Chúc Hạ bước vào nhà vệ sinh.
Lăng Liệt Hoàng nhìn thấy thì đột ngột dừng bước, im bặt rồi quay về ghế sofa ngồi xuống.
Chúc Hạ đương nhiên không thật sự đi vệ sinh, cô mượn nhà vệ sinh làm nơi kín đáo, bí mật để lẻn vào không gian.
Vừa vào không gian, Bình An và Hy Vọng đã vui vẻ chạy đến bên cô.
Cô xoa đầu chúng một lượt rồi ngồi xổm bên bờ suối để múc nước.
Bình An và Hy Vọng đều rất thông minh, sau khi Chúc Hạ dạy, chúng có thể tự mình làm mà không cần cô trông, để chúng giúp múc nước.
Sau đó, cô rời không gian, xuống xe đi tìm Ôn Ngôn Uyển.
Cố Thanh Chi, Ôn Ngôn Uyển, Lý Bác và Tiểu Bảo đều ở chung một xe, ngoài bọn họ ra thì tất cả đều là quân nhân dưới quyền Cận Dĩ Trạch.
Những quân nhân này thấy Chúc Hạ đến, ai nấy đều tỏ ra khó chịu, như thể Chúc Hạ đến để bắt cóc vài người vậy.
Chúc Hạ hoàn toàn phớt lờ biểu cảm của họ, quay sang nhìn Ôn Ngôn Uyển, khách khí nói: "Giáo sư Ôn, tôi muốn hỏi dì có hạt giống nào không? Hạt giống gì cũng được."
Ôn Ngôn Uyển vội vàng lấy ra một túi: "Có, đây là hạt giống lúa mì."
Chúc Hạ cầm hạt giống lúa mì về xe, tiện thể còn đào một nắm đất ven đường.
Tô Vũ Bạch nói: "Hạ Hạ, cậu muốn dùng đất này để trồng sao? Không được đâu. Đất này đã bị mưa axit ăn mòn rồi, là đất c.h.ế.t rồi, không trồng được gì đâu."
"Tôi biết." Tuy nói vậy, Chúc Hạ vẫn tìm một chậu hoa trống, cho đất vào và nén chặt.
Lăng Liệt Hoàng đi tới giúp Chúc Hạ làm việc: "Không sao, cô muốn trồng thì cứ trồng, biết đâu kỳ tích sẽ xảy ra, thật sự mọc rễ nảy mầm trên chậu đất c.h.ế.t này thì sao?"
Tô Vũ Bạch:....
Hắn thật sự lười đến mức không thèm liếc Lăng Liệt Hoàng.
Vì Lăng Liệt Hoàng có thể nói ra lời này, chứng tỏ hắn hoàn toàn không biết cách trồng trọt, nói thêm cũng chỉ tốn nước bọt.
Nhưng Tô Vũ Bạch không hiểu, Chúc Hạ chắc chắn biết, tại sao cô vẫn làm vậy?
Tô Vũ Bạch tận mắt nhìn Chúc Hạ chôn hạt giống lúa mì vào đất c.h.ế.t, rồi lấy một cái cốc, đổ nước trong vắt sạch sẽ vào đất.
Tô Vũ Bạch thở dài không thành tiếng, ghé sát lại nói với Chúc Hạ: "Từ hôm nay, tôi sẽ cùng cậu chăm sóc. Ít nhất ở chỗ chúng ta, không thiếu ánh nắng cũng không thiếu nước, biết đâu thật sự có thể mọc lên."
Bị Tô Vũ Bạch lặng lẽ chen sang một bên, Lăng Liệt Hoàng:....
Tốt lắm, học theo hắn mở mắt nói mò là phải không?
Lăng Liệt Hoàng không chịu thua, cũng chen lên, mặt đầy nụ cười: "Chúc Hạ, nếu cô muốn thêm đất hay gì đó thì cứ nói với tôi, tôi đi đào, coi như là rèn luyện sức khỏe."
Tô Vũ Bạch dựa sát vào Lăng Liệt Hoàng, ngầm cạnh tranh, nhưng trên mặt không hề biểu lộ chút nào: "Hạ Hạ, việc trồng trọt này, vẫn là cha mẹ anh và anh hiểu rõ hơn. Nếu em gặp vấn đề gì, tùy lúc nào cũng có thể đến hỏi chúng tôi. Cha mẹ anh ngủ rồi thì còn có anh, chúng tôi đảm bảo giúp em giải quyết!"
Chúc Hạ vẫn nhìn chằm chằm vào chậu hoa: "Cảm ơn các người, nhưng, chắc là không cần đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô bé chỉ cần dùng một chút nước suối trong không gian tưới cho bông hoa héo úa, là có thể khiến nó hồi sinh.
Chúc Hạ lúc nãy tưới đất cũng dùng nước suối trong không gian, hơn nữa lượng nước còn nhiều hơn bát nước kia.
Cô nghĩ, theo logic "hồi sinh", cho dù là đất c.h.ế.t, chắc cũng sẽ được nước suối trong không gian "chữa lành", khôi phục công dụng trồng trọt của đất bình thường. Nếu mỗi ngày cô đều tưới nước suối trong không gian, có lẽ còn lợi hại hơn, có thể biến đất c.h.ế.t thành đất màu mỡ, thích hợp nhất cho lúa mì sinh trưởng thì sao?
Mặt đường không bằng phẳng, xe không thể chạy quá nhanh.
