Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 173: MỘT CÂN TẤT!



Không có tiếng gào khóc bi lụy, cũng chẳng có những giọt nước mắt yếu đuối của nữ nhi. Trong thế giới tu chân cá lớn nuốt cá bé, sinh tử vốn là chuyện thường tình. Thế nhưng, tận mắt chứng kiến bầy đàn của mình bị tàn sát ngay dưới chân, đạo tâm của con sói đầu đàn kịch liệt chấn động.

Nộ khí hóa thành thực thể! Hàn khí từ trên người Lãnh Vô Tình bạo phát, nhiệt độ tầng sáu đột ngột giảm xuống mức đóng băng cả không gian.

"Viêm Long Nhi, nạp mạng!"

Thanh âm sắc lạnh như từ Cửu U địa ngục truyền tới. Lãnh Vô Tình không chần chừ nửa khắc, mũi Băng Tuyệt Thương vạch ra một đường bán nguyệt chói lòa, kéo theo toàn bộ sức mạnh của cảnh giới Kim Đan Đỉnh Phong hóa thành một đạo cầu vồng cực hàn đâm thẳng vào vị trí của kẻ thủ ác.

"Băng Tuyệt Thương - Tuyệt Hàn Tinh Vẫn!"

Mũi thương xé gió, không gian xung quanh mũi thương vỡ nát thành từng mảng hắc ám. Sát cơ khóa chặt Viêm Long Nhi, bạo liệt lao tới.

Đứng trong trung tâm Hỏa Thủy Lưu Tuyền Trận, Viêm Long Nhi không hề nao núng, khóe môi hắn cong lên một nụ cười giảo hoạt:

"Chỉ chờ có thế!"

Hắn không ngu ngốc ngạnh kháng lực lượng của Kim Đan Đỉnh Phong. Viêm Long Nhi giơ cao ngọc tỷ, năm tên đệ tử phía sau dốc cạn chân nguyên truyền vào pháp tướng binh thần.

Cán cân sinh tử trên tay pháp tướng xoay chuyển, một lượng lớn bích thủy và liệt hỏa cuộn trào, bọc lấy Viêm Long Thương trên tay hắn.

"Hỏa Thủy Giao Long - Phá!"

Viêm Long Thương đâm ra, hỏa thủy tương dung tạo thành một luồng xoáy nghịch lý hung hăng va chạm với mũi Băng Tuyệt Thương.

KENG!!! ẦM!

Hai cỗ lực lượng va vào nhau tạo ra một vụ nổ linh khí kinh hoàng. Mặt băng nứt toác thành rãnh sâu hoắm. Viêm Long Nhi mượn lực trận pháp san sẻ tổn thương, thân hình lùi lại ba trượng, khí huyết trong ngực cuộn trào nhưng tuyệt nhiên không có một vết thương chí mạng.

Ngược lại, Lãnh Vô Tình bị lực phản chấn dội ngược, cổ tay tê rần. Thiếu đi tấm khiên bảo vệ từ Lục Phú Gia, hỏa vân từ trận pháp luồn lách qua lớp cương khí, tàn nhẫn táp vào cánh tay trái của nàng.

Bạch y cháy xém, một vết bỏng dài đỏ rực in hằn trên làn da lam ngọc. Cơn đau rát như muối xát truyền đến não hải.

Nhận ra không thể miểu sát Viêm Long Nhi trong một chiêu, Lãnh Vô Tình điên cuồng xoay mũi thương, dời sát ý sang đám Lão Quái.

Phẫn nộ cần được giải tỏa bằng máu.

"Tất cả, bồi táng cho sư đệ của ta!" Lãnh Vô Tình điên cuồng quát lớn.

"Ma Âm Thực Cốt - Huyết Tế!" Tuyết Yêu Nhi hiểu ý sư tỷ, mười ngón tay rướm máu gảy điên cuồng lên Thiên Tuyết Cầm. Khúc ma âm lần này không chỉ chói tai mà còn mang theo oán niệm tàn sát, đánh thẳng vào thức hải đám Lão Quái.

