Ta nắm c.h.ặ.t thứ đó, giấu vào trong ống tay áo.
"Hồ ly tinh." Tiếng c.h.ử.i rủa của thứ muội vang lên.
Nàng ta mang hận ý nhìn theo bóng lưng của Triệu Huân, vẻ mặt chán ghét tột cùng.
Ta mơ hồ nhớ lại.
Kiếp trước nàng ta và Triệu Huân vốn dĩ không có qua lại gì cả.
Mãi cho đến khi Triệu Huân trở thành Lương đệ của Thái t.ử, thứ muội sau khi biết chuyện, suýt chút nữa tức đến mức sảy thai.
Ta nhìn thấy thứ muội phẫn hận lúc này, không kìm được có chút hoài nghi.
Chẳng lẽ con quái vật thay thế thứ muội này, cũng có ký ức của kiếp trước?
Ta nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày nhưng điều này cũng hợp lý thôi.
Dẫu sao bọn chúng có thể thử thách ra chúng ta là người trùng sinh, nhất định cũng phải biết được hướng đi của kiếp trước.
Một lần nữa lên xe ngựa, thứ muội dường như vẫn còn chìm đắm trong cơn phẫn nộ vì bị Triệu Huân làm cho tức tối.
Nàng ta vò vò chiếc khăn tay, thấp giọng c.h.ử.i rủa, tạm thời chưa rảnh để thử thách ta tiếp.
Ta hơi thở phào nhẹ nhõm.
Xe ngựa chậm rãi tiến về phía trước.
Chợt bị gọi dừng lại.
Vậy mà lại là "Thái t.ử" chặn xe ngựa lại.
Cũng giống như thứ muội "c.h.ế.t đi sống lại", tên Thái t.ử vừa mới bị g.i.ế.c c.h.ế.t cũng đã bị quái vật thay thế.
Hắn vén rèm xe lên, nhét cho thứ muội một miếng ngọc bội.
Ta nhớ kiếp trước cũng là như vậy.
Sau khi nhận được ban hôn, Thái t.ử công khai cởi ngọc bội của mình giao cho thứ muội, xem như tín vật định tình của đôi bên.
Mà thứ muội thì rút chiếc trâm bạc trên đầu mình ra để làm quà đáp lễ.
Tình hình trước mắt y đúc như đúc với kiếp trước.
Thứ muội thẹn thùng tháo trâm bạc nhét vào tay Thái t.ử.
Hai người bọn họ mặt mày rạng rỡ nói những lời thì thầm, hoàn toàn không coi người đang ngồi cùng một toa xe là ta ra gì.
Mọi thứ đều dường như giống hệt trong ký ức của ta.
Nhưng hai người họ tuy nói chuyện, bốn con mắt đen kịt lại liếc xéo về phía ta, khóe miệng dính dính nước dãi.
Thật kỳ lạ, cứ như thể bọn chúng sớm đã biết ta có điểm không đúng, chỉ là đang đợi ta lộ ra sơ hở mà thôi.
Sau đó, không thể chờ đợi được nữa mà ăn thịt ta.
08
Giống y như kiếp trước.
Chuyện thứ muội và Thái t.ử đính hôn chẳng qua mấy ngày liền truyền khắp toàn thành.
Từng rương từng rương sính lễ được đưa vào cửa nhà, ngày ngày đều có thân hữu đến chúc mừng.
Phụ thân đương nhiên là cười đến mức không khép được miệng, ông vỗ vỗ bả vai thứ muội:
"Trong mấy nữ nhi của ta, tính ra con là đứa có tiền đồ nhất."
"Đợi con gả cho Thái t.ử, chúng ta sẽ trở thành hoàng thân quốc thích rồi."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Tiền đồ quan lộ sau này của phụ thân đều phải trông cậy cả vào con đấy."
Thứ muội đỏ mặt vâng dạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phụ thân nhìn dáng vẻ thẹn thùng của nàng ta, không biết nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên ánh mắt nghiêm lại:
"Ngẩng đầu lên."
"Hãy nhớ kỹ, nữ nhi nhà họ Thẩm nhất định phải an phận thủ kỷ."
