Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Chương 217: Ngũ Tâm Song Thảo đan



Hắn cất bước, thong thả đến giữa trung tâm đại sảnh.
Nơi này hoang phế đã lâu, mạng nhện giăng đầy bụi bặm, bàn ghế cũng đã mục nát không chịu nổi. Lại Thiên lật tay một cái, túi trữ vật xuất hiện trong tay, hắn vỗ nhẹ vào miệng túi.

Một khắc sau, mấy đạo linh quang từ trong bay ra, rơi xuống đất phát ra tiếng "bịch bịch", hóa thành một bộ bàn ghế gỗ chất lượng thượng hạng.

Hắn lại phất tay áo, một luồng kình phong linh khí hút sạch bụi bặm và mạng nhện trong phòng.

Ngay sau đó, từng cuộn trúc giản, từng bộ cổ tịch bằng da thú cũng từ trong túi trữ vật bay ra, ngay ngắn chỉnh tề rơi xuống giá sách vừa mới dựng.

Cứ như vậy, chỉ trong một tuần trà công phu, cái gian viện vốn đã rách nát này lại được hắn thu thập gọn gàng, ngăn nắp, đèn đuốc sáng trưng.

Mấy viên Nguyệt Quang Thạch hàng chợ tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ được hắn đặt ở các góc, chiếu rọi toàn bộ bên trong trạch viện sáng như ban ngày, xem có vài phần khí tượng của tiên gia động phủ.

Thế nhưng, động tĩnh lớn như vậy, đối với ngoại giới lại không hề có chút dấu vết nào.

Tòa "Ngưng Vực Trận" này không tính là cao thâm, nhưng lại cực kỳ thực dụng, có thể thu hết tất cả âm thanh, ánh sáng cho đến cả linh lực ba động trong một khu vực vào bên trong, không để rò rỉ ra ngoài mảy may.

Giờ khắc này, tại một địa phận cách nơi đây độ trăm trượng, một gã hộ vệ của đám người Hầu gia đang buồn chán đến phát ngán ngẩng đầu tu một ngụm nước.

Hắn lau miệng, ánh mắt theo thói quen quét qua cảnh vật bốn phía, cuối cùng dừng lại ở phương hướng của tòa sân viện hoang phế kia.

Trong tầm mắt của hắn, tòa sân viện đó vẫn như mọi ngày, đen kịt một màu, tử khí nặng nề, bị màn đêm đậm đặc bao phủ, ngay cả một tiếng côn trùng kêu cũng không nghe thấy.
Hắn nhìn thoáng qua liền cảm thấy vô vị, lập tức thu hồi ánh mắt, hoàn toàn không nhận ra rằng, ngay trong mảnh bóng tối mà hắn cho là trước sau như một kia, đã sớm đổi khác trời đất rồi.

Lại Thiên tại động phủ bên trong dàn xếp xong xuôi, trong lòng liền bắt đầu tính toán chuyện đột phá cảnh giới.

Việc này nửa phần cũng không thể qua loa.

Hắn biết rõ, từ Luyện Khí sơ kỳ đến trung kỳ, tuy không phải là cách biệt gì trời đất, nhưng nếu không có ngoại lực tương trợ, chỉ bằng vào khổ tu thì ít nhất cũng phải hao phí mấy năm. Đó là lý do có những kẻđoái hoài mà cả đời vẫn Luyện Khí chính là như thế.

Hắn hiện tại thời gian eo hẹp, tự nhiên không muốn lãng phí suông như vậy.

Cho nên, luyện chế đan dược để trợ giúp đột phá, đã trở thành lựa chọn duy nhất trước mắt.

Hắn đem tâm thần chìm vào bên trong ngọc giản mà Bạch Mẫn Dao để lại, bắt đầu cẩn thận tìm kiếm.

Đan phương trong ngọc giản nhiều vô số kể, nhưng tu vi cùng tài lực của hắn lúc này đều có hạn, đan dược có thể luyện chế được lác đác không có mấy.

Ánh mắt của hắn cuối cùng đã khóa vào một tờ đan phương tên là “Ngũ Tâm Song Thảo Đan”, tờ đan này vốn được hắn để tâm từ lâu và đã âm thầm chuẩn bị các nguyên liệu đầy đủ của nó.

Dược tính của loại đan này vô cùng bình hòa, chính là chuẩn bị cho tu sĩ Luyện Khí kỳ đột phá tiểu cảnh, đối với tình cảnh của hắn lúc này không còn gì thích hợp hơn.

Lại Thiên liền bắt đầu kiểm kê những tài liệu cần thiết để luyện chế loại đan này.

Trên đan phương viết rất rõ ràng, loại đan này cần hai loại chủ dược.

Một là, bốn loại nội đan linh thú hạ giai có thuộc tính khác nhau.

Chuyện này đối với hắn mà nói, hoàn toàn không có chút độ khó nào.

