Thoát Khỏi Lưới Tình Của Sếp?

Chương 9



Nhậm quỷ sứ: Tôi và Dương Vĩ chỉ đơn thuần là quan hệ đồng nghiệp.

Tôi cảm giác như có gì đó khẽ động vào trong lòng mình một cái. Có một chút vui sướng không rõ ràng. Thế nhưng, một chút vui sướng vừa mới nảy mầm này, rất nhanh đã bị Nhậm quỷ sứ tự tay bóp nát.

Bởi vì ngày hôm sau, khi tôi thức dậy trên giường của chính mình, khuôn mặt anh ta kề sát ngay cạnh gối tôi.

Nhậm Bách Nhiên đã tỉnh, mặt không chút biểu cảm nhìn tôi.

Tôi hoảng sợ, thật sự luống cuống.

Phản ứng đầu tiên của tôi là nhảy xuống khỏi giường, run lẩy bẩy nhìn anh ta.

“Giải thích.” Anh ta chắc là cũng vừa mới tỉnh, thanh âm vẫn còn khàn khàn.

“Tôi, tôi không biết......”

“Cô mà lại không biết.”

Tôi cố gắng nhớ lại, nhớ lại từng chút một. Nửa đêm hôm qua, tôi có thức dậy đi vệ sinh. Nhưng chỉ có thân thể thức tỉnh, còn đầu óc vẫn đang mơ màng.

Tôi quên mất mình đã dọn đến phòng ngủ của bố mẹ... nên vô thức quay trở về phòng mình. Nằm xuống giường tôi liền nhắm mắt ngủ luôn, căn bản không phát hiện ra bên cạnh có người.

Đối mặt với lời giải thích của tôi, Nhậm Bách Nhiên hoàn toàn không tin.

Tôi cố gắng bao biện: "Tổng giám đốc Nhậm, lỗi cũng không thể hoàn toàn là của tôi được, không phải anh cũng không phát hiện ra bên cạnh có thêm người sao?"

“Lúc ngủ tôi thường không lộn xộn, hơn nữa tối hôm qua tôi ngủ rất say. Sau khi nói chuyện với cô, tôi vốn rất tin tưởng cô nên mới đi ngủ mà không khóa cửa. Chỉ là tôi không ngờ, cô thật sự có lá gan này đâu, Tống Ngâm.”

“Tôi oan uổng quá mà! Tôi thề là tôi không cố ý!”

Nhậm Bách Nhiên ngồi dậy, chống một chân, cánh tay đặt lên đầu gối. Anh ta không đeo kính, mái tóc rối bù, nhìn có vẻ hơi bối rối lại có chút lười biếng.

“Tống Ngâm, tôi cần phải nhắc nhở cô một câu.”

“Vâng?”

“Cho dù cô có dùng hết mọi thủ đoạn để chiếm hữu tôi, tôi cũng sẽ không giúp cô hoàn thành kế hoạch đâu.”

Không biết tôi có phải là người hay không, nhưng Nhậm Bách Nhiên thực sự là một con chó. Nếu như anh ta không phải là sếp của tôi, tôi nhất định làm cho anh ta bị đổ m.á.u vào ngày mồng Một Tết.

Tôi ôm máy tính trở về phòng bố mẹ, một khắc cũng không muốn nhìn thấy anh ta nữa.

Mở bản kế hoạch ra, tôi rất bối rối, không biết xoay xở kiểu gì. Nghĩ tới chính anh ta là người yêu cầu tôi phải làm lại, tôi lại càng tức giận.

Tôi gõ bàn phím rầm rầm, nhìn qua cứ tưởng ý tưởng đang dồn dập tuôn trào nhưng thực ra là tôi đang điên cuồng phàn nàn, kể tội với bạn thân của mình.

Cô ấy chắc là vẫn còn đang ngủ, không thấy trả lời tin nhắn của tôi.

Có điều sau khi trút hết bực tức xong, trong lòng tôi thấy thoải mái hơn rất nhiều liền quay lại tập trung vào công việc.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com