"Nguyên liệu?"
Trái tim Y Thiên thắt lại, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lớp lót bên trong chiếc mặt nạ trắng. Trong cái giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé này, hai chữ "nguyên liệu" đồng nghĩa với việc bị ném vào lò luyện đan, bị băm vằm, bị rút cạn tinh huyết cho đến khi thần hồn câu diệt.
Hắn vô thức siết chặt chuôi Thiên Bình Kiếm, lùi lại nửa bước, Huyết Ma Dịch trong cơ thể bắt đầu rục rịch sôi lên, chuẩn bị cho một trận tử chiến.
Thấy dáng vẻ cảnh giác như chim sợ cành cong của thiếu niên trước mặt, linh thể vị cổ sư chỉ khẽ mỉm cười.
Nụ cười của lão vô cùng ấm áp, bao dung, hoàn toàn không có lấy nửa điểm uy hiếp của một kẻ mạnh đang nhìn xuống kẻ yếu. Lão thong thả trôi bồng bềnh trong không trung, tà áo lục nhạt khẽ lay động, duy trì một khoảng cách an toàn để không làm Y Thiên thêm hoảng loạn.
"Hài tử, thu lại sự phòng bị vô ích đó đi. Ngươi đang hiểu lầm ý của ta rồi." Vị cổ sư cất giọng, âm điệu lúc này lại mang theo một sự an ủi, dỗ dành tựa như một bậc trưởng bối đang nói chuyện với một tiểu bối chịu nhiều ủy khuất:
"Ta gọi ngươi là nguyên liệu, không có nghĩa là ta muốn lấy mạng ngươi. Ta sinh ra đã không giỏi ăn nói, cho nên chỉ nói thật nói gọn. Mong ngươi đừng hiểu nhầm."
Y Thiên vẫn không buông lỏng cảnh giác, đôi Âm Dương Nhãn găm chặt vào từng cử động nhỏ nhất của linh thể kia. Trong đầu hắn trống rỗng trước những khái niệm xa lạ. Hắn nuốt một ngụm nước bọt tẩm máu tanh, vội vã truyền âm vào sâu trong thức hải:
"Đóa Đóa! Vương cổ lại là cái quỷ gì? Lão ta đang nói nhảm nhí thứ gì vậy?"
Trong thức hải tĩnh mịch, giọng nói của nàng vang lên, mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có:
"Một cổ sư đạt đến đẳng cấp xưng vương, thực lực của họ khủng khiếp và quỷ dị đến mức không thể lường trước cũng là bởi trong người họ có thứ cổ trùng được gọi là vương cổ. Những vương cổ này chính là sức mạnh cực kì kinh khủng, chỉ những thứ đạt đến trình độ khái niệm mới có thể là vương cổ. Nhưng để luyện ra một con vương cổ thật sự rất khó, gần như là bất khả thi. Bất cứ vương cổ nào cũng đều là nguyện vọng của một cổ sư cả."
"Bởi vậy, luyện ra được vương cổ chắc hẳn là mong muốn lớn nhất của đời lão. Đã là lão cần chàng làm nguyên liệu gì đó, không chỉ là nắm chắc phần lớn mà còn tỏ rõ giá trị của chàng, ít nhất là trước khi lão luyện thành vương cổ nhất định sẽ không dám giết chàng." Đoá Đoá ngừng lại, cắn chặt môi dưới nặng nề nói ra:
"Thay vào đó, một khi vương cổ được luyện thành tính mạng sẽ không còn đảm bảo nữa. Giá trị đã mất thì không có thứ gì nói lên được chàng sẽ không bị giết cả."
Nghe Đóa Đóa giải thích, sự kiêng dè trong lòng Y Thiên càng lúc càng bành trướng. Hắn không dám mở miệng trả lời vị cổ sư, chỉ tiếp tục dỏng tai lên nghe ngóng, tìm kiếm một tia sinh cơ.
Vị cổ sư lơ lửng trên cao, ánh mắt lục bảo tĩnh lặng lướt qua thân thể chằng chịt vết sẹo của Y Thiên, như nhìn thấu tận cùng những uất ức mà hắn đã mang vác:
"Ta có thể nhìn thấy, sâu thẳm trong linh hồn và thể xác ngươi là một đại dương của sự đau đớn đến thấu xương tủy và sự giày vò đến cực hạn. Ngươi đã phải chịu đựng quá nhiều thứ không thuộc về một thiếu niên. Ngươi bị chính sức mạnh tà dị trong máu mình cắn xé mỗi ngày đúng không?"
