Ngày cung yến chọn rể, danh thiếp hoa của ta vốn nên được đặt ngay trước án Đông cung.
Thế nhưng mẫu thân vì muốn dưỡng nữ được vui lòng, đã lặng lẽ cho phép nàng ta dời danh thiếp hoa của ta sang Ninh Viễn Hầu phủ.
Ba năm trước, thế t.ử Ninh Viễn Hầu phủ từng ngã ngựa gãy chân, từ đó tính tình trở nên âm trầm, ngay cả trong cung yến cũng chỉ ngồi ở vị trí cuối cùng.
Khi thái giám cao giọng xướng danh, đọc tên ta cùng tên hắn, cả buổi yến tiệc bỗng lặng phăng phắc.
Ngay sau đó, có người lấy tay áo che môi, khẽ bật cười:
“Đích nữ Hầu phủ gả cho thế t.ử què chân, kể ra cũng xứng đôi.”
“Một kẻ lưu lạc bên ngoài nhiều năm, một kẻ tàn phế đôi chân, ai cũng chẳng cần chê ai.”
Dưỡng nữ khóc lóc nói rằng nàng chỉ muốn đùa với ta một chút mà thôi.
Mẫu thân kéo tay ta, hạ giọng dỗ dành:
“Đừng làm loạn, đợi yến tiệc tan rồi, nương sẽ thay con cầu hoàng hậu đổi lại.”
“Hôm nay mắt muội muội con đã khóc đến sưng cả lên rồi, con cứ để nó thuận khí trước đã.”
Ta rút tay về, chậm rãi bước đến giữa điện hành lễ.
“Thần nữ nguyện gả cho thế t.ử Ninh Viễn Hầu.”
Sắc mặt mẫu thân trong nháy mắt trắng bệch.
Những tiếng cười khe khẽ trong điện lập tức tan sạch như bị gió lạnh cuốn đi.
Mẫu thân chống tay lên mép án đứng dậy, sắc môi gần như không còn chút huyết sắc.
Dưỡng nữ Khương Liên Chi vẫn quỳ bên cạnh bà, nước mắt làm phấn son bên má loang lổ, quyển danh sách hoa trong tay bị nàng siết đến hằn xuống một vệt sâu.
Thái t.ử Tiêu Ứng khẽ nâng mắt nhìn ta.
Ngọn cung đăng trước án hắn cháy rất sáng, soi rõ chỉ vàng nơi tay áo hắn, cũng soi rõ tấm hoa tiên đặt bên cạnh hắn, tấm hoa tiên vốn nên viết tên ta.
Nay tấm hoa tiên ấy đã không còn nữa.
Thay vào đó là tên của Khương Liên Chi.
Còn tên ta, lại bị dời đến trước chiếc án cuối cùng.
Nơi đó có thế t.ử Ninh Viễn Hầu phủ, Vệ Quy Hành.
Hắn không đứng dậy.
Một thân huyền y lặng lẽ, trên gối phủ tấm chăn mỏng màu sẫm, chiếc xe lăn dừng ở nơi ánh cung đăng không chiếu tới.
Trong điện náo nhiệt suốt nửa đêm, riêng chỗ hắn lại như cách một tầng sương lạnh.
Ta hành lễ xong, vẫn có thể cảm nhận rõ vô số ánh mắt ghim c.h.ặ.t trên lưng mình.
Có người kinh ngạc, có người chờ xem trò cười, cũng có người đang đợi ta hối hận.
Cuối cùng mẫu thân cũng hoàn hồn, vội vàng rời chỗ bước xuống kéo ta.
“Vân Yểu, con đứng lên trước đã, chuyện này là muội muội con hồ đồ, nương nhất định sẽ làm chủ cho con.”
Bà cố ý ép giọng xuống thật thấp, sợ kinh động đến hoàng hậu đang ngồi trên ngự tọa.
Nhưng trong điện quá yên tĩnh, câu ấy rốt cuộc vẫn lọt vào tai không ít người.
