“Từ hôm ở mộ tập thể, trên người tôi xuất hiện rất nhiều đốm đỏ, khám đông y lẫn tây y họ đều bảo không rõ nguồn cơn, vậy nên tôi mới hỏi anh!” Liễu Băng Thanh nén cơn tức, tường thuật lại cho Lưu Minh.
“Hic, có phải những đốm đỏ đều tập trung ở bên phải thân dưới?” “Sao anh biết?” Liễu Băng Thanh có chút bất ngờ, phải chăng Lưu Minh là cao nhân trong lời đồn.
“Phí lời, trong ảnh rõ thế kia, da cô lại trắng như vậy, tôi không nhìn thấy chắc!” “Tên chết dẫm, nếu đã nhìn thấy sao không nói, dám trêu tôi, tin tôi gông cổ anh lên đồn uống trà không?” Nữ cảnh sát thị uy thật đáng sợ, giọng nói nghiêm nghị trong điện thoại khiến lỗ tai Lưu Minh tê dại.
“Xí, có phải vấn đề gì lớn đâu, hung dữ thế làm gì! Cậy xinh đẹp muốn làm gì thì làm à? Tính khí nóng nảy, nói năng quát tháo, đây chính là dấu hiệu của bệnh bà cô!” “Bệnh bà cô là bệnh gì?” Liễu Băng Thanh không kiềm được hỏi lại, nói thật lòng, đây là lần đầu tiên cô ta nghe thấy chứng bệnh này.
“Tức là cô nên kiếm bạn trai đi!”, Lưu Minh cười he he đáp.
“Tên chết tiệt, tôi có bạn trai hay không liên quan quái gì!” Liễu Băng Thanh nổi đóa, vừa nhắc đến chuyện bạn trai cô ta liền bực mình, mấy ngày nay mẹ cô ta đã gọi mấy lần giục đi xem mắt.
Nhưng Liễu Băng Thanh là ai cơ chứ? Bạn trai cô ta chí ít phải là 1 anh hùng! “Tôi hỏi chính sự đây, rốt cuộc xử lý mấy nốt đỏ đó kiểu gì?” Liễu Băng Thanh bực dọc nói, quan trọng là chúng không chỉ xuất hiện trên người, mà còn lan đến cả nửa mặt, như vậy cô ta làm sao ra ngoài đường? Giờ cô ta còn không dám đi làm, xin nghỉ trốn ở nhà suốt.
Lưu Minh thấy Liễu Băng Thanh sắp nổi giận, nếu còn trêu đùa nữa, e là cô ta thực sự sẽ đến tận nhà tính sổ mất.
“Là kí hiệu lão Lí để lại, cô phơi nắng 1 ngày là hết!” “Ok, tạm tin anh lần này, nếu không được, anh coi chừng tôi!” Liễu Băng Thanh dứt lời liền cúp máy.
“Ê, ê, tôi còn chưa hỏi vụ phần thưởng, sao đã tắt rồi!” Lưu Minh buồn rầu, đang định nhắn tin cho Liễu Băng Thanh thì thấy chấm than, hiển nhiên anh đã bị chặn.
“A!” “Đúng là phụ nữ!” Lưu Minh bất lực thở dài, sau đó đặt điện thoại lên đầu giường.
Hôm sau anh thức dậy từ sáng sớm, dù sao cũng là chủ nhà, để khách thuê phòng nấu cơm mãi cũng ngại, vậy nên anh quyết định tự mình chuẩn bị 1 bữa.
Nhưng đến khi bước vào bếp anh mới nhận ra, phòng bếp ‘sạch sẽ’ hơn anh nghĩ nhiều, chẳng có chút rau quả nào.
Thế là Lưu Minh lại chạy ra chợ mua ít bánh bao và mì.