Thiên Sơn Ta Độc Hành

Chương 21



 

Suốt chặng đường, khóe miệng tôi cứ cong lên, kìm thế nào cũng không xuống được.

 

Cô nhân viên đóng mộc cũng bật cười, nhìn sang Tống Thận: “Vợ anh yêu anh nhiều lắm đấy.”

 

Tống Thận mỉm cười: “Đúng vậy, tôi rất may mắn.”

 

Sau khi bước ra khỏi Cục Dân Chính, tôi kéo nhẹ tay áo anh, thì thầm: “Người may mắn là em mới đúng.”

 

May mắn vì một người đàn ông trầm lặng như biển sâu ấy, đã cho phép em bước vào cuộc đời anh.

 

Đang là mùa hoa dành dành nở rộ, có một bà lão xách giỏ hoa đầy ắp đi bán dạo.

 

Tống Thận trả tiền, mua một chuỗi, vòng vào cổ tay tôi.

 

Hương hoa thơm ngát quanh người.

 

Tôi ngạc nhiên: “Sao thao tác tết vòng tay cho người ta của anh lại thuần thục thế này?”

 

Tôi tinh nghịch huých vai anh: “Mấy năm xa nhau đó, có phải từng thích người khác rồi không?”

 

Tống Thận thuận miệng đáp: “Không có. Từng có một khoảng thời gian rất nhạt nhẽo, anh cứ tưởng tượng ra cảnh đang đan đồ cho em, lấy đó làm cách g.i.ế.c thời gian.”

 

Lồng n.g.ự.c không biết tràn ngập tư vị gì, tôi không nói nên lời, chỉ biết cố gắng mỉm cười.

 

Anh cúi người, ngắt một ngọn cỏ đuôi ch.ó, những ngón tay vô cùng linh hoạt, đan thành một chiếc nhẫn cho tôi.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Sau đó nắm lấy tay tôi, đeo vào ngón áp út bàn tay trái.

 

“Em là người của anh rồi.” Anh nói.

 

Tôi gật đầu lia lịa.

 

Tống Thận lại cười, bóp nhẹ mũi tôi: “Bà Tống à, em có dễ nuôi quá không vậy?”

 

Anh lấy từ trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ.

 

Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương.

 

Tôi bịt c.h.ặ.t miệng.

 

Ngày trước cứ thấy nữ chính phim thần tượng tỏ vẻ kinh ngạc thái quá, đến khi rơi vào chính mình mới biết, là vì thực sự muốn hét to lên, nên mới theo bản năng đưa tay bịt miệng.

 

Tống Thận tháo chiếc nhẫn cỏ kia ra, thay bằng chiếc nhẫn kim cương.

 

Vừa vặn hoàn hảo, không to cũng không nhỏ.

 

Tôi giơ tay lên soi dưới ánh mặt trời, ngắm nghía mãi, ngắm thế nào cũng không thấy chán.

 

Tống Thận vẫn đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn tôi.

 

Tôi thấy mình cười ngốc nghếch quá đỗi, hồi lâu mới nhớ ra hỏi: “Làm sao anh có thể biết chính xác kích cỡ tay em vậy?”

 

Anh nói: “Lúc em ngủ say vào ban đêm, anh đã lén đo.”

 

Thật không thể tưởng tượng nổi cảnh anh rón rén bước xuống giường, đi tìm thước dây để đo ngón tay tôi.

 

Đây là Tống Thận, đây là Tống Thận đấy!

 

Tôi bỗng giậm chân: “Em chưa chuẩn bị nhẫn cho anh!”

 

Tống Thận buồn cười: “Anh không sao đâu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sao lại không sao được chứ? Em muốn dâng tặng tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này cho anh.

 

Tôi kéo anh đi đến tiệm vàng.

 

Cô nhân viên bán hàng biết chúng tôi hôm nay vừa nhận giấy đăng ký kết hôn, nói sẽ giảm giá cho chúng tôi.

 

“Hai người đẹp đôi quá.” Cô ấy nói vậy.

 

Tống Thận gật đầu, tôi cười đáp: “Cảm ơn, tôi cũng thấy vậy.”

 

Cô nhân viên cười tít mắt, nói: “Hai người quen nhau bao lâu rồi ạ?”

 

Cô ấy lại có chút ngại ngùng: “Tôi và bạn trai cũng định kết hôn, nhưng lại lo lắng không biết có nhanh quá không.”

 

Chúng tôi quen nhau bao lâu rồi nhỉ?

 

18 tuổi, gặp anh ở cửa tàu điện ngầm; 19 tuổi, cùng anh đón sinh nhật; 22 tuổi, nhận được email anh gửi từ nơi đất khách quê người; 24 tuổi, mất anh.

 

Bàn tay đang nắm lấy tay anh bất giác siết c.h.ặ.t, chỉ có như vậy tôi mới dám tin rằng, 26 tuổi, anh lại trở về bên tôi.

 

Cô nhân viên bán hàng vẫn đang cười rạng rỡ chờ đợi.

 

Tống Thận trả lời: “Tám năm sáu tháng lẻ ba ngày.”

 

Có chẵn có lẻ, chính xác đến nhường ấy.

 

Tôi không kìm được nhìn anh, anh cũng nhìn tôi, sau đó vươn tay ra, vuốt ve má tôi.

 

Cô nhân viên cười nhìn tôi: “Cô ơi, chồng cô yêu cô nhiều lắm đấy.”

 

Hốc mắt lại ngấn lệ, tôi mỉm cười: “Đúng vậy, tôi siêu may mắn.”

 

40

 

Tôi gửi bức ảnh tay trong tay cùng Tống Thận cho Chu Huyên.

 

Tất nhiên, tâm điểm là chiếc nhẫn trên ngón áp út.

 

Chu Huyên quả nhiên nhảy dựng lên: “Kỷ Hiểu Hiểu! Nhìn cậu đang khoe khoang kìa! Cậu có thể đừng khoe ân ái trước mặt cẩu độc thân được không?!”

 

Chưa đầy vài giây sau, cô ấy lại gửi thêm một tin nhắn: “Đậu má, nhìn hai người hạnh phúc, tự nhiên mình cũng muốn khóc.”

 

Rất nhanh sau đó, cô ấy thu hồi tin nhắn này.

 

Gửi lại một dòng mới: “Hiểu Hiểu, phải thật hạnh phúc nhé.”

 

Cô bạn thân nhất của tôi mà, tâm tư của cô ấy sao tôi lại không hiểu chứ?

 

Cô ấy không muốn tôi nhớ lại quá khứ, những đớn đau khổ ải đó không cần phải nhắc lại nữa.

 

Cô ấy chỉ cần tôi có một tương lai hạnh phúc và viên mãn.

 

Việc trò chuyện với Chu Huyên làm tôi nhớ ra một chuyện, thế là tôi chạy vội vào thư phòng tìm Tống Thận.

 

“Những bức ảnh kia đâu rồi?”

 

Tống Thận đang dùng máy tính, tiện tay kéo tôi ngồi lên đùi anh: “Ảnh nào cơ?”

 

Có lẽ vừa mới uống nước xong, môi anh còn đọng chút nước, trông rất quyến rũ.