Đánh bay mấy tên côn đồ to cao nhẹ nhàng như không, những năm nay Lưu Minh đã học võ công? Lý Đình Đình kinh ngạc nhìn anh, không dám tin đây là người anh họ từng dẫn mình chạy khắp nơi hồi xưa.
“Mày là ai, dám đánh đàn em tao?” Hoàng Mao nổi nóng, rút 1 con dao trong túi ra, đùng đùng lao tới: “Thằng nhãi, thích thể hiện chứ gì, tin tao cho mày què luôn không?” “Phế tao?” Lưu Minh bật cười, khinh thường nói: “Mày ăn gan hùm rồi à, dám nói chuyện với tao như vậy?” “Anh Hoàng Mao, nó là thằng nhà quê mới lên đó”.
Lưu Bằng Phi vừa ra tới cửa lại trở vào.
“Hà hà, hóa ra là 1 thằng quê mùa chưa trải sự đời, chẳng trách phách lối như vậy, lát nữa tao sẽ cho mày khóc tiếng mán!” Hoàng Mao cười lạnh, sau đó lao đến chỗ Lưu Minh, gã ta cũng là kẻ từng trải, biết cách kiểm soát lực đâm, 1 dao này đấm trúng, chắc chắn sẽ chảy rất nhiều máu, nhưng không ảnh hưởng tính mạng.
“Á!” Lý Đình Đình tận mắt thấy con dao đâm vào phần bụng Lưu Minh, cô ta hét lên kinh hãi, lấy tay che mặt.
Tiếp theo đó là tiếng gào đau đớn vang lên, nhưng không phải của Lưu Minh mà càng giống Hoàng Mao hơn.
Hoàng Mao ngồi quỳ dưới đất, con dao cắm ở bắp đùi, máu tươi ướt đẫm.
Chính Hoàng Mao cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, tay của gã ta như bị điều khiển, không thể cử động, sau đó, con dao đã cắm vào đùi gã ta.
“Anh Hoàng Mao, anh sao thế?” “Anh Hoàng Mao, không sao chứ?” “Anh Hoàng Mao, có đau không?” Đám đàn em sửng sốt, 1 lúc sau mới phản ứng lại, vội vội vàng vàng chạy tới.
“Con mẹ chúng mày, còn hỏi tao đau hay không, thử lấy dao đâm vào chân mình đi!” Hoàng Mao điên tiết quát.
“Xem ra mày là đứa trẻ ngoan, biết nhận sai, đứng dậy đi, không cần quỳ đâu, cũng không phải đón năm mới, tao không có tiền lì xì cho mày!” Lưu Minh hài lòng gật gù.