tay luôn xoay hạt tràng cũng dừng lại, đứng thẳng người dậy, nhẹ đáp:
"Ta thấy thí chủ rất không bình thường, tuy trong người phảng phất luồng Sát Khí nặng nề đến kinh hãi, nhưng ẩn sâu trong đó lại có ánh hào quang của Phật Khí rất thuần khiết… cứ như rằng thí chủ đã từng được che chở trong vòng tay của phật vậy, việc này thật khiến ta nghĩ mãi không thôi. Dẫn đến nhìn chằm chằm vào thí chủ, xin thứ lỗi."
Y Thiên lắc đầu, sảng khoái không ý gì nói:
"Thì ra là vậy, ta thấy người đạo phật rất tốt. Lần đầu gặp mặt, có thể cho ta biết tên ông được không?"
Lão tăng nhoẻn miệng cười dài, gật đầu liền mấy cái:
"Ta thích du ngoạn, lại sinh ra từ vùng núi cao. Tự đặt cho mình cái tên Vân Du, được người đời gọi là Vân Du Tăng. Thí chủ cũng có thể gọi như vậy."
"Vậy được. Vân Du Tăng rất hay, ta rất thích."
Nói xong, Y Thiên cũng vừa ngồi xuống lại chỗ ngồi.
"Nói chuyện hoà hoãn như vậy có phải hơn không? Ở đây chính là do Hồ Đại Thương ta chủ trì, nếu như các vị có ai không hài lòng có thể lúc này rời đi. Kế hoạch cũng chưa nói ra. Hồ Đại Thương ta thà bỏ đi một phần thực lực chứ không muốn có kẻ mang theo địch ý cùng vào bên trong. Mong các vị hiểu cho."
Tuyết Nhung ra mặt nói xong, ánh mắt không khỏi quét qua một vòng. Hoàn toàn đem toàn bộ mọi người ở đây thu hết vào trong tầm mắt. Chủ yếu vẫn là nhìn ba trong bốn người Vân Tiêu Tông đó, khi thấy Thanh Vân đã hoàn toàn vì sợ hãi mà co lại như rùa rụt cổ.
Vân Phi Vũ cũng vì vậy mà dè dặt, ẩn chứa trong đó chính là ý muốn kết giao với Y Thiên. Thật nực cười mà.
Cũng không sao, cứ như thế này càng tốt. Chỉ cần không có thêm mâu thuẫn nào, chuyến đi này liền có thể thông qua rồi, chút chuyện này vừa hay để cho Vô Diện một cái chỗ đứng đi.
Mọi người nhìn vào hắn cũng không nghi ngờ thực lực nữa.
Dừng lại suy nghĩ, Tuyết Nhung lại chỉ vào một điểm đỏ được đánh dấu. Giọng bình tĩnh nói, cực kì dõng dạc:
"Cách một chút nơi chúng ta đang đứng chính là Cửu U Băng Nguyên, theo cổ tịch ghi lại, tổng cộng có chín tầng. Như đã nói từ trước ẩn sâu dưới chín tầng này chính là Cửu U Minh Băng, nơi sẽ trực tiếp hình thành Dị Băng."
Ngón tay nàng di chuyển chậm rãi, vạch một đường xuyên sâu vào lãnh địa băng giá bên trên địa đồ, tiếp tục nói:
"Mục tiêu cuối cùng của chúng ta là đến được đó nhưng cũng không thể nào khinh thường chín tầng này được. Nếu các vị đã từng đặt chân đến nơi này trước đây thì càng không thể xem thường. Bởi vì trước khi Đồng Thoa Băng Liệt nở ra đoá hoa lớn nhất thì nơi này chỉ đơn thuần là lạnh cực lạnh mà thôi."
"Lần này thì khác hẳn, mỗi tầng không như khi trước cứ chạy là qua ngoài lạnh càng lạnh thì chả có gì khác biệt. Khi mà đợt Thiên Lôi cuối cùng giáng xuống, Đồng Thoa Băng Liệt nở rộ thì cũng chính là lúc Cửu U Băng Nguyên mở ra dáng vẻ thực sự của bản thân. Khi mà mỗi tầng là một địa mạo, mỗi tầng một loại hàn khí chết người."
Y Thiên nhìn theo đường tay Tuyết Nhung, trầm giọng:
"Mỗi tầng một cửu ải, mỗi cửa ải một tầng hàn khí nặng nề xâm nhập?"
"Chính xác." Tuyết Nhung tiếp lời, giọng nàng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự căng thẳng:
"Cụ thể hơn với tầng một là Băng Ngọc Lâm, tầng hai Hàn Băng Hồ, tầng ba Tuyết Sơn Giáp, tầng bốn Vạn Niên Băng Cốc, tầng năm Băng Phong Động, tầng sáu Huyền Băng Uyên, tầng bảy Cực Quang Băng Diệt, tầng tám Băng Hoả Diệm Sơn… và tầng chín chính là Băng Nguyên, cũng chính là nơi chúng ta cần xuyên thủng để tới Minh Băng."
