Thợ Săn Người Trùng Sinh

Chương 10



"Đi thôi, chúng ta đi miếu cũ thử một phen."

 

Qua một lát, nàng ấy chấn chỉnh lại tâm trạng, nở nụ cười rạng rỡ với ta:

 

"Được, ta nghe theo ngươi."

 

Nàng ấy đứng bật dậy, x.é to.ạc gấu váy để lên ngựa.

 

"... Đi thôi."

 

Chúng ta suốt chặng đường phi nhanh.

 

Cuối cùng, vào thời điểm hoàng hôn đã đến được miếu cũ.

 

Từ đằng xa, cửa miếu đổ nát hoang tàn.

 

Chúng ta nhảy xuống ngựa, nhanh ch.óng chạy vào trong miếu.

 

Nhưng không biết tại sao, trước mắt cứ như thể dựng lên một bức tường thành vậy.

 

Chúng ta bất luận thế nào cũng không thể bước chân vào trong được.

 

"Kỳ lạ." Triệu Huân không hết hy vọng, lại thử thêm vài lần nữa.

 

Nhưng vẫn là có thể nhìn thấy miếu, lại thế nào cũng không qua được.

 

Chúng ta bị một luồng sức mạnh vô hình ngăn cản lại.

 

"Phải làm sao đây?" Triệu Huân hoảng loạn rồi, ném cho ta một ánh mắt tuyệt vọng.

 

Ta cũng ngốc luôn cả người.

 

Chuyện này rốt cuộc là thế nào chứ?

 

Phía sau chợt truyền đến một trận tiếng cười nhạo:

 

"A tỷ, nếu tỷ đã là người trùng sinh, tại sao lại không nói cho muội biết chứ?"

 

14

 

Ta và Triệu Huân kinh hãi nhìn nhau.

 

Vừa quay đầu lại, Thẩm Mông và Thái t.ử đang đứng sừng sững trước ngựa của chúng ta.

 

Trong tay bọn họ mỗi người cầm một con d.a.o găm.

 

Giơ cao tay lên, mũi d.a.o hung hăng đ.â.m sâu vào cổ của hai con ngựa.

 

Tức thì, hai con ngựa rầm rầm đổ rạp xuống đất.

 

"Lần này thì, hai người các ngươi hết chạy trốn nhé."

 

Thẩm Mông l.i.ế.m l.i.ế.m môi, thèm thuồng nuốt nước bọt ực ực.

 

Thái t.ử thì cười híp mí vẫy vẫy tay với Triệu Huân:

 

"Lương đệ của ta, mau qua đây nào."

 

Bọn họ có d.a.o trong tay, lại cùng nhau hành động, tỷ lệ thắng của chúng ta không lớn.

 

"Chia nhau chạy!" 

 

Ta thấp giọng nói một câu. Nàng ấy gật đầu.

 

Trong giây tiếp theo, chúng ta sải bước chân, chia làm hai hướng tháo chạy.

 

Thái t.ử ngẩn ra một chút, quay đầu định đuổi theo Triệu Huân, liền bị Thẩm Mông túm trở lại.

 

"Để ta đuổi theo ả." 

 

Ngay sau đó, nàng ta lao thẳng về phía Triệu Huân.

 

Thái t.ử thì quay đầu lại, chằm chằm nhìn vào ta:

 

"Ta suýt nữa thì quên mất, ngươi trông cũng không tệ."

 

Giai đoạn cuối của kiếp trước, hắn cũng từng cưỡng bức bắt giữ ta.

 

Ta sải bước chân liền chạy.

 

Vòng quanh ngôi miếu đó, đông trốn tây núp.

 

Cuối cùng, ta lui không thể lui, bị dồn vào đường cùng tuyệt lộ.

 

Thái t.ử cười chậm rãi bước về phía ta:

 

"Đừng sợ, nhanh thôi ngươi cũng sẽ trở nên giống hệt chúng ta thôi."

 

Hắn há miệng ra, đầu lưỡi l.i.ế.m một vòng quanh môi.

 

"Thịt vừa mới mổ, nhất định là tươi rói."

 

Hắn giơ con d.a.o nhỏ đ.â.m xuống người ta.

 

Ta nhếch môi lên: "Đồ ngu, ngươi mắc mưu rồi."

 

Ta xoay tay đ.â.m mạnh một cành cây dài về phía trước, cắm thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Thái t.ử.

 

Vừa rồi một mực giấu ở sau lưng, chính là để đ.á.n.h cho hắn một đòn bất ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thái t.ử nhìn vết thương trước n.g.ự.c mà ngẩn cả người, trong miệng hộc ra một b.úng m.á.u tươi đỏ hồng.

