Thoát Khỏi Lưới Tình Của Sếp?

Chương 16



??? Ý của cô ấy là sao?

Trợ lý Dương Vĩ: Trong bản kế hoạch của cô có rất nhiều ý tưởng tôi đã từng thấy qua, tôi muốn cô cho tôi một lời giải thích. Công ty rất bài trừ những người chỉ biết sao chép ý tưởng của người khác.

Như cô ấy mong muốn, tôi giải thích mọi thứ rất cặn kẽ. Nhưng cô ấy không tin, còn nói sẽ cân nhắc đưa việc này ra thảo luận ở một nhóm công khai hơn.

Tôi tức giận đến mức muốn ném điện thoại, lẩm bẩm.

Cô bảo tôi nói, tôi nói thì cô lại không tin, vậy còn bắt tôi nói cái rắm à?

Nhậm Bách Nhiên không ở trong nhóm nhỏ này, anh ta hoàn toàn không biết gì về chuyện này.

Lúc ăn cơm, anh ta thấy tôi rầu rĩ không vui nên hỏi xem đã xẩy ra chuyện gì. Tôi liền kể lại mọi chuyện cho anh ta biết.

Tôi vốn tưởng rằng, Dương Vĩ là trợ lý của anh ta, anh ta sẽ cân nhắc tình hình chung mà khuyên tôi không nên so đo. Nhưng không ngờ, Nhậm Bách Nhiên nghe xong, sắc mặt lại không tốt chút nào. Anh ta đứng dậy, nói là cần gọi một cuộc điện thoại.

Đợi một lát, cơm canh cũng sắp nguội hết, tôi muốn khuyên anh ta ăn cơm trước rồi hãy xử lý tiếp công việc nhưng đi tới cửa, lại nghe thấy anh đang cố gắng đè thấp tiếng tranh cãi xuống.

“Phải, tôi đang ở nhà cô ấy. Đây là chuyện riêng tư của tôi, không liên quan gì đến cô. Kế hoạch là tôi dạy cô ấy viết, cô có ý kiến gì sao? Dương Vĩ, cô không có tư cách bất mãn. Tôi chính thức thông báo với cô, Tống Ngâm là người của tôi, không ai có thể động vào cô ấy!"

Sau đó, Nhậm Bách Nhiên tự mình tham gia nhóm dự án, lại tự mình phê duyệt bản kế hoạch của tôi. Sự việc đến đây là kết thúc.

Sau khi làm việc ở nhà một tuần, cuối cùng khu chung cư chúng tôi ở cũng nhận được lệnh dỡ bỏ phong tỏa.

Đêm đầu tiên sau khi được tự do, tôi hưng phấn không ngủ được.

Nhậm Bách Nhiên cũng vậy.

Bị ngăn cách bởi bức tường, hai chúng tôi nói chuyện qua Wechat.

Nhậm quỷ sứ: Tôi hỏi cô một câu nhé?

Tôi: Anh nói đi.

Nhậm quỷ sứ: Cô còn nhớ bạn trai cũ của mình không?

Tôi: Tên khốn không đáng nhớ, lãng phí thời gian, tôi luôn muốn nhìn về phía trước.

Nhậm Bách Nhiên gửi cho tôi một biểu tượng ngón tay cái.

Anh ta nói: Trong khoảng thời gian này tôi quả thật đã có cái nhìn khác về cô. Bình thường trong công ty, cô không thích nói chuyện, tôi cho rằng cô là một người hướng nội. Thật ra, cô là người nghiêm túc và tích cực, thái độ làm việc cũng rất tốt.

Tôi: Cảm ơn Tổng giám đốc Nhậm khen ngợi.

Tôi: Thật ra... tôi cũng có cái nhìn khác về anh. Trước kia tôi cho rằng anh là người vô nhân đạo, không ngờ anh còn biết nấu ăn, cư xử với người khác cũng rất ôn hòa.

Nhậm quỷ sứ: Tôi nói cho cô biết một bí mật.

Tôi: Hả?

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com