Thợ Săn Hóa Con Mồi

Chương 4: Em biết tôi họ Lục?



Editor: Trang Thảo.

 

“Đàn anh không biết đâu, đây là người có vấn đề về nhân phẩm.” Chu Lễ bất bình nói: “Đàn anh Lục, anh không biết đấy thôi, cô ta dám bỏ t.h.u.ố.c chính em gái mình vào ngày thi đại học...”

 

Anh ta còn chưa nói hết, tôi đã gạt tay anh ta ra, kéo vali bước nhanh về phía trước. Bên ngoài sân bay có xe của trường đang đợi. Tôi ngồi hàng ghế sau, nhìn Chu Lễ đưa Giang Vi lên xe, sau đó đàn anh họ Lục kia cũng bước lên.

 

Vì cố không nhìn về phía Chu Lễ và Giang Vi, tôi theo bản năng dời ánh mắt sang người đó. Cảm giác quen thuộc dần hiện lên. Tôi chợt nhớ ra, ngày quay lại trường cấp ba, tôi đã thấy Chu Lễ đi cùng một người vào văn phòng khối. Và cả người đứng bên cửa sổ ở sảnh tiệc tối hôm đó nữa. Tất cả đều là đàn anh họ Lục này.

 

Xe dừng gần trường. Tôi đang định xách vali xuống thì một bàn tay với khớp xương rõ ràng vươn tới, đón lấy hành lý của tôi. Ngẩng lên, tôi bắt gặp một đôi mắt trong trẻo như hổ phách.

 

“Thật ra em tự xách được.”

 

Anh khẽ đáp nhưng không buông tay: “Tôi biết. Nhưng tôi đến đây để đón người, chẳng lẽ lại xuống tay không. Em coi như giúp tôi đi.”

 

Lời đã nói đến vậy, tôi chỉ đành để anh xách vali hộ, dẫn tôi đến điểm báo danh tân sinh rồi đưa về tận ký túc xá.

 

“Cảm ơn đàn anh Lục, em lên phòng đây.”

 

Tôi lễ phép chào. Không ngờ giây tiếp theo, anh hơi nhướng mày: “Em biết tôi họ Lục?”

 

“Lúc ở sân bay, em nghe Chu Lễ gọi anh như vậy.”

 

Có lẽ là ảo giác, nhưng trong khoảnh khắc đó, trong mắt anh thoáng qua vài phần cảm xúc khó tả.

 

“Em có quen...” Anh nói nửa chừng rồi im lặng. Hai giây sau khẽ thở dài: “Thôi, em lên đi.”

 

Tôi kéo vali lên lầu, tìm giường của mình rồi bắt đầu dọn dẹp. Các bạn cùng phòng đều rất thân thiện, trò chuyện vài câu đã quen nhau. Cô bạn giường bên đột nhiên hỏi: “Kiến Nguyệt, người vừa đưa cậu đến có phải là đàn anh Lục Khác ở khoa Toán không?”

 

Hóa ra anh tên là Lục Khác. Tôi khựng lại một giây rồi đáp: “Đúng vậy.”

 

“Bọn tớ thật sự bất ngờ. Một người giành huy chương vàng quốc tế, mới năm nhất đã có bài luận được công bố mà lại chạy đi đón tân sinh...” Ba cô bạn tò mò xúm lại: “Hai người quen nhau à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trong đầu hiện lên gương mặt thanh tú ấy, tôi theo bản năng lắc đầu: “Không quen. Có lẽ anh ấy đang tìm một người.”

 

Sau khi kết thúc đợt quân huấn, tôi tìm được một công việc làm thêm tại quán cà phê board game gần trường. Lương theo giờ khá ổn, công việc cũng không nặng. Chiều hôm đó, khi tôi đang xay hạt cà phê, chuông gió ở cửa vang lên.

 

Ngẩng đầu nhìn, ba gương mặt quen thuộc cùng lúc xuất hiện trước mắt: Giang Vi, Chu Lễ và Lục Khác.

 

Giang Vi dường như cũng không ngờ gặp tôi ở đây, nó sững người: “Chị, sao chị lại ở đây? Em nhớ chị cũng thích Chu Lễ... Không phải chị nghe tin anh ấy đến nên cố tình chờ sẵn đấy chứ?”

 

Tôi không phản ứng, chỉ giữ đúng tác phong của nhân viên: “Quý khách dùng gì ạ?”

 

“Cô không nghe thấy người ta đang nói chuyện với mình sao?” Chu Lễ bước tới, gõ nhẹ lên mặt quầy.

 

Trang Thảo

“Gọi ông chủ của các người ra đây, tôi muốn hỏi xem anh ta tuyển loại nhân viên vô lễ này từ bao giờ.”

 

Ở khoảng cách gần trong gang tấc, tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta. Đột nhiên, tôi nhận ra gương mặt người đàn ông này thật đáng ghét. Những rung động trước đây có lẽ chỉ là ảo giác của tôi mà thôi.

 

“Chu Lễ.”

 

Giữa lúc căng thẳng, Lục Khác đột ngột lên tiếng. Giọng anh mang theo vẻ lạnh lùng uy nghiêm: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì hôm nay là buổi tụ tập của nhóm thi đấu, cậu dẫn cô ta đến đây làm gì?”

 

Khi hỏi, ánh mắt anh lạnh lẽo lướt qua người Giang Vi. Giang Vi theo bản năng siết c.h.ặ.t t.a.y áo Chu Lễ, nép sát vào người anh ta, đôi mắt ngân ngấn vẻ ủy khuất.

 

“Cô ấy là bạn gái của em, đương nhiên phải đi cùng em rồi.” Chu Lễ nói: “Hơn nữa sau này Vi Vi cũng sẽ thi cao học vào đây. Nếu không phải ngày thi đại học bị người ta cố ý chơi xấu, cô ấy chắc chắn đã là đàn em cùng trường với chúng ta rồi.”

 

“Vậy sao?” Lục Khác không bày tỏ ý kiến gì, chỉ khẽ cười. Nụ cười ấy dường như mang theo sự châm chọc nhàn nhạt.

 

Không khí nhất thời trở nên đông cứng. Để phá vỡ sự im lặng, có người chủ động đề nghị chơi vài vòng “Thật hay Thách” trước khi chuyển sang trò khác. Sau vài lượt, cổ chai thủy tinh chỉ thẳng về phía Lục Khác đang ngồi đối diện.

 

Tôi đang đổ bọt sữa vào ly cà phê, bỗng nghe thấy có người hỏi: “Cho em hỏi về tình sử của đàn anh Lục đi. Thực ra mọi người đều tò mò lắm. Từ lúc nhập học đến giờ, anh chỉ say mê học thuật, bao nhiêu người tỏ tình đều bị từ chối. Hôm nay anh đột nhiên đồng ý đi chơi cùng mọi người, ai cũng bất ngờ.”

 

“Bọn em chỉ muốn biết, một vị thần như đàn anh thì có bao giờ yêu đương với người bình thường không?”