Lão khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự đồng cảm chỉ là Y Thiên quá né tránh, không thì lão cũng đã đặt tay lên vai an ủi:
"Ta cần sự đau đớn và giày vò nguyên bản nhất. Mà đó lại là thứ ngươi có, ta sẽ dùng bí pháp, rút toàn bộ những cảm xúc tiêu cực, những cơn đau nhức nhối ấy ra khỏi cơ thể ngươi để làm nguyên liệu chính luyện thành hai con vương cổ. Đau Đớn Cổ và Giày Vò Cổ. Khi quá trình kết thúc, ngươi không những không mất đi tính mạng, mà ngược lại, ngươi sẽ không còn đau đớn nữa. Tâm hồn ngươi sẽ trở lại sự thanh thản vốn có, không còn bị quá khứ dằn vặt. Hơn thế nữa, để trả công ta sẽ cho phép ngươi lựa chọn một trong hai con vương cổ đó mang đi, coi như ngươi hoàn thành phúc nguyện của ta. Thử nghĩ xem, một Luyện Khí Kỳ tu sĩ đỉnh phong mà có được một vương cổ phò trợ, thực lực của ngươi sẽ tăng vọt đến mức nào?"
Hắn bất giác nhìn xuống đôi bàn tay của mình, quả nhiên là vậy. Cơn đau xé da thịt thấu tận xương tuỷ ấy vẫn không thể nào tan, máu trong lòng bàn tay không ngừng chảy ra từ các vết thương chưa bao giờ được khép lại.
Lời nói của cổ sư êm tai như một khúc hát ru, vẽ ra một viễn cảnh quá đỗi hoàn mỹ. Vừa được giải thoát khỏi nỗi đau đớn thể xác lẫn tinh thần do Huyết Ma Dịch mang lại, vừa nhận được bảo vật viễn cổ vô giá.
Bất kỳ một tu sĩ bình thường nào nghe thấy những lời kiện này, chắc chắn sẽ lập tức quỳ lạy tạ ơn.
Thế nhưng, Y Thiên không phải là tu sĩ bình thường. Hắn là kẻ luôn sống trong sự nghi kỵ.
"Bảo vật từ trên trời rơi xuống? Đổi lấy sự thanh thản?" Y Thiên thầm cười gằn trong tâm trí, một nụ cười đầy mỉa mai và khinh bỉ. Cả đời hắn, từ khi gia tộc bị diệt môn, hắn sợ nhất chính là những thứ đạt được quá dễ dàng.
Hơn nữa, vị cổ sư này không hề biết rằng cái thứ lão coi là rác rưởi cần được "giải thoát" ấy, đối với Mạc Y Thiên lại là sinh mệnh.
Đau đớn và giày vò chính là bạn tâm giao, là tri âm tri kỷ của hắn!
Tuy đau đớn đến mức muốn xé nát lục phủ ngũ tạng, nhưng sâu bên trong, chính ngọn lửa giày vò ấy mới là thứ duy nhất nhắc nhở hắn về mối huyết cừu, là động lực thúc đẩy hắn bò dậy từ vũng máu để đi lên phía trước. Mất đi đau đớn, hắn sẽ đánh mất chính bản ngã.
Đối với một tán tu ngũ linh căn phế vật như hắn, đi đến bây giờ không có chút nào dễ dàng. Trong đó không có thứ gì mà không phải do hắn đau đớn thể xác, giày vò tâm thần mà có được cả. Nghĩ đến đây, hắn chỉ cười thầm:
"Đóa Đóa, nàng nghĩ sao?" Y Thiên vội vã truyền âm, tâm trí không ngừng đặt ra những giả thuyết tăm tối nhất.
Đóa Đóa trong thức hải trầm mặc một lúc lâu. Trí tuệ uyên bác của nàng bắt đầu chắp nối những dữ kiện nhỏ nhặt nhất rồi nàng lạnh lùng phân tích:
"Y Thiên, ta tin là chàng cũng không tin thế gian này lại có bữa ăn miễn phí. Luyện cổ không chỉ là dùng tài nguyên để tạo ra cổ, mà còn có thể dùng cổ để luyện cổ, dung hợp các loại cổ trùng lại với nhau để sinh ra thứ nghịch thiên hơn."
