Thợ Săn Người Trùng Sinh

Chương 2



Sau đó đưa vào miệng gặm nhấm, ánh mắt đầy thỏa mãn.

 

Ở phía bên kia, phụ thân thì cuồng nhiệt c.ắ.n vào đầu thứ muội, hận không thể một miếng nuốt chửng.

 

Xung quanh, tiếng nuốt nước bọt ực ực vang lên liên hồi.

 

Đám người hầu đứng một bên, cúi đầu nhìn trừng trừng vào cái xác kia, trên mặt toàn là vẻ thèm thuồng.

 

Ta trợn to mắt, sợ tới mức tim lỡ mất một nhịp.

 

Mọi thứ đều khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.

 

Ta suýt chút nữa nghi ngờ bản thân xuất hiện ảo giác.

 

Ngây người một lúc, ta vội nhắm mắt lại.

 

Hít một hơi thật sâu.

 

Mở mắt ra lần nữa.

 

Nhưng vẫn là một màn đẫm m.á.u hoang đường!

 

Ta cảm thấy không thể tin nổi.

 

Đám người mang gương mặt quen thuộc của ta kia, rốt cuộc đều là những thứ quái vật gì vậy!

 

Nghe thấy động tĩnh của ta, đám người kia quay đầu lại.

 

Thấy là ta, mẫu thân liền vội vàng giật xuống một cái chân khác, cười hiền hậu chào hỏi ta:

 

"Sóc Ô, đứng ngây ra đó làm gì, mau lại đây ăn thịt lợn đi!"

 

"Vừa mới mổ xong, ăn sống là tươi nhất."

 

Thịt lợn gì chứ?

 

Đó rõ ràng là thứ muội!

 

Mùi tanh hôi xộc đến, cảm giác buồn nôn trào dâng lên tận tim.

 

Thiên thư vội vàng cảnh cáo: [Đừng để bị phát hiện sự bất thường của ngươi!]

 

Ta chỉ có thể nhịn lại sự thúc giục muốn nôn mửa, liều mạng đè nén nỗi sợ hãi trong lòng xuống.

 

"Mau qua đây." Bà thúc giục ta.

 

"Mẫu thân," Ta lùi lại một bước, trong lòng điên cuồng lục lọi lý do từ chối, "Nữ nhi... nữ nhi không thể ăn thịt!"

 

Những con quái vật ăn tươi nuốt sống kia ném tới ánh mắt dò xét, ta đành chai mặt bịa đại:

 

"Hai ngày nữa là cung yến rồi, nữ nhi không dám ăn nhiều thịt."

 

"Vòng eo mập lên thì không mặc vừa bộ y phục đẹp đẽ mới may hai ngày trước nữa."

 

Lời nói ra hồi lâu, nụ cười của mẫu thân cứng đờ nơi khóe miệng, bà và phụ thân nhìn nhau một cái.

 

Ta cảm thấy da đầu tê dại.

 

"Được rồi, xem ra là nữ nhi lớn thật rồi." 

 

Cuối cùng, bà lên tiếng, khóe miệng vẫn còn dính vụn thịt.

 

"Không còn là con bé háu ăn như ngày xưa nữa."

 

"Được rồi, con về phòng chuẩn bị tốt cho cung yến đi."

 

Bà xua xua tay, ra hiệu ta có thể rời đi.

 

Xem ra là không nảy sinh nghi ngờ đối với ta.

 

Hai người họ không thèm quản ta nữa, chỉ là lại vùi đầu vào t.h.i t.h.ể của thứ muội, ngấu nghiến.

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, không kịp đợi liền quay người muốn chạy trốn.

 

Bước chân lao nhanh, nỗ lực tiêu hóa cảnh tượng mình vừa nhìn thấy.

 

Chợt, một bàn tay nhỏ nhắn ấm áp mềm mại nắm lấy ta.

 

"Tiểu di, con nghe nói hôm nay mổ lợn, có phải ở trong phòng không ạ?"

 

Người đến là tiểu nữ nhi của huynh trưởng, khuôn mặt nàng hồng hào phấn nộn, trông như một cục bột nhỏ vậy.

 

Con bé ngây thơ ngó nghiêng vào trong phòng, tưởng rằng thật sự có "lợn".

