Thiên Tai Mạt Thế: Tích Trữ Hàng Chục Tỷ, Cả Nhà Cùng Làm Ác Nhân

Chương 200: Lăng Liệt Hoàng trúng độc



Dù không có đèn nhưng ánh trăng rất trong trẻo, đủ để Chúc Hạ nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông trẻ tuổi.

Nhưng cô mặt không đổi sắc, chỉ vào cái bát rách dưới đất nói: “Cảm ơn.”

Người đàn ông sững sờ, dường như không ngờ Chúc Hạ lại không hề sợ hãi ngoại hình của hắn.

Tuy nhiên, đợi đến khi hắn nhìn thấy khuôn mặt của Chúc Hạ, hắn liền hiểu ra điều gì đó.

“Không có gì.” Hắn cười, nhưng nụ cười trên khuôn mặt này quả thực còn khó coi hơn cả khóc.

“Chúng ta trước kia là hàng xóm, bây giờ cũng là hàng xóm, cũng coi như là duyên phận giữa người với người."

"Nếu cô không chê, sau này chúng ta có thể tương trợ lẫn nhau.”

Chúc Hạ có thể nghe ra, trong lời nói của người đàn ông trẻ tuổi tràn đầy thiện ý.

Bên bọn họ tuy tình cảnh không tốt, nhưng dù sao cũng có ba người.

Mà cô thì cô độc một mình, lại là con gái.

Nhìn thế nào cũng là cô cần giúp đỡ hơn.

“Được, vậy anh đợi một lát.” Chúc Hạ quay người chui vào lều nhỏ, rồi nhanh chóng đi ra.

Cô cầm trong tay mấy cái bánh đen, là loại người thường ở căn cứ hay ăn nhất.

“Cho anh.” Cô đưa tới.

Người đàn ông trẻ tuổi xua tay, “Cái này cần tích phân đổi, không dễ dàng có được, cô vẫn nên giữ lấy đi.”

“Tương trợ lẫn nhau.” Chúc Hạ liếc nhìn nước canh thịt trong bát rách, cô cũng cười rất khó coi, “Không phải anh nói sao?”

Người đàn ông trẻ tuổi cuối cùng vẫn nhận lấy bánh đen, dưới ánh mắt của Chúc Hạ trở về lều của hắn.

Chúc Hạ cầm bát rách, bước đi về phía Chu Mị.

·

Tô Vũ Bạch trở về lều, cha mẹ Tô thấy hắn đi ra ngoài một chuyến lại mang về thu hoạch, đều vội vàng lại gần hỏi tình hình.

Cha Tô cảm thán: “Thật là một cô gái tốt, nếu không thì trước đó cô ấy đã không đến nhắc nhở chúng ta dưới đất có vết nứt.

Nhưng mà cái bánh này chúng ta thật sự không nên nhận của cô ấy, Cô ấy một cô gái nhỏ, vất vả làm việc có thể kiếm bao nhiêu tích phân?

Những cái bánh này nói không chừng là cô áy tích góp được.”

Tô Vũ Bạch lại đã làm xong quyết định, “Cha, vì chúng ta đã là hàng xóm, thì cô đến tôi đi cũng rất bình thường.

Sau này con nhiều tích phân đổi được bánh rồi, cũng sẽ đưa cho cô ấy.”

Mẹ Tô lại có điểm chú ý khác, “Con nói cô ấy nhìn thấy mặt con xong rất bình tĩnh? Cô gái này thật tốt, không lấy ngoại hình để phán xét.”

Tô Vũ Bạch nghĩ đến khuôn mặt Chúc Hạ đầy mụn và ghẻ lở, trong lòng hắn cũng rất bình tĩnh.

Ở cái tận thế ăn thịt người này, đối phương có bộ dạng thế nào, hiển nhiên đã không còn quan trọng.

Quan trọng là có một trái tim lương thiện hay không.

“Cánh tay của con thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không? Hay là…” Lời mẹ Tô còn chưa nói hết, đã bị cha Tô ho khan dữ dội cắt ngang.

Mẹ Tô nhận ra mình nói sai, vội vàng ngậm miệng.

Cha Tô nghiêm túc nói: “Chúng ta đều không biết nơi này có phải trăm phần trăm an toàn hay không, có những lời nên chôn chặt trong bụng, nếu không chỉ mang lại phiền phức cho Tiểu Vũ!”

Ba người bắt đầu uống canh ăn bánh.

Bữa ăn này ở tận thế đã coi như rất phong phú, ăn vào thì không còn tâm trạng để nói chuyện, trong không khí chỉ có mùi hương kỳ lạ, và tiếng húp soạt soạt.

Qua một tuần, nhiệt độ đột phá 0 độ, nhanh chóng tăng vọt lên mười mấy độ.

Môi trường ấm áp như mùa xuân, mọi người lần lượt cởi bỏ áo bông và quần áo dày bẩn thỉu, cồng kềnh.

