“Hê hê, nửa ngày xa cách, nương nương đã gả cho người khác, có phải không cần thần thiếp thị tẩm nữa!”
Lí Văn Dao khổ sở ôm bụng, đến khi ra tới cổng mới bật cười lớn.
“Cậu còn cười, đây không phải chủ ý của cậu à!” Mạc Liên Y hung hăng trừng mắt.
“Tớ thấy vậy cũng tốt mà, như này, những tên ruồi nhặng cũng không bám lấy cậu nữa!” “Tên khốn đó, giờ tớ hận không thể cắn chết anh ta!” Bảo vệ buôn chuyện tự do lớn tiếng như vậy, e là cả công ty biết cô ta tìm người ở rể rồi, giờ còn mặt mũi nào ra ngoài nữa? Nghĩ đến Lưu Minh, Mạc Liên Y lại thấy tức xì khói.
“Văn Dao, tớ không đi ăn với cậu nữa, tớ phải đi tìm tên kia báo thù!” “Sợ là người ta ở đâu cậu cũng không biết, định báo thù kiểu gì!” “Tớ đương nhiên biết anh ta ở đâu!” Mạc Liên Y nhớ ra định vị bằng vòng bạn bè, khẽ rướn môi cười.
...! Trong Thính Vũ Hiên, Huyền Tư Giai hận không thể đào cái lỗ chui xuống, không ngờ cô ta hoàn toàn chẳng là gì so với 1 tên nhà quê.
Ban nãy Lưu Minh nói 2 người không hợp ở bên nhau, hóa ra là xem thường cô ta.
Cô ta chỉ cảm thấy nhục nhã ê chề, không muốn ở lại đây thêm giây phút nào.
Nhưng vừa định rời đi thì bị mẹ kéo lại.
Triệu Hồng không ngờ cháu trai Trương Thục Phân lại là chủ tịch giả nghèo, không những đi xe sang, mà còn được cô chủ Thính Vũ Hiên tặng trà, nếu có con rể như vậy thì phất to rồi.
“Em trai, không ngờ cậu cũng rất hiểu trà đạo!” Nữ yêu tinh cười hi hi bước đến trước mặt Lưu Minh, nói với giọng quyến rũ.
“Chị gái, hình như chúng ta không quen biết!” Lưu Minh nhìn ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống anh của cô ta, bất giác lùi lại 1 bước.