Giọng Đóa Đóa trở nên dồn dập, phơi bày một thuyết âm mưu:
"Chàng hãy nghĩ xem, đau đớn và giày vò rốt cuộc cũng chỉ là những cảm xúc tiêu cực không hoàn chỉnh. Nhưng một người đã chết, tâm nguyện lớn nhất của họ là gì?"
"Chẳng phải là luyện thành vương cổ sao? Nàng đã nói vương cổ đối với các cổ sư được xem là nguyện vọng cả đời của họ. Có lẽ chết rồi thì tâm nguyện vẫn không thay đổi chăng? Muốn dùng thù lao để hấp dẫn giúp lão luyện ra." Y Thiên vội vã đáp lời.
Tuy nhiên đầu Đoá Đoá chỉ lắc nhẹ, nói tiếp:
"Có thể như vậy, đó coi như chúng ta may mắn. Nhưng mà thế thì khá vô lý, bởi nếu nguyện vọng của Cổ Vương trước mắt đây chỉ đơn thuần là luyện thành thì đã chẳng phải tự mình hoá thành linh thể rồi ở đây đợi chờ chúng ta. Càng là tại vì sao không cho chúng ta cả hai con vương cổ?"
"E là không hề đơn giản như vậy, hứa hẹn cho chúng ta lựa chọn một trong hai cũng chỉ là muốn đưa ra con mồi ngon để câu chúng ta sau đó đoạt mạng, lấy về tay hai vương cổ mà thôi. Nếu không, làm gì phải rắc rối như thế tặng chúng ta một con giữ lại trong mình một con?"
"Vậy nên ý nàng tâm nguyện của lão chính là sống lại sao?" Y Thiên kinh ngạc thốt lên.
"Đúng vậy. Một người chết là khi trái tim của họ ngừng đập, lão vẫn chưa hoàn toàn chết như vậy giữ lại linh thể tồn tại giữa chốn nhân gian không chỉ là hắn có sức mạnh để làm vậy. Đã đạt đến trình độ siêu việt đến nỗi thế gian gọi với danh là Cổ Vương như vậy, trên người chắc chắn còn cổ trùng, nhất là bản mệnh cổ. Nói đến mấy cổ trùng khác, có thể là quá lâu không có thức ăn nên đã chết, ngược lại đối với bản mệnh cổ, chính là vật không thể để chết, nếu không bản thân cổ sư cũng không thể sống. Càng là thực lực mạnh đến vậy trên người không thể không tồn tại nhiều loại cổ khác còn lưu lại. Cho nên… ta dám cá rằng, trái tim của lão cũng chính là một con Trái Tim Cổ!"
Sự suy luận của Đóa Đóa như một tia chớp rạch ngang bầu trời tăm tối trong não bộ Y Thiên, khiến hắn bừng tỉnh.
"Đúng vậy!" Đóa Đóa tiếp tục khẳng định, chắc nịch như đinh đóng cột:
"Trái tim một khi đã ngừng đập. Chỉ có sự kích thích cực đoan nhất, chính là nỗi đau đớn xé rách tâm can và sự giày vò điên loạn mới có thể sốc lại nhịp đập cho một Trái Tim Cổ! Lão ta cần chàng không phải để tặng quà, lão ta cần hai con vương cổ đó để tự cứu sống chính mình!"
Hơi thở của Y Thiên trở nên nặng nhọc. Hắn hoàn toàn bị thuyết phục bởi sự phân tích sắc bén này. Bản tính đa nghi của một kẻ lớn lên trong sự dối trá khiến hắn không mảy may nghi ngờ sự tà ác của thế giới.
"Một khi lão ta đánh thức được Trái Tim Cổ, từ cõi chết sống dậy, sức mạnh của lão sẽ phục hồi. Chàng nghĩ lão sẽ để một tên nhóc biết bí mật của lão sống sót rời khỏi đây sao? Không đâu, lão sẽ lập tức trở mặt giết chàng, cướp đoạt lại đôi vương cổ, thậm chí lấy luôn thân xác chàng làm chất dinh dưỡng bổ sung cho cơ thể vừa hồi sinh." Đóa Đóa kết luận, giọng điệu mang theo sự phẫn nộ và lo lắng tột cùng.
