Thoát Khỏi Lưới Tình Của Sếp?

Chương 7



Đêm nay là đêm giao thừa. Chỉ có điều, đối mặt với một đống lớn nguyên liệu nấu ăn mà bố mẹ tôi để lại, tôi rất đau đầu.

“Hay là… Tối nay nấu mì đi?”

Tôi đương nhiên cảm thấy, Nhậm Bách Nhiên cũng không biết nấu cơm. Ai ngờ anh ta xắn tay áo lên, trực tiếp đi vào phòng bếp.

Hai tiếng sau, tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn anh ta làm xong một bàn cơm tất niên. Các món ăn không chỉ bày biện rất đẹp mà mùi vị cũng không tệ.

Hai chúng tôi ngồi trước TV, ăn cơm, chuyện trò và đón xem chương trình chào đón Giao thừa.

Thật bất ngờ, sở thích của tôi và Nhậm Bách Nhiên thế mà lại rất giống nhau. Những bộ phim yêu thích, những ca khúc hay nghe… đều có sự trùng lặp rất lớn, thái độ đối với các sự kiện thời sự cấp bách cũng gần như giống nhau.

Giống như gặp được một người bạn cũ xa cách đã lâu, mới buổi chiều còn khó chịu với nhau, hiện tại lại trò chuyện không dừng lại được, ấn tượng về nhau cũng thay đổi tích cực hơn nhiều.

Sau khi ăn tối xong, mẹ Nhậm Bách Nhiên gọi điện video tới. Tôi tự giác chủ động đóng vai bạn gái của anh ta. Mẹ anh ta vô cùng hài lòng, còn thêm Wechat muốn gửi lì xì năm mới cho tôi.

Tôi kể công với Nhậm Bách Nhiên: "Tổng giám đốc Nhậm, biểu hiện của tôi thế nào?”

“Rất tốt.”

“Vậy có phải anh nên thưởng cho tôi một chút không?”

“Bây giờ tôi sẽ phát bao lì xì trong nhóm công ty, cô có thể ngồi bên cạnh tôi tranh thủ đoạt lấy.”

Tôi nghe vậy lập tức qua.

Tôi nghĩ thầm, anh ta bên kia vừa phát phong bao, tôi bên này liền cướp lấy.

Đợi tôi chuẩn bị xong, Nhậm Bách Nhiên gửi 200 tệ đi.

Tôi nhấp chuột ngay lập tức, cướp là cướp được, nhưng lại chỉ thu về có mấy xu.

Anh ta lại gửi một cái khác.

Lần này thì tốt hơn, được ba tệ.

Tôi khóc không ra nước mắt: "Tôi đen đủi quá, sao tôi lại không phải là người may mắn nhỉ?"

Nhậm Bách Nhiên nói: "Vậy để tôi gửi thêm một cái nữa.”

Anh ta gửi.

Tôi cướp.

Anh ta lại gửi.

Tôi lại cướp…

Không biết sau bao nhiêu bao lì xì, cuối cùng tôi cũng có được "Vận may tốt nhất".

Tôi vui vẻ nhảy dựng lên.

Vừa quay đầu lại, tôi phát hiện Nhậm Bách Nhiên đang nhìn tôi, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt.

Sao anh ta trông có vẻ hiền lành thế nhỉ?

Nhậm Bách Nhiên như vậy khiến tôi có chút không nhận ra. Cứ như là không cẩn thận phát hiện được một mặt khác của sếp.

Đằng sau sự nghiêm khắc hàng ngày, hóa ra anh ta cũng có lúc hiền lành như vậy.

Tôi cúi đầu nhìn xuống nhóm chat. Trong nhóm, mọi người đã bắt đầu nói chuyện rồi.

Đồng nghiệp A: Tổng giám đốc Nhậm năm nay lại phát nhiều bao lì xì như vậy!!

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com