Không chỉ tâm tình thư thái, ngay cả lúc làm việc cũng càng thêm có sức lực.

Trong tuần này, Chúc Hạ và Lăng Liệt Hoàng đều liên lạc qua điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù sao Chúc Hạ cũng không có ý nghĩ nhất định phải gặp hắn, cuộc sống cứ thế trôi qua.

Cô mỗi ngày đều đi dạo, đều cẩn thận quan sát mặt đất.

Nhưng từ sau lần vết nứt địa chấn đó, ngay cả một rung động nhẹ cũng không có.

Một bộ phận người căng thẳng trong lòng vì vậy mà thả lỏng, nhưng Chúc Hạ lại càng ngày càng căng thẳng.

Vì nhiệt độ tăng lên, cực hàn kết thúc, thiên tai động đất tiếp theo bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra!

Tuyền Lê

Nhưng cô vẫn chưa có tin tức của Tô Vũ Bạch!

Chúc Hạ đi dạo một vòng, quyết định đi gặp Lăng Liệt Hoàng.

Hôm nay, bất kể dùng phương thức nào, cũng phải để Lăng Hùng đồng ý đính hôn sớm.

Chỉ là cô còn chưa kịp đến Lăng Gia Trang viên, cô đã bị chú Đạt tìm thấy.

“Chúc tiểu thư, cô mau đi với tôi!” Chú Đạt không nói nhiều kéo Chúc Hạ lên xe, bọn họ nhanh chóng đi đến Lăng Gia Trang viên.

Bước chân chú Đạt rất nhanh, Chúc Hạ buộc phải theo sát hắn.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Câu hỏi của Chúc Hạ không được giải đáp.

Cho đến khi cô nhìn thấy Lăng Liệt Hoàng nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt yếu ớt, cô mới biết hắn đột nhiên bị phát bệnh tim, bây giờ đang chờ trái tim phù hợp để làm phẫu thuật.

“Sao đột ngột vậy?” Chúc Hạ cúi người bên giường bệnh, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên.

Yếu ớt đến không nói được lời nào nhưng vẫn có thể làm Lăng Liệt Hoàng kinh ngạc:

Bọn họ không phải là cặp đôi giả sao? Sao Chúc Hạ lại khóc?

Chú Đạt nhìn Chúc Hạ như vậy, cũng không nhịn được lau nước mắt.

“Thiếu gia là bệnh cũ, nhưng từ sau lần thay tim đó, mọi thứ đều rất tốt.

Tôi còn tưởng có thể chống đỡ cả đời, không ngờ lại…” Chú Đạt nói không nên lời, giọng nghẹn ngào.

“Chú Đạt, ông có thể ra ngoài một lát không? Tôi muốn ở riêng với hắn một lúc.” Giọng Chúc Hạ run rẩy, như sắp không kiểm soát được mà khóc lên.

Chú Đạt gật đầu, hắn rất hiểu tâm trạng của Chúc Hạ.

Hắn lui ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại, để không gian lại cho đôi tình nhân bạc mệnh này.

Đợi chú Đạt đi rồi, Chúc Hạ lập tức ngừng khóc nức nở.

Cô nhón chân đi đến cửa, ghé tai lắng nghe bên ngoài có động tĩnh gì không.

Cô chắc chắn bên ngoài không có ai nghe lén, mới quay lại giường bệnh của Lăng Liệt Hoàng.

“Tôi biết anh rất yếu ớt, cho nên anh không cần nói, chỉ cần nghe là được.”

Chúc Hạ nhìn chằm chằm Lăng Liệt Hoàng, trong mắt đâu còn nước mắt?

Diễn xuất của cô quả thực quá giỏi!

“Tôi là một bác sĩ, cả đông y lẫn tây y đều biết, tôi vừa mới vào liền nhìn thấy anh không bình thường.”

Nghe lời này, Lăng Liệt Hoàng không khỏi đảo mắt.

Có thể bình thường sao? Hắn đã như vậy rồi, là người thì ai cũng nhìn ra hắn không bình thường.

Chúc Hạ nhíu mày, “Không phải là rõ ràng không bình thường, mà là bác sĩ mới nhìn ra không bình thường. Anh trúng độc rồi.”

Lăng Liệt Hoàng kinh ngạc!

Trúng độc? Hắn không phải là bệnh tim phát tác sao? Sao lại là trúng độc?

“Anh chờ.” Chúc Hạ từ trong ba lô lớn lấy ra một bộ kim châm, nhanh chóng đ.â.m vào các huyệt vị trên người Lăng Liệt Hoàng.

Chưa đến năm phút, cô đã rút kim ra đưa cho Lăng Liệt Hoàng xem.

Lăng Liệt Hoàng có thể nhìn rõ, vị trí đầu kim châm đã đen lại.