Khương Liên Chi vừa khóc vừa lắc đầu:
“Mẫu thân, là con không tốt, con chỉ nghĩ sau khi tỷ tỷ hồi phủ, ai ai cũng nói tỷ ấy mới là đích nữ Hầu phủ, trong lòng con khó chịu nên nhất thời hồ đồ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Con không thật sự muốn hại tỷ tỷ gả đến Ninh Viễn Hầu phủ.”
Nàng khóc đến đáng thương.
Đáng thương đến mức ánh mắt người ngoài nhìn ta đã từ xem trò cười biến thành khuyên ta nên hiểu chuyện.
Ta hồi phủ hai năm, đã thấy quá nhiều ánh mắt như vậy.
Ta là đích nữ thật sự của An Bình Hầu phủ.
Nhưng trước năm mười sáu tuổi, ta lại lớn lên trong một nhà thương nhân bán t.h.u.ố.c ở Vân Châu.
Khương Liên Chi được mẫu thân nhận nuôi dưới gối, được nuông chiều tôn quý suốt mười sáu năm.
Khi ta vừa hồi phủ, tất cả mọi người đều nói nàng đáng thương.
Đáng thương vì chỉ sau một đêm, nàng từ đích nữ Hầu phủ biến thành dưỡng nữ; đáng thương vì viện t.ử, trang sức, chỗ ngồi nàng dùng quen từ trước đều vì ta trở về mà trở nên danh bất chính, ngôn bất thuận.
Vì vậy ta nhường.
Nhường nàng tiếp tục ở Lâm Thủy Các, đeo chiếc lược ngọc tổ mẫu để lại, theo mẫu thân đi dự yến.
Ngay cả lần cung yến chọn rể này, mẫu thân cũng đã dặn dò ta từ trước:
“Trong lòng muội muội con khó chịu, nếu hôm nay nó lỡ lời, con hãy nhường nó một chút.”
Ta đã nhường quá lâu.
Lâu đến mức nàng dám trước mặt mọi người dời danh thiếp hoa của ta.
Lâu đến mức phản ứng đầu tiên của mẫu thân vẫn là bảo ta đừng làm loạn.
Ta rút tay về.
“Mẫu thân, hoàng hậu nương nương còn ngồi trên kia, danh đã xướng rồi, sao có thể coi như trò đùa?”
Sắc mặt mẫu thân cứng đờ.
Bà theo bản năng nhìn về phía ngự tọa.
Chén trà trong tay hoàng hậu nhẹ nhàng đặt xuống, ánh mắt lướt qua mặt Khương Liên Chi, rồi lại rơi lên người ta.
“Khương cô nương, ngươi thật sự nguyện gả cho thế t.ử Ninh Viễn Hầu?”
Ta cúi người dập đầu:
“Thần nữ nguyện ý.”
Thân thể mẫu thân lảo đảo.
Khương Liên Chi cũng quên cả khóc, ngây ngốc nhìn ta, như thể chưa từng nghĩ ta thật sự sẽ nhận lấy hôn sự này.
Cuối cùng thái t.ử Tiêu Ứng cũng mở miệng.
“Khương cô nương, chuyện chọn rể liên quan cả đời, ngươi không cần vì nhất thời tức giận mà vội vàng đáp ứng.”
Giọng hắn ôn hòa, cũng đủ thể diện.
Nếu là kiếp trước, có lẽ ta sẽ đỏ mắt ngẩng đầu nhìn hắn, mong hắn nói thêm vài câu, mong hắn thay ta đổi danh thiếp hoa trở về.
Đời ấy, danh thiếp hoa của ta quả thật rơi trước án Đông cung.
Khương Liên Chi khóc mấy ngày, nói mình chỉ muốn đùa một chút; mẫu thân thay nàng cầu tình, huynh trưởng thay nàng nhận lỗi, thái t.ử cũng nói:
“Nếu danh thiếp hoa đã về đúng chỗ, vậy không cần truy cứu nữa.”