Editor: Trang Thảo.
“Tôi không biết cô ta đã nói gì với anh, nhưng nói thật, tôi không hề có chút hứng thú nào với anh.”
Tạm dừng một giây, tôi nhìn thẳng vào Chu Lễ rồi nói thêm: “Dù sao thì tôi cũng không có sở thích yêu đương với rác rưởi.”
Vừa dứt lời, xung quanh vang lên những tiếng cười khúc khích.
“Miệng lưỡi độc thật đấy.”
“Nhưng nói cũng đúng, so với đàn anh Lục thì Chu Lễ đúng là không có cửa nào.”
Bàn tay đặt trên vai tôi khẽ siết lại, rồi Lục Khác thản nhiên lên tiếng: “Việc ẩn danh tung tin đồn nhảm cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
“Bài đăng trên diễn đàn, tôi đã liên hệ tra địa chỉ IP và báo cảnh sát, bàn giao cho cơ quan công an rồi, chắc sẽ sớm có kết quả.”
Vừa dứt lời, sắc mặt Giang Vi đứng đối diện lập tức trắng bệch. Lục Khác không buồn nhìn nó thêm mà chuyển sang Chu Lễ: “Có chuyện này vốn định hai ngày nữa mới thông báo, nhưng tiện hôm nay cậu cũng ở đây thì nói luôn.”
“Thời gian qua cậu liên tục vắng mặt vào những thời điểm quan trọng, tính toán sai lệch số liệu, lại nhiều lần đưa người không liên quan vào phòng thí nghiệm, nên phía giáo viên đã quyết định loại cậu khỏi nhóm dự thi.”
Lần này, đến lượt mặt Chu Lễ cũng cắt không còn giọt m.á.u. Đúng lúc đó, tiếng còi cảnh sát từ xa vang lại, càng lúc càng gần. Lục Khác cúi đầu nhìn đồng hồ: “Vừa tròn một tiếng.”
“Đi thôi, đến đồn cảnh sát nói chuyện tiếp.”
Trên đường đến đồn cảnh sát, tôi im lặng. Tôi chỉ quay mặt đi, nhìn khung cảnh lùi dần ngoài cửa sổ. Cuối cùng, Lục Khác lên tiếng trước: “Hình như em không thích nói chuyện.”
“Tại em không biết phải nói gì.”
Tôi khẽ hít sâu, lấy hết can đảm nhìn anh: “Vậy người mà em kết bạn WeChat bấy lâu nay chính là đàn anh sao?”
“Đúng vậy.”
Cảm giác xấu hổ lập tức lan khắp cơ thể. Nghĩ đến lời mời kết bạn ngày đó là [Anh ơi, em muốn yêu đương với anh], nghĩ đến vài lần gọi thoại, tôi còn cố tình bóp giọng cho thật điệu.
“Em xin lỗi.” Tôi lí nhí nói. “Ban đầu em định tìm người hỏi thăm về...”
Hai chữ “Chu Lễ” còn chưa kịp nói ra đã bị Lục Khác chặn lại: “Xin lỗi, tôi không muốn nghe cái tên đó.”
Trong mắt anh như phủ một lớp sương mờ, khiến tôi không nhìn rõ cảm xúc, nhưng vẫn cảm nhận được sự mãnh liệt.
“Nói thẳng ra, chuyện này khiến tôi rất ghen tị với cậu ta. Bởi vì ngay từ đầu người em muốn tìm là cậu ta, không phải tôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi sững người một lúc lâu mới tìm lại được giọng: “Vậy từ đầu anh đã biết người em tìm không phải xem anh sao?”
“Không.” Anh chống tay lên má, thở dài: “Vì em thậm chí còn không gọi tên tôi, lúc nào cũng chỉ gọi anh ơi.”
Đừng nói nữa... Tôi giơ tay che mặt, chỉ muốn tìm chỗ trốn vì quá xấu hổ.
“Nhưng tôi nhận ra em có mục đích riêng. Những lời tán tỉnh đó em nói không quen, ngược lại khi tôi giảng bài thì em lại nghe rất chăm chú.”
Lục Khác nhẹ nhàng kéo tay tôi xuống. Dưới ánh đèn mờ trong xe, anh nhìn sâu vào mắt tôi: “Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này tôi cũng có lỗi.”
“Hôm đó đã hẹn gặp, cuối cùng tôi chỉ nhận được một tin nhắn chia tay, nên không khỏi bất mãn, nghĩ rằng mình bị trêu đùa.”
“Đáng lẽ tôi nên nói rõ với em sớm hơn, ví dụ như hôm đưa em về ký túc xá.”
Tôi chợt nhớ lại ngày hôm đó. Trên xe, anh thỉnh thoảng nhìn tôi, và cả câu nói dở dang: “Em có quen biết...” khi đưa tôi đến cổng ký túc xá.
“Nói cho cùng, tôi cũng sợ.” Anh khẽ cười tự giễu: “Tôi sợ khi mọi chuyện rõ ràng, câu trả lời lại là em không hề thích tôi. Khi đó giữa chúng ta sẽ không còn cơ hội nào nữa.”
Tại đồn cảnh sát, trước bằng chứng truy ra địa chỉ IP, Giang Vi chỉ còn cách thừa nhận bài đăng là do nó viết.
“Nhưng em không bịa đặt.” Nó khựng lại, nghẹn ngào nói tiếp: “Em biết vì bố thiên vị em nên chị luôn ghét em. Em đã cố gắng duy trì tình cảm chị em, nhưng không hiểu sao chị lại hận em đến vậy.”
“Chuyện bỏ t.h.u.ố.c là từ ngày thi đại học, bây giờ chị bắt em đưa bằng chứng thì em không có. Hơn nữa chị đã vào đại học rồi, nếu tiếp tục truy cứu sẽ ảnh hưởng đến tương lai của chị.”
Nói đến đây, nó cúi đầu, nước mắt rơi lã chã: “Nếu vậy, em chấp nhận nhận tội bịa đặt này.”
Tôi đứng bên cạnh, nhìn màn kịch đó mà không khỏi thán phục.
“Không sao, chị hiểu em. Vì chị cũng từng đóng vai như em.”
“Nếu đã đến bước này, sao không tra cho rõ đến cùng?”
Trang Thảo
“Em nói chị bỏ t.h.u.ố.c, vậy chị phải mua t.h.u.ố.c. Lịch sử mua hàng chắc chắn phải có. Dù trả tiền mặt thì tiệm t.h.u.ố.c cũng có camera giám sát.”
“Hoặc đơn giản hơn, em nói mình phải gồng mình vượt qua kỳ thi khi không khỏe, vậy cứ kiểm tra camera phòng thi là được.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt nó: “Chỉ sợ là tra ra những thứ mà em không muốn ai biết.”
Chẳng hạn như một người đã quen dựa vào gian lận để có thành tích và danh dự. Ngay cả trong kỳ thi nghiêm ngặt nhất, người đó cũng sẽ tìm cách dựa vào người khác.
Bị ánh mắt sắc bén của tôi dồn ép, Giang Vi đột ngột sụp đổ.
“Cho dù chị không bỏ t.h.u.ố.c, chẳng lẽ chị không ảnh hưởng đến em sao?”