“Aiz, vốn định trêu một chút, không ngờ nhạt nhẽo như vậy.
Vô dụng chính là vô dụng, dù là khủng hoảng kinh tế, mày cũng chẳng lên giá nổi!” Lưu Minh đá đá gã ta, thở dài cảm thán.
“Đây…đây, cậu chủ Hậu sẽ không chết chứ!”
“Thanh niên này là ai, ghê gớm như vậy, lần này coi như cậu Hậu gặp kèo khó rồi! Đây không phải cao thủ võ lâm trong truyền thuyết đấy chứ, có thể đánh vỡ vụn một tảng đá!” “Tôi cho rằng anh ta là con trai đại gia tộc nào đó, anh không nghe lúc nãy anh ta nói chuyện, cậu Hậu sợ đến mức tè cả ra quần à?” Ánh mắt mọi người nhìn Lưu Minh tràn ngập kính trọng, chưa tính gia cảnh hay thân thủ, chỉ riêng dũng khí của anh đã rất hơn người.
Hậu Tông Dư áp bức người khác, bọn họ không hề dám phản kháng dù chỉ một chút, nhưng người thanh niên trước mặt không vậy, không vừa ý liền trực tiếp ra tay, thật quyết đoán! Đây mới là kẻ mạnh! “Hê hê, tôi trước giờ không bắt nặt kẻ yếu, đánh xong mới biết người ta yếu hơn tôi…” Lưu Minh quét mắt 1 lượt, thản nhiên nhún vai.
Việc gì phải diễn? Cứ chấp nhận sự thật da mặt mình dày hơn tường thành đi rồi.
Không bắt nạt kẻ yếu? Vừa nãy rõ ràng dọa người ta sợ tè ra quần! Xe vẫn chưa được trả lại, giờ Lưu Minh đành phải bắt taxi.
Anh tùy ý bắt một chiếc xe, sau đó vô tư rời đi trước ánh mắt của đám đông.
Anh cần phải đi giúp Mạc Liên Y giải quyết con ma kia, thực ra tối qua anh có thể tiêu diệt nó, nhưng anh không ra tay, bởi anh muốn tìm hiểu tại sao nó lại ám Mạc Liên Y, vì vậy chỉ để quỷ nô để lại dấu ấn trên người ma nữ làm tín hiệu.
Nhìn cảnh vật không ngừng lướt qua ngoài cửa xe, Lưu Minh thở ra một hơi dài, thầm tính nhanh chóng giải quyết xong việc, về nhà một chuyến, đã 10 năm anh không trở về, nghĩ cũng có chút kích động.