"Trấn Hồn Hống - Phá Vực!" Hàn Thiên Ngột nện liên tiếp ba nhát búa vào Hàn Ngân Cương. Sóng âm không giới hạn không gian ầm ầm khuếch tán, đông cứng toàn bộ quỹ đạo di chuyển của kẻ địch.

Dưới sự yểm trợ tuyệt đối về mặt khống chế, Lãnh Vô Tình lướt đi như một bóng ma, Băng Tuyệt Thương vẽ ra vạn đạo hàn quang, phách không chém tới!

"Khốn kiếp! Chặn ả lại!" Độc Cô Nhất Đao gầm thét. Lão cắn nát đầu lưỡi, dốc sức vung Vô Ảnh Đao lên ngạnh kháng đòn quét của Lãnh Vô Tình.

Rắc!

Lực đạo nện xuống, truyền qua Vô Ảnh Đao đến thẳng cổ tay phải của Độc Cô Nhất Đao, lập tức làm nó rách toạc, máu phun như suối. Hàn khí theo thân đao chạy dọc lên cánh tay, làm các thớ cơ đông cứng nháy mắt. Lão hộc ra một búng máu, lùi lảo đảo hơn chục bước, cánh tay phải coi như tạm thời phế bỏ.

Bên cạnh, Vô Danh Kiếm Khách nhanh trí thu hồi Thất Tinh Kiếm Trận tạo thành một tấm kiếm thuẫn cản trước ngực.

Thế nhưng, mũi Băng Tuyệt Thương sắc lẹm dễ dàng đâm vỡ vụn tấm khiên. Một mảnh băng trùy văng ra sượt qua bả vai lão, mang theo cỗ hàn khí ăn mòn kinh mạch, khiến lão thoáng chốc không thể điều động linh lực.

Hồ Kỳ vận chuyển Xích Viêm Thiên Hỏa Đao, gọi ra lớp áo giáp Cự Giáp Viêm Hồ đỏ rực bọc lấy toàn thân.

Song, trước sóng âm của Hàn Ngân Cương và mũi thương của Lãnh Vô Tình, lớp giáp cáo lửa kêu lên những tiếng rạn nứt rồi vỡ nát thành đốm sáng. Hồ Kỳ lãnh trọn hàn khí vào tâm phế, gục xuống ho ra từng cục máu đông lẫn băng vụn.

Về phần Tô Liệt và A Phong, hai kẻ vốn đã trọng thương từ trước nay lãnh trọn dư chấn của âm ba, thân thể như lá khô trước gió bão, bị hất văng đập mạnh vào vách đá. Nội tạng nứt nẻ, thất khiếu chảy máu, triệt để mất đi khả năng tái chiến, chỉ còn nằm thoi thóp trên mặt băng lãnh lẽo.

Chỉ bằng một hơi thở, quần hùng Lão Quái bị càn quét tơi bời.

Thế nhưng, giữa lúc Băng Tuyệt Cốc tưởng chừng đã nghiền nát mọi sự phản kháng, một bóng người gầy gò với đạo bào rách nát chậm rãi đứng thẳng dậy.

Chương Cao hay còn gọi là Huyền Cơ Tử.

Chứng kiến hảo huynh đệ Vân Du Tăng chết thảm. Lão nắm lấy cơ hội ở ngay phía sau Lãnh Vô Tình, nơi không có ai thủ hộ, lén một hơi miểu sát nàng.

"Vân đệ, vi huynh xuống bồi đệ đây! Tiện nhân, cùng chết!"

Chương Cao ngửa mặt gào lên một tiếng thê lương. Lão không phòng ngự, cũng không bỏ chạy.

Hai tay lão bóp nát phần còn lại của Huyền Cơ Kính, dung hợp mảnh vỡ vào bên trong Cuồng Vân Châu. Ngay sau đó, lão vận chuyển bí pháp thiêu đốt toàn bộ thọ nguyên, nguyên thần và chân nguyên còn lại trong cơ thể.