Trái tim Y Thiên lạnh buốt. Mọi lời an ủi, dỗ dành của vị cổ sư trước mặt giờ đây trong mắt hắn chỉ là những lời xảo trá của một con ác quỷ đang vỗ về con cừu non trước khi đưa lên bàn mổ.
Xác định cổ sư có mưu đồ bất chính, Y Thiên lập tức quyết định tương kế tựu kế. Nếu lão đã cần hắn làm nguyên liệu luyện cổ, thì cổ cũng bắt buộc phải từ cơ thể hắn mà ra. Dễ gì gặp được một cơ duyên truyền thừa to lớn thế này, làm sao hắn có thể bỏ qua?
Chỉ cần hắn nhân cơ hội này nâng cao thực lực lên mức tối đa, đến lúc đó khống chế không đưa cổ ra, thì cổ sư lấy gì để thức tỉnh trái tim? Không có cổ, một tàn hồn như lão cũng không có cách nào giết được hắn. Hoặc ít ra khi đó hắn vẫn có thể chống trả.
Nghĩ đoạn, Y Thiên thu lại sát khí đang tỏa ra từ mũi kiếm. Hắn cúi người thật sâu, một tay đặt lên ngực trái, diễn ra một bộ dáng vô cùng chân thành, cảm kích đến mức run rẩy. Giọng hắn trầm ấm, pha chút bối rối của một kẻ tiểu bối lần đầu gặp kỳ ngộ:
"Nhận được cơ duyên to lớn, ân huệ cứu rỗi tâm hồn như vậy từ tiền bối, tiểu bối thực sự kích động đến mức không biết lấy gì đền đáp. Tuy nhiên..." Hắn ngập ngừng, ngước đôi mắt lên nhìn cổ sư, ánh mắt giả vờ đầy sự lo âu chân thật:
"Cơ duyên càng lớn, mạo hiểm càng nhiều. Tiền bối tu vi thông thiên, chắc hẳn cũng nhận ra tu vi của tiểu bối hiện tại quá đỗi yếu kém, chỉ là Luyện Khí Kỳ hèn mọn lại là ngũ linh căn hỗn tạp. Thật sự quá đáng hổ thẹn mà…"
Nói tới đây, bỗng Y Thiên lại cúi đầu giọng đầy tự trách:
"Tiểu bối không muốn vì thân thể phàm phu tục tử, kinh mạch yếu ớt của mình mà không chịu nổi sức ép trong quá trình luyện cổ, nhỡ đâu giữa chừng tan vỡ, chẳng phải là phá hỏng đại kế hoạch vạn năm của tiền bối sao?"
Vị cổ sư nghe vậy, khẽ vuốt cằm, đôi mắt lục bảo tĩnh lặng vẫn không có chút gợn sóng nghi ngờ. Trong mắt lão, sự lo lắng của Y Thiên là hoàn toàn hợp lý đối với một tu sĩ cấp thấp.
Thấy cổ sư không ngắt lời, Y Thiên tiếp tục bồi thêm, lời lẽ sắc bén nhắm đúng vào tâm lý mong muốn sự hoàn hảo của người đối diện:
"Cho nên, tiểu bối to gan khẩn cầu tiền bối ban cho một đặc ân. Xin tiền bối đợi tiểu bối sử dụng chút tài nguyên mang theo, tại đây luyện thành công pháp, củng cố kinh mạch, đột phá bình cảnh tấn thăng lên Trúc Cơ. Đồng thời, tiểu bối cũng muốn nâng cao sức mạnh của Khí Linh để bảo vệ linh đài không bị vỡ nát. Chỉ khi cơ thể đủ độ dẻo dai, tiểu bối mới có thể yên tâm dâng hiến toàn bộ nỗi đau đớn tinh thuần nhất, giúp tiền bối luyện ra những con vương cổ hoàn mỹ nhất. Được chứng kiến tiền bối luyện cổ, mắt như thấy thiên đạo giáng trần, tiểu bối có chết cũng không hối tiếc!"