Thoát Khỏi Lưới Tình Của Sếp?

Chương 12



Đột nhiên, người vừa rồi đóng sầm cửa lại quay lại.

“Tống Ngâm, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, cô có tìm kiếm hỗ trợ đi nữa thì cuối cùng vẫn không qua được đâu.”

Tôi:...

Đại Chí trong điện thoại di động: "Ai vậy? Ai đang nói chuyện thế???"

Tôi nhỏ giọng: "Anh ở ngoài cửa nghe lén tôi sao?"

Nhậm Bách Nhiên khoanh tay, tự tin nói: "Đúng lúc tôi đi ngang qua nên nghe thấy.”

Đại Chí: "Chờ một chút? Giọng nói này sao lại quen tai như vậy? Tiểu Ngâm, bên cạnh em là ai thế?"

Nhậm Bách Nhiên lập tức ngẩng mặt lên: "Tiểu Ngâm?"

Mọi người trong công ty đều gọi tôi như vậy. Tôi sợ Đại Chí phát hiện ra nên đưa tay ra hiệu ý bảo Nhậm Bách Nhiên mau ra ngoài.

Đại Chí bên này còn chưa ý thức được nguy hiểm: "Tiểu Ngâm, rốt cuộc là ai vậy? Giọng nói này nghe rất quen tai, nghe giống như giọng Tổng giám đốc Nhậm như vậy? Nhưng anh biết, không thể nào là Tổng giám đốc Nhậm được, ha ha.”

“Chính là tôi, cậu đoán đúng rồi đấy, nhưng không có thưởng đâu." Nhậm Bách Nhiên trực tiếp đứng sau lưng tôi, lạnh lùng nhìn Đại Chí trước màn hình.

Đại Chí bối rối.

Anh ấy mơ hồ giống như lỗi mạng. Rồi ngay sau đó, anh ấy bỏ rơi đồng đội của mình, cúp máy.

Nhậm Bách Nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Thật trùng hợp, cậu ta tắt máy rồi, để tôi xem giúp cô một chút.”

Bây giờ có phải là lúc để nói chuyện này sao? Tôi đau khổ xoa trán: "Sếp à, như vậy sẽ bị đồng nghiệp hiểu lầm đấy, sếp có biết không!"

“Vậy lát nữa cô giải thích lại với cậu ta là được rồi.”

"Sao có thể đơn giản như vậy được. Đang kỳ nghỉ Tết, sếp lại có mặt ở nhà của tôi..."

“Cô thích Đại Chí à?" Anh ta đột nhiên hỏi tôi.

“Không có! Ý tôi là, tôi chỉ quý anh ấy như một đồng nghiệp, thế thôi.”

"Vậy trong công ty có người cô thích không?"

“Không có.”

“Vậy thì cô sợ cái gì?"Anh ta bình tĩnh nói "Nếu chỉ là lời đồn, thì chắc chắn có một ngày nó sẽ dừng lại.”

Nếu?

Trong lời nói của anh ta hình như có ẩn ý sâu xa?

Nhưng trước khi tôi cẩn thận suy nghĩ thêm về nó, Nhậm Bách Nhiên đã bắt đầu xem xét bản kế hoạch của tôi: "Ở đây, tôi có một đề xuất tốt hơn..."

Trời đất bao la, công việc là quan trọng nhất. Tôi bèn bỏ những suy nghĩ khác sang một bên, nhanh chóng theo kịp phương án của anh ta.

Nhậm Bách Nhiên đã hướng dẫn cho tôi cẩn thận một hồi lâu. Không thể không nói, anh ta quả thật rất lợi hại, đã giúp tôi tiến bộ hơn rất nhiều.

Nói đến cuối, anh ta cầm lấy điện thoại di động: "Trước đây tôi có làm một bản kế hoạch, có thể gửi cho cô tham khảo một chút, cô rảnh rỗi thì tranh thủ xem thêm.”

“Vâng ạ, cảm ơn Tổng giám đốc Nhậm.”

Tôi mở Wechat trên máy tính, tin nhắn của anh ta nằm ở trên cùng.

“Nhậm quỷ sứ?" Anh ta cau mày.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com