Editor: Trang Thảo.
Thế nhưng suốt một năm yêu đương qua mạng, anh ta lại không hề đòi hỏi xem thêm ảnh của tôi, cũng rất ít khi đề nghị gọi điện trò chuyện.
Vì không tiện hỏi giáo viên, có rất nhiều bài toán tôi không làm được chỉ có thể lên mạng tra đáp án. Những lúc không thể hiểu nổi, tôi lại ma xui quỷ khiến nghĩ đến Lục Khác, người mà lúc đó tôi cứ ngỡ là “Chu Lễ”.
Tôi tự bấu vào tay mình, dùng giọng nói pha chút nghẹn ngào để gửi tin nhắn thoại cho anh: “Anh ơi, hôm nay em bị thầy mắng, thầy nói đề đơn giản thế này mà em cũng không làm được thì cả đời cũng chỉ đến thế thôi. Nhưng rõ ràng đề này rất khó mà.”
“Thầy còn bảo nếu ngày mai em không làm ra được thì nghỉ học về nhà luôn.”
“Anh ơi, có phải em ngốc lắm không? Anh học Thanh Hoa, anh có thấy em không xứng với anh không?”
Tôi chụp ảnh đề bài gửi qua, Lục Khác cũng nhanh ch.óng trả lời: [Ừm, đề này đúng là rất khó.]
[Thầy giáo của em nói năng có vấn đề.]
[Đừng lo lắng, để anh giảng lại cho em một lần nữa.]
Tạm dừng một chút, anh lại nhắn tiếp: [Còn nữa, giữa chúng ta chỉ có chuyện thích hay không thích, đừng bao giờ nói những câu kiểu như không xứng với nhau.]
Cứ như vậy, đến giai đoạn sau của cuộc tình qua mạng này, Lục Khác gần như đã trở thành gia sư riêng của tôi. Anh luôn có mặt mỗi khi tôi cần, kiên nhẫn đến mức đáng kinh ngạc.
Còn tôi thì vẫn tận tâm đóng vai một cô học trò ngốc nghếch. Ngay cả khi một bài toán đã được anh giảng đi giảng lại hai ba lần, tôi vẫn thản nhiên nói mình không hiểu. Dù vậy, Lục Khác cũng chưa từng nổi giận. Ngược lại, anh còn khuyên tôi nên thi vào các trường ở Bắc Kinh để anh có thể tiếp tục phụ đạo cho tôi.
Giấc mơ đến đây thì đứt đoạn, tôi bừng tỉnh mở mắt.
Ánh nắng ngoài cửa sổ đã rực rỡ. Những ký ức trong mơ vẫn còn rõ ràng trong đầu tôi. Xâu chuỗi lại mọi chuyện, tôi lập tức hiểu ra điều khiến mình trăn trở suốt tối qua. Ngay từ đầu, tôi đã nhận ra sự bất thường.
Tại sao một người như Lục Khác lại đồng ý yêu đương qua mạng với tôi?
Trang Thảo
“Có lẽ là vì tò mò, vì sự mâu thuẫn.”
Khi nghe câu trả lời này, tôi đang ngồi cạnh Lục Khác trong quán cà phê gần nhà ăn sinh viên. Các bạn học đi ngang qua thỉnh thoảng lại nhìn về phía chúng tôi. Anh luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn như vậy, khiến tôi càng khó hiểu ý nghĩa trong lời nói của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngày em gửi lời mời kết bạn cho tôi cũng vừa lúc trận thi đấu mô phỏng trước đó kết thúc.”
“Vì một sai sót nhỏ mà tôi chỉ giành được vị trí thứ hai. Một thất bại như vậy rất hiếm khi xuất hiện trong cuộc đời tôi.”
Anh nói rồi đẩy đĩa bánh cà rốt mà nhân viên vừa bưng ra về phía tôi: “Vậy nên khi thấy lời mời kết bạn trông có vẻ giống như l.ừ.a đ.ả.o của em, vì tò mò nên tôi đã bấm đồng ý.”
Sau khi kết bạn, anh nhận ra đối phương dường như chẳng hề am hiểu việc nói những lời đường mật như vậy. Mỗi câu tỏ tình ngọt đến phát ngấy đều mang theo dấu vết diễn kịch quá rõ ràng.
Thế nhưng cảm xúc của cô gái ấy lại chân thực và mãnh liệt đến lạ lùng. Hai thái cực đó va chạm vào nhau, tạo nên một sự mâu thuẫn đầy cuốn hút.
Toán học thuở ban đầu hấp dẫn Lục Khác cũng chính nhờ những sự mâu thuẫn như thế. Vì vậy, anh bắt đầu coi cô như một môn chuyên ngành, nghiên cứu từng câu nói, từng hành động của cô giống như đang nghiên cứu các công thức và định lý.
Những bài thi dưới điểm trung bình cô gửi qua là thật.
Nhưng sự am hiểu về các kiến thức mà cô vô tình để lộ ra cũng là thật.
Cô nói yêu anh đến c.h.ế.t đi sống lại, nhưng khi bận rộn học hành, cô lại có thể bẵng đi vài ngày không đụng đến điện thoại, chẳng thèm trả lời tin nhắn của anh.
Một người rõ ràng có năng lực xuất chúng nhưng lại cố tình nộp bài thi điểm thấp, giả vờ làm học sinh kém, rốt cuộc là vì điều gì?
Lục Khác cứ thế đầy hứng thú mà từng bước khám phá. Đến khi kịp nhận ra, anh đã lún sâu vào đó.
“Sau này tôi cứ hồi tưởng mãi, vừa cảm thấy may mắn lại vừa thấy hối hận.”
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc thìa nhỏ trong tay, theo bản năng hỏi dồn: “Anh hối hận điều gì?”
“Việc tôi hối hận là đã không sớm thẳng thắn với em, nhưng cũng may mắn vì nhờ sự tò mò nhất thời khi đó mà tôi đã đồng ý kết bạn với em.”
“Sự nhầm lẫn tình cờ này, xét theo một khía cạnh nào đó, cũng là chuyện tốt. Thật may là người kia đã đưa sai số điện thoại, nếu không chúng ta đã bỏ lỡ nhau rồi.”
Lục Khác nói tiếp: “Tôi theo đoàn tuyển sinh về thành phố X chính là muốn gặp em một lần, muốn nói rõ ràng mọi chuyện với em.”
Anh đã cùng Chu Lễ đến trường chúng tôi, rồi lại đến buổi tiệc tri ân thầy cô. Nhưng cuối cùng, thứ anh chờ được lại là tin nhắn chia tay của tôi.