Một lão quái thân hình nhếch nhác bỗng nhiên bật ngồi dậy từ tư thế ngái ngủ, mơ mơ hồ hồ hỏi:
"Vậy trong mỗi tầng đó chúng ta cần chuẩn bị như nào để đối phó. Tuyết cô nương có thể nói rõ ra không? Tuy thiên tài địa bảo rất quan trọng, nhưng tính mạng lại càng quan trọng hơn, nếu không có mạng hưởng thì đem về cũng chả làm gì."
Tuyết Nhung thầm nghiến răng, vẻ mặt nhăn nhó:
"Thật sự điều này phải thứ lỗi với các vị rồi, bởi vì Cửu U Băng Nguyên xưa nay chưa từng sản sinh ra loại Dị Băng mạnh đến thế, buộc Thiên Lôi phải áp chế cho nên dáng vẻ trong cổ tịch này cũng chỉ được ghi lại không rõ ràng. Bên trong đó thế nào, nguy hiểm ra sao chỉ có thể tự bản thân trải nghiệm rồi."
Nghe lời này của Tuyết Nhung, bất cứ ai trong đáy mắt cũng không thể không để lộ ra một tia thất vọng, mà nhiều hơn là lo lắng.
"Hồ Đại Thương chuẩn bị thế nào? Đừng nói với ta một chút chuẩn bị cũng không có đấy chứ."
"Đương nhiên là không rồi."
Hồ Kỳ vẻ mặt hào sảng vỗ nhẹ vào chiếc nhẫn trữ vật trên tay:
"Ba trăm bình Hoả Nguyên Đan, bảy mươi hai tấm Hoả hệ Linh phù, hai toà Tụ Hoả Trận bàn. Đủ để chống đỡ hàn khí cấp cao cho toàn đội trong vòng hơn nửa tháng."
Đến đây vị lão quái này mới gật đầu hài lòng, đứng dậy đi ra khỏi lều. Trong lúc xoay người lại vừa hay để lộ ra một thanh đại đao vắt chéo sau lưng.
Ánh mắt Y Thiên lập tức co rút khi nhìn thấy vật này, bất giác thốt lên:
"Độc Cô Nhất Đao?"
"Chàng biết người này?" Đoá Đoá trong đan điền nói vọng ra.
Y Thiên khẽ gật đầu, mắt nhắm hờ để nhớ lại hình ảnh quen thuộc trong kí ức:
"Tất nhiên là biết. Người này ta đã từng gặp khi còn nhỏ, hắn với phụ thân ta trông có vẻ rất thân. Khi gặp còn cười cười nói nói, đã có giao tình với phụ thân nhất định là kẻ mạnh. Chỉ thật không ngờ Hồ Kỳ lại có thực lực mời được người này. Càng ngày hắn càng làm ta mở mang."
"Vậy là chàng không biết rõ về hắn? Chí ít cũng biết chút về sức mạnh chứ."
Y Thiên chỉ lắc đầu, thầm thở dài:
"Ta lúc đó ấy mà, không bị cấm túc là may rồi. Cứ nghĩ thời gian sẽ cứ thế mà trôi, an nhàn mà sống qua cái đời khốn khổ này. Cho nên cũng không có nói chuyện hay tiếp xúc với những người tu tiên, người này ta đặc biệt nhớ bởi vì hắn đã tới phủ ta rất nhiều lần, lần nào đi tới cũng mang theo một vật bên mình, không phải đầu người thì cũng là tay chân. Dựa vào đó, ta chắc chắn rằng hắn không thể đo lường trong tu vi hiện có. Nếu không thì phụ thân ta đã không cùng hắn thắm thiết đến vậy."
"Băng Hoả Diễm Sơn? Lửa mà lại ở trong băng?"
Một giọng nói thánh thót đột ngột vang lên làm cho Y Thiên phải hướng mắt nhìn qua, chỉ trong chốc lát đã khiến Y Thiên kinh ngạc dừng lại một lúc lâu.
Đó là một vị tiểu cô nương, mang y phục của Vân Tiêu Tông và ngồi khép nép ở một bên cách một khoảng so với hai sư huynh tỷ đồng môn.
Nàng ở trong tông môn cũng khá nổi tiếng, chỉ là so với Bạch Tư Mi thì vẫn còn kém xa không chỉ về nhan sắc mà còn về thực lực. Điều này cũng không thể trách nàng không cố gắng, mà phải trách đến Khí Linh thuộc hệ phụ trợ của nàng thực sự rất khó để tăng tiến.
Về nàng thì Y Thiên cũng có hiểu biết, khi nhỏ cũng gặp qua không ít lần. Ấn tượng về nàng không tệ cũng không tốt, cuối cùng vẫn là vô cùng mờ nhạt.
Nhưng tên của nàng hắn vẫn nhớ rõ. Bởi vì nàng chính là Bạch Vân, muội muội ruột của Bạch Tư Mi mà.