Một luồng sáng xám xịt mang theo hơi thở hủy diệt tụ tập tại trung tâm Cuồng Vân Châu, nén lại thành một điểm sáng cực hạn.

"Huyền Vân Phá Diệt Quang - Tuyệt Sát!"

Một đạo quang mang to bằng bắp tay, mang theo lực lượng phá hủy vạn vật bắn lén thẳng vào điểm mù sau lưng Lãnh Vô Tình. Tốc độ nhanh đến mức vượt qua cả sự phòng bị của thần thức.

"Sư tỷ! Cẩn thận sau lưng!" Tuyết Yêu Nhi và Hàn Thiên Ngột kinh hãi gào lên, nhưng đã quá muộn để ngưng tụ khiên chắn.

"Khốn nạn!" Cảm nhận được luồng khí tức tử vong khóa chặt, Lãnh Vô Tình lạnh toát sống lưng. Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, nàng gầm lên một tiếng, cưỡng chế vặn vòng eo thon, xoay người lại, lấy chính thân cán của Băng Tuyệt Thương đưa lên đỡ đòn.

BÙM!!!

Đạo quang mang hủy diệt đập thẳng vào cán thương, bạo nổ.

Lực chấn động kinh hồn xuyên thấu qua lớp cương khí mỏng manh. Nếu còn Lục Phú Gia hay Băng Phách ở đây, đòn này không thể đả động kịch liệt đến vậy. Nhưng bây giờ, Lãnh Vô Tình phải dùng chính lục phủ ngũ tạng của mình để chịu đựng.

Lồng ngực nàng như bị một cây búa tạ ngàn cân nện trúng.

Phụt!

Một búng tinh huyết đỏ thẫm phun ra, vẩy lên bạch y vốn đã tàn tạ. Khí tức Kim Đan Đỉnh Phong của nàng thoáng chốc suy sụp rớt xuống một nhịp. Sắc mặt khuynh thành tái nhợt như tờ giấy, cước bộ lảo đảo lùi lại phía sau.

"Hahaha... Tiện nhân, chịu chết đi!" Chương Cao điên cuồng cười lớn, thất khiếu của lão bắt đầu rỉ máu.

Thế nhưng, Chương Cao đã đánh giá thấp sự ngoan cường và tàn độc của thánh nữ Băng Tuyệt Cốc.

Ngay khoảnh khắc phun máu, đôi mắt Lãnh Vô Tình lóe lên một tia lệ khí sắc bén hơn cả băng nhận. Nàng không lùi, mà mượn chính lực đẩy của vụ nổ quang mang, thân thể như một mũi tên rời cung lướt vút tới trước mặt Chương Cao.

Chương Cao còn đang ngửa cổ cười, nụ cười bất chợt cứng đờ.

"Ngươi cũng không sống nổi đâu!"

Phập!

Không một động tác thừa, Băng Tuyệt Thương mang theo sự lạnh lẽo vô tình đâm xuyên qua mi tâm của Chương Cao. Mũi thương đâm từ đằng trước, đâm thủng hộp sọ, trồi ra phía sau gáy mang theo não bạch và huyết thủy.

Hàn khí lập tức bạo phát. Thi thể Chương Cao đóng băng trong tư thế đứng sững, rồi "Rắc!" một tiếng, vỡ nát thành hàng vạn mảnh băng vụn rơi lả tả xuống mặt đất.

Lãnh Vô Tình dùng thương chống xuống đất, thở hổn hển. Nàng đưa tay quệt vệt máu trên khóe môi, thần thức nhanh chóng rà soát lại toàn bộ cục diện.

Nàng bị thương nội tạng không nhẹ. Viêm Long Nhi cùng năm tên đệ tử Hỏa Long Các dẫu có tiêu hao nhưng vẫn đang đứng sừng sững bảo toàn lực lượng, ánh mắt như ác điểu chờ chực rỉa xác.

Đám Lão Quái tuy trọng thương nhưng những kẻ sống dai ngàn năm này nhất định còn giấu bài tẩy phản phệ.