 

Ta vội vàng che mắt con bé lại, dắt con bé rời đi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chuyện của người lớn trẻ con đừng quản."

 

"Đi chơi với tiểu di nào."

 

"Dạ được ạ." 

 

Nghe thấy đi chơi, con bé nhanh ch.óng quăng chuyện mổ lợn ra sau đầu.

 

Con bé hưng phấn nắm tay ta, hỏi bằng giọng sữa non nớt:

 

"Tiểu di, chúng ta đi chơi cái gì? Thả diều giấy ạ?"

 

Nói đoạn, con bé dường như sực nhớ ra điều gì:

 

"Tiểu di, cái diều hình con chim nhỏ lần trước người tặng con ấy, dây diều bị đứt rồi."

 

Ta xoa đầu con bé để an ủi.

 

"Không sao, tiểu di lại tặng..." Ta chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, "Diều giấy gì cơ? Ở đâu ra diều giấy?"

 

"Ta chưa từng tặng con diều giấy nào cả." Ta lập tức phủ nhận.

 

Vào thời điểm hiện tại này, ta vẫn chưa hề tặng con bé diều giấy.

 

Tặng diều giấy cho cháu gái, là chuyện của một năm sau.

 

Sao con bé lại nhắc tới diều giấy?!

 

Nghe thấy lời ta, cháu gái l.i.ế.m l.i.ế.m môi, lộ ra vẻ mặt đáng tiếc.

 

"Dạ, vậy chắc là con nhớ nhầm rồi."

 

Trong con ngươi đen nhánh của con bé xẹt qua một tia ác ý vặn vẹo.

 

Ta lập tức nổi một tầng da gà.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Chẳng lẽ nói, vừa rồi con bé là đang thử thách ta sao!

 

Nó... nó cũng muốn g.i.ế.c ta?

 

Ngay cả đứa trẻ ở thế giới này cũng không bình thường!

 

03

 

Trở về phòng, sống lưng ta lạnh toát.

 

Nghĩ đến những dòng thiên thư nhắc nhở ta kia, ta cố gắng sắp xếp lại đầu đuôi manh mối.

 

Ta đã rõ rồi, thế giới sau khi trùng sinh này không giống với thế giới trước đây của ta.

 

Thế giới này có một loại quái vật ăn thịt người, bọn chúng mang gương mặt giống hệt con người, nhưng lại nghĩ đủ mọi cách để tìm ra người trùng sinh rồi ăn thịt.

 

Do đó, vạn lần không được bại lộ bản thân là người trùng sinh, nếu không sẽ bị g.i.ế.c c.h.ế.t.

 

Hơn nữa đối với quái vật mà nói thì ăn thịt người là chuyện bình thường.

 

Cho nên cho dù có người bị ăn thịt, ta cũng không được biểu lộ sự sợ hãi.

 

Thứ hai, ta không được làm ra những hành vi khác với kiếp trước, như vậy nhất định sẽ bại lộ thân phận người trùng sinh của mình.

 

Vì vậy, ta không thể bỏ trốn, chỉ có thể nghĩ cách ngụy trang bản thân.

 

Nếu không...

 

Ta nghĩ đến trạng thái c.h.ế.t của thứ muội, không kìm được rùng mình một cái.

 

Khó khăn lắm mới trùng sinh, ta tuyệt đối không thể c.h.ế.t như vậy được!

 

Ta ngửa đầu uống cạn chén trà đã nguội lạnh, bình tĩnh trở lại.

 

Cuối cùng cũng có một chút manh mối.

 

Kỳ thực nếu quái vật muốn tìm ra người trùng sinh để ăn thịt, vậy có nghĩa là nhất định còn có những người khác giống như ta.

 

Đây có lẽ là cơ hội để ta sống sót.

 

Ta phải tranh thủ tìm ra bọn họ trước.

 

Biết đâu sẽ có người biết cách rời khỏi nơi này.

 

04

 

Hai ngày nhanh ch.óng trôi qua, ta ở trong phủ cẩn thận thử dò xét, "trong nhà" không có người trùng sinh nào giống ta.

 

Ta đón nhận ngày cung yến với tâm trạng thất vọng, với cõi lòng nặng trĩu vén bức rèm của xe ngựa lên.