Xe tải quân sự đi phía trước dẫn đường, xe RV ở giữa, xe tăng đi cuối cùng.
Cận Luật ngồi ở ghế phó lái của chiếc xe tải quân sự đầu tiên, người lái là Giang Xuyên.
Với mức độ đường xá và tốc độ này, đối với Giang Xuyên mà nói, hoàn toàn là cấp độ mẫu giáo, hắn nhắm mắt lái cũng không sai.
Vì vậy, hắn có thể tùy ý quan sát biểu cảm của Cận Luật, cũng nhận ra tâm trạng của Cận Luật rất không tốt.
Giang Xuyên nói: "Cận Tổng, xe RV của Chúc tiểu thư rất lớn, còn có thể thêm người, ngài hoàn toàn có thể sang đó, tôi một mình là được."
Cận Luật im lặng rất lâu, lâu đến mức Giang Xuyên tưởng hắn sẽ không nói gì nữa thì hắn thở dài, giọng trầm thấp nói: "Không được."
Giang Xuyên: "Được mà, Chúc tiểu thư sẽ không từ chối, cô ấy cũng không có lý do gì để từ chối."
Cận Luật lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đôi lông mày tuấn tú của hắn bị một tầng mây u ám bao phủ, đây là biểu cảm chân thật chỉ lộ ra khi hắn ở cùng Giang Xuyên.
Tuyền Lê
Mặc dù hắn không để lộ một chút sơ hở nào trước mặt Cận Dĩ Trạch, nhưng Cận Dĩ Trạch vẫn nghi ngờ mối quan hệ của hắn với Chúc Hạ. Nếu lúc này hắn sang xe RV, chọn ở chung một không gian với Chúc Hạ, thì Cận Dĩ Trạch sẽ xác định được, Chúc Hạ thật sự có ý nghĩa phi thường đối với hắn. Như vậy chỉ sẽ mang lại nguy hiểm cho Chúc Hạ.
Giang Xuyên lại nói: "Nhưng Cận Tổng, Tô Vũ Bạch và Lăng Liệt Hoàng đều ở trong xe RV, chẳng lẽ ngài không có chút lo lắng nào sao?"
Nghe lời này, Cận Luật lại cười tự giễu. Lo lắng? Hắn có tư cách gì để lo lắng? Lại có tư cách gì? Tô Vũ Bạch là bạn thanh mai trúc mã của Chúc Hạ, hai người họ có những ký ức tốt đẹp mà người khác không thể thay thế.
Vị trí quan trọng của Tô Vũ Bạch trong lòng Chúc Hạ, ai nhìn cũng thấy được. Lăng Liệt Hoàng tuy là người Chúc Hạ quen sau hắn, nhưng tính cách hắn tốt, lại có nhiều vật tư, giúp đỡ Chúc Hạ rất nhiều.
Lăng Liệt Hoàng có thể không chút e dè để Chúc Hạ châm cứu cho hắn, có thể tùy ý nói ra tâm sự của mình trước mặt Chúc Hạ, hai người họ ở bên nhau thoải mái tự tại, hắn còn có thể khiến Chúc Hạ cười.
Chúc Hạ với hai người này đều ở bên nhau rất tốt, nhưng đến khi ở bên hắn thì mọi thứ lại thay đổi. Mối quan hệ giữa hắn và Chúc Hạ dường như luôn là thái độ công việc công tư.
Họ bị một sợi dây mang tên lợi ích ràng buộc, họ miễn cưỡng có tình bạn, nhưng cũng là dựa trên cơ sở có lợi. Điều này không trách Chúc Hạ. Trách hắn. Ai bảo lúc đầu hắn tiếp xúc với Chúc Hạ, mục đích không trong sáng.
Hắn muốn Chúc Hạ trở thành một con d.a.o sắc bén trong tay hắn, ai ngờ cuối cùng, Chúc Hạ lại trở thành người mà hắn không thể thực sự tiếp cận.
Giang Xuyên không đành lòng, khuyên giải: "Cận Tổng, có thể nào tất cả đều là ngài đang suy nghĩ nhiều? Mặc dù tôi quen Chúc tiểu thư không lâu, nhưng tính cách cô ấy rất rõ ràng, không khó để nhận ra.
Cô ấy đã nói, cô ấy không quan tâm ngài có lừa cô ấy, lợi dụng cô ấy hay không, tại sao ngài cứ cho rằng cô ấy nói dối? Cô ấy thật sự không quan tâm, vậy có thể đại diện cho chuyện cũ không còn tính toán không?
Nếu ngài thật sự muốn gì đó, hãy cố gắng giành lấy, thay vì tự mình âm thầm suy nghĩ, âm thầm trốn tránh, như vậy không ai có thể nhìn thấy ngài đâu, Cận Tổng!"
Cận Luật nghe vậy toàn thân cứng đờ, sau đó từ từ nhìn về phía Giang Xuyên. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không nhìn ra chút cảm xúc nào, nhưng Giang Xuyên trong lòng rất luống cuống, ánh mắt d.a.o động, như thể người vừa thao thao bất tuyệt không phải là mình.
Trong xe im lặng, không khí có chút ngượng ngùng. Giang Xuyên siết chặt vô lăng, giả vờ khó lái nói: "Con đường này thật sự quá không bằng phẳng, sau khi tận thế kết thúc nhất định phải báo cáo lên trên, sửa lại."
Giọng nói trầm thấp của Cận Luật vang lên: "Vậy cậu nghĩ, tôi nên làm thế nào?"