 

Thật kỳ lạ, thứ quái vật để lại vậy mà cũng là m.á.u người.

 

Trong cơ thể hắn vậy mà cũng là thịt người.

 

Ta không dám dừng lại, cướp lấy con d.a.o trong tay Thái t.ử một lần nữa đ.â.m sâu vào thân xác hắn:

 

"Đi c.h.ế.t đi, đi c.h.ế.t đi!"

 

Hắn trợn tròn mắt, chậm rãi đứt hơi.

 

C.h.ế.t không nhắm mắt.

 

Ta thở hổn hển một hồi, ngay sau đó chạy về hướng Triệu Huân tháo chạy.

 

Phía Triệu Huân không có tiếng đáp lời, chỉ truyền ra tiếng ẩu đả.

 

"Triệu Huân, quái vật có thể g.i.ế.c c.h.ế.t được đấy! Ngươi có thể đ.á.n.h trả!" 

 

Ta cao giọng nhắc nhở rồi lao qua đó.

 

Lúc này mới phát hiện nàng ấy đã bị dồn đến bìa vách đá rồi.

 

Xung quanh lại trống không không một bóng người.

 

"Quái vật đâu rồi?" Ta sững sờ.

 

Triệu Huân nhìn thấy người ta đầy m.á.u, cũng sợ đến mức giật mình một cái.

 

Nàng ấy chỉ chỉ xuống dưới vách đá, sợ hãi vuốt vuốt l.ồ.ng n.g.ự.c:

 

"Ả muốn đẩy ta, kết quả là tự mình lộn cổ xuống dưới rồi."

 

Hai chúng ta nhìn nhau, cảm thấy một sự giải thoát sau khi sống sót qua tai nạn.

 

Sau khi trút bỏ được sức lực, lại là sự mờ mịt vô hạn.

 

"Lần này phải làm sao đây?" Nàng ấy lộ ra một nụ cười thê t.h.ả.m, "Hai bọn họ c.h.ế.t rồi, quái vật nhất định sẽ nghi ngờ chúng ta."

 

Ta cũng có chút chân tay luống cuống không biết làm sao.

 

Nằm ngoài dự liệu là, thiên thư đã lâu không gặp lại xuất hiện rồi:

 

[Thần giả không c.h.ế.t, sẽ không gặp được vị thần thật sự.]

 

[Đến miếu mới!]

 

Tốt quá rồi, là thiên thư.

 

Ta vội vàng nói với Triệu Huân:

 

"Chúng ta mau quay về trong thành thôi."

 

"Tại sao chứ?" Nàng ấy rất đỗi nghi hoặc.

 

Ta cũng ngẩn ra.

 

Nàng ta không phải cũng nhìn thấy được thiên thư sao?

 

Chẳng lẽ vừa rồi nàng ta không nhìn thấy?

 

Ta có chút kinh ngạc.

 

Không biết tại sao, ta theo bản năng che giấu chuyện thiên thư, tùy miệng bịa ra một lý do nói với nàng ta.

 

Ta lấy chiếc khăn che mặt đã cất giấu trong n.g.ự.c ra, nhìn về phía nàng ta:

 

"Ngươi còn nhớ tấm khăn che mặt trên tượng Thành Hoàng giả không?"

 

"Ta cũng là sau khi bị nổi mụn đỏ mới hiểu ra được."

 

"Sở dĩ phải che khuôn mặt lại, không chỉ là hương khách không xứng được nhìn thấy."

 

"Mà là có lý do bất đắc dĩ, có lẽ là khuôn mặt lại không thể gặp người."

 

"Thần giả phải ở trong miếu để nhận hương hỏa, nhưng lại không thể bị nhìn thấy khuôn mặt."

 

"Tại sao chứ?"

 

Triệu Huân bừng tỉnh đại ngộ: "Khuôn mặt của tượng thần giả có vấn đề!"

 

15

 

Hai đứa ngu xuẩn Thái t.ử này, g.i.ế.c c.h.ế.t ngựa của chúng ta thì có thể làm được gì chứ?

 

Bản thân bọn chúng tự mình đ.á.n.h xe ngựa đến mà.

 

Ta và Triệu Huân g.i.ế.c c.h.ế.t phu xe, cướp lấy xe ngựa quay về thành.

 

Bởi vì là xe ngựa của Thái t.ử, suốt chặng đường thông thoáng không gặp trở ngại, không có ai đến kiểm tra thân phận của chúng ta.

 

Lúc này đã qua hoàng hôn, Thành Hoàng Miếu sớm đã đóng cửa rồi.

 

Triệu Huân dẫn ta một lần nữa lủi vào từ cửa sau.

 

Không có ai ở đây, vừa vặn thuận tiện cho chúng ta hành sự.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD