Nhưng anh cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên mắt tôi.
Tôi nghe anh nói: "Xin lỗi em."
Giọng nói ấy, thế mà lại mang theo nỗi đau đớn đến nhường nào.
20
Cửa lại mở ra, vài người ríu rít phàn nàn mưa bên ngoài to quá.
Tống Thận buông tôi ra.
Tôi cúi đầu, né qua người anh, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, lưng tôi trượt dài theo cửa ngồi bệt xuống.
Tôi chôn mặt vào đầu gối, ôm lấy đầu, khóc gào lên trong câm lặng.
Khi ấy tôi không hề hay biết, cách một cánh cửa bên ngoài, có một người đang nhìn bóng dáng tôi in trên cửa kính, không thể cử động dù chỉ một nhúc nhích.
Tôi vục nước rửa mặt bằng một tay, lau khô hơi nước, nhìn mình trong gương.
Mắt và mũi vẫn còn đỏ hoe, nhưng may mà không còn sụt sịt nữa.
Tôi tự vỗ vỗ vào má mình, đe dọa người trong gương: Kỷ Hiểu Hiểu, mày không được khóc nữa nghe chưa, mất mặt lắm nghe chưa!
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi cười phá lên trước: "Thơm quá đi mất, Chu Huyên, tay nghề nấu nướng của cậu lên trình rồi đấy."
Mọi người ai cũng tinh ý, lập tức lờ đi đôi mắt sưng đỏ của tôi, thi nhau khen ngợi Chu Huyên người đẹp bụng dạ tốt tay nghề nấu ăn lại ngon.
Chu Huyên bưng đĩa thức ăn cuối cùng lên, đi ngang qua tôi.
Trông có vẻ định nói gì đó, nhưng rồi lại nhịn, chỉ vươn tay xoa đầu tôi.
"Chúc mừng sinh nhật, phải thật vui vẻ nhé, Hiểu Hiểu." Cô ấy nói.
Mấy cậu con trai xúm lại châm nến, rồi lại gấp vương miện giấy, mỗi người đội một cái, đội lên đầu tôi và Tống Thận.
Không biết ai nghịch ngợm đẩy tôi một cái, tôi va vào lòng Tống Thận.
Anh đưa tay ôm lấy vai tôi.
Chu Huyên giơ máy ảnh Polaroid lên: "Nào, nhìn mình đây!"
Thế là mỉm cười trước ống kính, khoảnh khắc đèn flash lóe sáng, phải cười tươi rạng rỡ đủ tám cái răng mới được.
Hôm nay, là sinh nhật tròn 21 tuổi của Tống Thận đấy.
Sau đó có người hô lên: "Hai vị thọ tinh, mau ước đi!"
Đèn phòng khách được tắt đi.
Chỉ còn lại ánh nến bập bùng.
Tôi lén mở mắt nhìn anh, anh đang nhắm mắt, ánh nến rọi lên hàng mi, in xuống một vạt bóng mờ nhạt.
Mười ngón tay anh đan vào nhau, thế mà lại đang ước nguyện một cách rất nghiêm túc.
Nhớ láng máng trước đây anh từng nói, anh không tin mấy thứ này.
Thế là tôi cũng nhắm mắt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông trời ơi ông trời, nếu ông thực sự có thể nghe thấy.
Vậy thì, điều ước sinh nhật tuổi 19 của con là, mong anh ấy được bình an.
Con mong Tống Thận được bình an.
21
Tống Thận đi Vân Nam rồi.
Trước khi đi, anh xóa mọi phương thức liên lạc.
Trên mạng mọi thông tin liên quan đến anh đều bị xóa sạch.
Tôi thậm chí còn nghĩ, tới Vân Nam rồi, anh có đổi cả tên không nhỉ?
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Trước khi rời khỏi Bắc Kinh, Tống Thận hẹn tôi gặp mặt.
Dưới bọng mắt anh có quầng thâm nhàn nhạt, có vẻ như chưa được nghỉ ngơi đầy đủ.
Mấy tuần không gặp anh, tôi đến chớp mắt cũng chẳng nỡ, trong một khoảnh khắc ngẩn ngơ, chợt nghe anh nói: "Hiểu Hiểu, chúng ta chia tay đi."
Trước khi đến tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nghĩ thế nào cũng không được khóc.
Nhưng anh vừa mới mở lời, tôi đã không kìm được, mũi cay xè.
Tống Thận đứng dưới bóng cây, những ngón tay dần siết c.h.ặ.t, nhưng anh cũng không bước tới ôm tôi.
"Công việc của anh vô cùng nguy hiểm, những người xung quanh anh rất có khả năng vì anh mà bị trả thù." Giọng anh có phần mệt mỏi: "Hiểu Hiểu, anh mong em được bình bình an an."
Nước mắt tí tách tuôn rơi.
Tôi nói: "Anh có thể không liên lạc với em, thật đấy. Anh chỉ cần mỗi năm báo cho em một lần, để em biết anh vẫn còn sống. Chỉ vậy thôi, được không?"
Nghẹn ngào đến mức sắp không nói thành tiếng.
Tôi cầu khẩn nhìn anh: "Chỉ cần như vậy thôi, có được không?"
Lại thấy Tống Thận quay đầu đi, hốc mắt thế mà cũng đỏ hoe.
Khoảnh khắc đó, giống như có một chiếc b.úa tạ đập thẳng vào tim tôi, n.g.ự.c đau như muốn nứt toác ra.
Hóa ra nhìn thấy người mình yêu rơi lệ, còn đau đớn gấp trăm ngàn lần so với tự mình rơi lệ.
Tôi run rẩy lấy khăn giấy ra, kiễng chân lên, lau nước mắt cho anh.
Chắc hẳn đây là lần cuối cùng được chạm vào nhau, tay tôi run lẩy bẩy đến mức không ra hình thù gì.
Tôi vò nát tờ khăn giấy trong tay, lùi về sau vài bước, dốc hết sức mỉm cười: "Không sao đâu, không liên lạc chút nào cũng được, chia tay cũng được. Tống Thận, anh đừng buồn."
Chỉ cần anh đừng buồn.
Anh nhắm c.h.ặ.t mắt, giọng khản đặc: "Xin lỗi em, Hiểu Hiểu."
Thế mà tôi lại thực sự nhịn được nước mắt, mỉm cười nói: "Sao lại thế chứ? Tống Thận, anh còn nhớ hồi mới quen nhau em đã nói gì không? Em chỉ tranh sớm chiều, anh đã cho em rất nhiều cái sớm chiều rồi, em đã lời to rồi."
Tống Thận nhìn tôi, cảm xúc trong đôi mắt đen thẳm cuộn trào, nhưng rồi lại bị đè nén xuống, giống như mặt biển đóng băng.