Tôi lặng lẽ đặt điện thoại sang một bên, lại thoáng nhìn thấy tin nhắn xem trước trên màn hình.
Dương Vĩ: Đã mấy ngày nay tôi cứ nghĩ mãi mà không thể hiểu nổi, anh rõ ràng là người theo chủ nghĩa không kết hôn, mấy năm nay cũng bởi vậy mà luôn cự tuyệt tiếp xúc với người khác giới. Tại sao?
Phần tin nhắn phía sau tôi không nhìn thấy được nữa.
Giống như có một chậu nước lạnh, hắt vào mặt làm tôi tỉnh táo lại.
Anh là người theo chủ nghĩa độc thân sao?
Vậy thì tôi đây còn mong đợi điều gì chứ?
Nhậm Bách Nhiên trở mình, hình như anh sắp tỉnh rồi.
Tối hôm qua, anh quả thật không nói gì đến việc chịu trách nhiệm hay đại loại như vậy.
Có thể là do mỗi ngày sống chung bên nhau cùng một chỗ, khiến cho chúng tôi nảy sinh ra những rung động không nên có.
Khu chung cư đã được dỡ bỏ lệnh phong tỏa, bước ra khỏi cánh cửa này, anh lại trở lại là Tổng giám đốc Nhậm, mà tôi cũng vẫn chỉ là một nhân viên nhỏ trong công ty.
Tôi đang yêu cầu một điều gì ngu ngốc vậy?
Cuối cùng tôi cũng nghĩ thông suốt.
Nếu kết quả trước sau đều giống nhau, tôi đây muốn ra tay tấn công trước.
Khi tôi tắm xong, Nhậm Bách Nhiên cũng đã tỉnh, đang nướng bánh mì.
Anh nhìn thấy tôi, có chút xấu hổ dời ánh mắt đi, dường như chột dạ vì có lỗi.
“Tiếu Tiếu, anh có chuyện muốn nói với em.”
"Thật trùng hợp, tôi cũng có chuyện muốn nói với anh, để tôi nói trước nhé?"
“Em nói đi.”
Tôi cố nặn ra nụ cười đã luyện tập nhiều lần trong phòng tắm: "Chuyện phát sinh tối hôm qua chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, chúng ta đều là người đã trưởng thành rồi nên ai cũng đều hiểu. Anh không cần cảm thấy áp lực đâu. Chuyện này nên dừng lại ở đây, hai chúng ta đừng ai nhắc lại nữa."
Nhậm Bách Nhiên sửng sốt: "Em nghĩ như vậy sao?”
“Đúng vậy, nếu cứ một mực bắt đối phương phải chịu trách nhiệm sẽ chỉ tạo thành gánh nặng cho người kia, tôi hiểu mà.”
“Là gánh nặng sao?”
Anh cúi đầu, im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng, mới đáp lại một tiếng: "Được".
Nhậm Bách Nhiên rời đi cùng ngày hôm đó.
Tôi đã quen với việc, hơn chục ngày hôm nay gửi tin nhắn cho nhau cách một bức tường.
Sau khi anh đi, trên Wechat không còn một tin nhắn nào nữa.
Ngược lại, nhiều các nhóm khác nhau trong công ty lại bắt đầu thảo luận về anh.
Có đồng nghiệp gửi ảnh chụp một góc văn phòng Tổng giám đốc, nhắn: Tổng giám đốc Nhậm đã trở lại, mọi người đừng câu cá nữa nha.
Trong ảnh, anh lại khôi phục thành dáng vẻ y như trong trí nhớ của tôi.
Âu phục thẳng tắp, đeo một cặp kính gọng nhỏ, thoạt nhìn chuyên nghiệp lại điềm tĩnh.