Nhìn lại đội hình của mình. Ba sư đệ đã chết. Cực Hàn, Luyện Cao Cốt, Băng Phách tàn phế tay chân, nằm bẹp dưới đất, chân nguyên đã đến mức cạn kiệt.

Tuyết Yêu Nhi và Hàn Thiên Ngột môi tái nhợt, linh lực rung lắc dữ dội. Bọn họ đã đi một đường thẳng tiến xuống tầng sáu, đánh Giao Long, chống Lão Quái, đối chiến với Viêm Long Nhi... Dù có cắn nuốt bao nhiêu linh đan diệu dược đi chăng nữa, giới hạn chịu đựng của kinh mạch cũng đã đạt đến đỉnh điểm.

"Ở lại đây tử chiến, đồng nghĩa với diệt vong."

Một luồng suy nghĩ lạnh lẽo và cực độ lý trí xẹt qua đầu Lãnh Vô Tình. Nàng không bị cừu hận làm mờ mắt. Băng Tâm Hoa và Cửu U Chân Thủy đã có trong tay.

Mục tiêu duy nhất lúc này không phải là tàn sát, mà là sống sót mang chúng xuống tầng thứ bảy tầng cuối cùng của Cửu U Băng Nguyên, nơi hàn khí cường thịnh nhất.

Chỉ cần mượn thiên thời địa lợi nhân hòa ở đó để hấp thụ Dị Băng, đột phá Nguyên Anh Cảnh. Đến lúc đó, dẫu Viêm Long Nhi có tự phế công pháp ép tu vi lên lại Nguyên Anh, nàng cũng có thể dễ dàng đối phó với hắn.

"Tuyết Yêu Nhi, Hàn Thiên Ngột! Mở đường máu, dẫn theo các sư đệ lùi về phía thông đạo tầng bảy! Lập tức chạy!"

Lệnh vang lên dứt khoát, không mang theo nửa điểm do dự.

"Sư tỷ! Còn tỷ thì sao?" Tuyết Yêu Nhi hoảng hốt.

"Ở phía sau bọn ngươi bảo hộ. Kẻ nào dám cản, ta giết không tha!" Lãnh Vô Tình gầm lên. Nàng bước lên phía trước, dùng thân thể gầy gò đẫm máu của mình chắn ngang tầm nhìn của cả hai thế lực cường hãn.

Tuyết Yêu Nhi cắn nát môi, nước mắt chực trào nhưng đạo tâm không cho phép nàng yếu đuối. Nàng ôm đàn, cùng Hàn Thiên Ngột xốc ba tên sư đệ tàn phế lên vai, điên cuồng lao về phía lối vào tối tăm dẫn xuống tầng sâu nhất.

Đứng trước sự tháo chạy của Băng Tuyệt Cốc, đám người Viêm Long Nhi và Lão Quái sao có thể đứng yên.

"Muốn chạy? Để Băng Tâm Hoa lại!" Độc Cô Nhất Đao dùng tay trái cầm đao, định lao tới.

Nhưng Lãnh Vô Tình đã đi trước một bước. Nàng đâm mạnh đuôi Băng Tuyệt Thương xuống mặt băng. Toàn bộ chân nguyên còn sót lại trong cơ thể dung hòa cùng huyết mạch bạo phát.

"Tuyệt Đối Băng Giới!"

ẦM!

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ dưới lớp băng vạn năm, những cột băng khổng lồ thô to như những ngọn núi đâm thủng mặt đất trồi lên, đan xen vào nhau tạo thành một bức tường băng dày hàng chục trượng, bít kín toàn bộ lối đi dẫn xuống tầng bảy.

Bức tường tỏa ra hàn khí kinh người, cản bước mọi ý đồ truy kích. Đứng sau bức tường băng là Lãnh Vô Tình. Nàng nắm chặt trường thương, ánh mắt lạnh lẽo, kiêu ngạo như một con sói đầu đàn sẵn sàng dùng sinh mạng để bảo vệ cho bầy đàn.

Sát ý lạnh lẽo từ bóng lưng của nàng khiến bước chân của Độc Cô Nhất Đao và Viêm Long Nhi bất giác phải khựng lại.