"Sau khi gả qua đó, nhớ kỹ cho ta, bất luận Thái t.ử đối xử với con thế nào, con sống là người của Thái t.ử, c.h.ế.t là ma của Thái t.ử."
"Vạn lần không được học đòi đám nữ t.ử lăng loàn nghĩ đến chuyện trả thù phu quân, nghĩ đến chuyện hòa ly."
Phụ thân một mực nói lời khó nghe, thứ muội bay lên cành cây hóa phượng hoàng, ông ta còn đắc ý hơn cả bản thân thứ muội nữa.
Nhất thời nói chuyện mà không nể nang kiêng dè gì.
Thứ muội chu mỏ lên, không vui:
"Phụ thân, con còn chưa gả qua đó đâu, sao phụ thân cứ nói chuyện hòa ly thế."
Mẫu thân vội vàng đưa cho phụ thân một chén rượu để chặn miệng ông ta lại:
"Rượu này ngon, uống nhiều một chút."
Ta đứng một bên, tĩnh mặc không lời.
Phụ thân của kiếp trước cũng là như vậy, mở miệng một câu phu vi thê cương, nữ nhi gả đi như bát nước đổ đi.
Từ nhỏ đã huấn thị chúng ta, sau khi xuất giá không được ngỗ nghịch phu quân, phải biết hiền lương thục đức, phải hiền huệ.
Phải biết nóng lạnh, minh sự lý.
Nhưng ông ta không biết, Thái t.ử tính tình ác liệt, tính khí bạo ngược.
Người biết rõ nội tình có ai nguyện ý gả nữ nhi cho mãnh thú chứ?
Bây giờ nghĩ lại, Thái t.ử chọn trúng thứ muội làm vợ, căn bản không phải là nhất kiến chung tình.
Rất có thể là sớm đã nghe ngóng được con người của phụ thân, biết ông ta nguyện ý bán con cầu vinh, biết thứ muội dễ bề thao túng cho nên mới chọn trúng nàng ta.
Khoảnh khắc thứ muội thành thân chính là được kiệu hoa tám người khiêng đưa vào hang cọp.
Thái t.ử đối với nàng ta không đ.á.n.h thì c.h.ử.i, nàng ta nhịn rồi.
Thái t.ử lưu luyến chốn phong nguyệt, nàng ta nhịn rồi.
Bị khốn đốn bởi sự tẩy não từ nhỏ của phụ thân, nàng ta chưa từng cảm thấy đây là lỗi của Thái t.ử.
Mãi cho đến khi Triệu Huân được nạp làm Thái t.ử Lương đệ, mãi cho đến khi ta bị Thái t.ử đưa vào tầm ngắm, nàng ta mới hoảng loạn.
Nhưng nàng ta ngoài tức giận sự vô tình của Thái t.ử, còn tức giận hơn cả lại là chúng ta.
Nàng ta tưởng rằng là chúng ta cố ý câu dẫn, cho nên đe dọa đến địa vị của nàng ta.
Đối với Thái t.ử, nàng ta chỉ c.h.ặ.t đứt "bản lĩnh đàn ông" của hắn, giữ lại mạng sống cho hắn.
Mà đối với chúng ta, thì là không chút lưu tình phóng một mồi lửa thiêu c.h.ế.t.
Không biết sau trận hỏa hoạn đó, phụ thân sẽ nghĩ thế nào.
Hai nữ nhi đều c.h.ế.t vì hỏa hoạn, ông ta chắc là không bận tâm đâu.
Nhưng chuyện thứ muội làm với Thái t.ử, chỉ e là phụ thân cũng sẽ bị liên lụy tống giam vào ngục, đầu trên cổ không giữ nổi.
Ta nhìn phụ thân đang đắc chí trước mắt lúc này, không kìm được lạnh lùng cười.
Mẫu thân phát giác ra thần sắc của ta, hiểu lầm rằng ta đang đố kỵ với việc muội muội gả cao.
Bà tìm một cái cớ, đuổi ta ra ngoài phủ.
Ta đang sầu không có cơ hội ra khỏi phủ đây.
Vừa vặn mượn cơ hội này, nhanh ch.óng ra ngoài.