"Thẩm Chiếu Tuyên, hôm đó ngươi làm ô nhục ta, chẳng phải rất kiên quyết sao?
"Ngươi đã làm ra chuyện như vậy, thì đừng trách ta tàn nhẫn."
*
Khuôn mặt hắn tràn ngập kinh hoàng, giờ đây chỉ khiến ta thêm chán ghét.
Bệnh tình của hắn ngày càng nặng, trên mặt những đốm đỏ đã mưng mủ, thậm chí còn rỉ máu.
Hắn thì thầm như nói với chính mình:
"Nàng biết rồi... Nàng sẽ không tha thứ cho ta..."
*
"Tất nhiên là không."
Ta nhếch môi, lạnh lùng nhìn hắn, bên cạnh là Nhược Liễu với khuôn mặt không chút cảm xúc.
*
Nhược Liễu bước tới trước mặt hắn, cúi người xuống, gằn giọng:
"Thẩm Hầu gia, có phải cảm thấy khuôn mặt này của ta rất quen thuộc không?"
Thẩm Chiếu Tuyên liên tục lùi về phía sau, không lâu sau đã co rúm vào một góc.
"Không!"
*
"Ngươi rõ ràng nhớ ra rồi, đúng không?
"Nhược Lan, nàng ấy là muội muội ruột của ta.
"Ngươi hại c.h.ế.t nàng, thì ta sẽ hại ngươi đến chết, đó mới là công bằng.
"Thế nào? Giờ đây thế này, ngươi có hài lòng không?"
*
Nhược Liễu dường như đã trút hết mối hận trong lòng.
Ta đỡ nàng đứng dậy, ôm vào lòng:
"Kết thúc rồi, Nhược Liễu.
"Giờ muội phải sống vì bản thân mình."
32
Nhược Liễu ôm con, cùng ta rời khỏi Thẩm phủ.
Hiện giờ, Thẩm phủ chẳng khác gì một cái vỏ rỗng.
Những hạ nhân trong phủ, khi thấy bộ dạng lở loét, mưng mủ khắp người của Thẩm Chiếu Tuyên, bất chấp thân phận tôi tớ, đều bỏ trốn tứ tán.
Hầu Lão phu nhân từng từ trên núi xuống, muốn đánh thức đứa cháu trai vô dụng của mình.
Nhưng khi bà thấy rõ bộ dạng toàn thân lở loét, mưng mủ của hắn, chỉ biết lùi lại liên tục.
Thẩm Chiếu Tuyên như phát điên, vung vẩy cây gậy trong tay, triệt để làm lạnh lòng Hầu Lão phu nhân, khiến bà quay lưng bỏ đi.
Thẩm Chiếu Tuyên hoàn toàn trở thành kẻ cô độc.
*
Còn Nhược Liễu, cuối cùng cũng dần buông bỏ quá khứ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nàng đến trước mộ Nhược Liễu, đặt xuống một bát cháo táo đỏ hoa quế mà muội muội thích nhất, kèm theo vài xiên kẹo hồ lô.
"Nhược Lan, muội nhìn xem, tỷ đã đeo đôi khuyên tai mà muội dành dụm mua cho tỷ rồi đấy!
"Muội đúng là có mắt nhìn, tỷ ất thích."
Nhược Liễu vừa cười, vừa nhẹ nhàng vuốt ve đôi khuyên tai đang khẽ đung đưa trên tai mình.