Lúc trước ở Đọa Tiên Uyên săn giết linh thú, ngoại trừ một phần dùng để giao dịch, trong túi trữ vật của hắn còn lại đủ sáu mươi mấy viên nội đan, chủng loại phức tạp, góp đủ bốn loại thuộc tính chẳng qua chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Thứ hai, là hai loại linh thảo, lần lượt là Ngưu Cốt Quả và Hoạt Huyết Liên.

Hai thứ này, chính là thứ mà hắn có được sau khi giao dịch với Trác Vân Khải lúc trước.

Khi đó hắn dùng ba viên linh thạch đổi mười cân Ngưu Cốt Quả và một lượng lớn Hoạt Huyết Liên, chính là để có thể dùng tới.

Hắn dựa theo những gì ghi trên đan phương, một lần mở lò, ước chừng cần hao phí hai cân Ngưu Cốt Quả cùng hai lạng Hoạt Huyết Liên.

Với phân lượng này, nếu hết thảy thuận lợi, hẳn là có thể luyện thành ba viên đan dược.

"Một viên tự dùng, đủ để giúp ta phá tan bình cảnh Luyện Khí trung kỳ này. Về phần hai viên còn lại..." Trong mắt Lại Thiên lóe lên một tia tinh quang, "Sau này bất luận là đem đi phường thị đổi lấy linh thạch, hay là giữ lại để trao đổi vật cần thiết với các tu sĩ khác, đều là một khoản thu nhập không nhỏ."

Sau khi xong kiểu tính toán chi li này, hắn liền không còn trì hoãn nữa.

Tay áo phất một cái, một đống đồ vật liền từ không trung xuất hiện trên một phiến đá vốn đã được lau chùi sạch sẽ trong viện phủ.

Mười lăm viên nội đan hạ giai lấp lánh các loại ánh sáng mờ, mấy quả Ngưu Cốt Quả to bằng nắm tay, toàn thân màu vàng đất, cùng với hơn mười đóa Hoạt Huyết Liên có cánh hoa đỏ tươi như máu, được sắp xếp ngăn nắp thành từng hàng.

Đợi xác nhận tài liệu không có sai sót, Lại Thiên lúc này sắc mặt mới nghiêm lại, từ trong túi trữ vật lấy ra một cái đan lô.

Cái đan lô này toàn thân do thanh đồng đúc thành, cao chừng ba thước, thân lò cổ phác, chỉ khắc mấy đường vân mây đơn giản, trông qua tầm thường không có gì lạ.

Vật này là do hai tháng trước hắn ở phường thị Minh Thành, bỏ ra đủ mười viên nội đan linh thú hạ giai mới mua được.

Cái giá phải trả không thể nói là không lớn, nhưng phẩm giai của nó lại cũng chỉ là hàng thông thường, chỉ có thể thỏa mãn nhu cầu luyện đan cơ bản.

Bất quá, Lại Thiên đối với việc này cũng không có gì bất mãn. Với hoàn cảnh của hắn hiện giờ, có được vật này đã là may mắn lắm rồi.

Hắn nhìn quanh một vòng trạch viện nơi mình đang ở. "Ngưng Vực Trận" đã bố trí từ trước đang chậm rãi vận chuyển, một tầng quang mạc mắt thường khó nhận ra bao trùm toàn bộ sân viện, linh khí nội liễm, tự thành một vùng.

Có trận pháp này ở đây, liền giống như được đặt mình trong một cái lồng ánh sáng linh lực vững chắc, cũng không cần lo lắng luyện đan thất bại dẫn tới nổ lò hay hỏa hoạn sẽ ảnh hưởng đến bên ngoài.

Hết thảy đã chuẩn bị xong xuôi.

Lại Thiên khoanh chân ngồi trước lò, hít sâu một hơi, ngay sau đó cong ngón tay búng ra, một quả cầu lửa màu đỏ thẫm theo tiếng vang lên, không hề sai lệch mà rơi xuống đáy lò thanh đồng.

"Hù..."

Ngọn lửa liếm láp đáy lò, thân lò bằng thanh đồng với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, dần dần hiện lên một tầng màu đỏ sẫm.

Đợi nhiệt độ trong lò tăng lên đến mức thích hợp, Lại Thiên thần sắc không đổi, đưa tay đem mười lăm viên nội đan toàn bộ ném vào trong lò.

Ngay sau đó, hắn cầm lấy ba bốn quả Ngưu Cốt Quả, hai ngón tay hơi dùng sức, chỉ nghe "rắc rắc" mấy tiếng giòn tan, quả thực cứng rắn liền hóa thành bột thô, được hắn rắc toàn bộ vào trong.

Cuối cùng, đến lượt Hoạt Huyết Liên, động tác của hắn rõ ràng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cẩn thận từng li từng tí bóc từng cánh hoa ra khỏi nhụy, rồi mới lần lượt bỏ vào.

Ba ngày ba đêm tiếp theo, Lại Thiên không ngủ không nghỉ.

Toàn bộ tâm thần của hắn đều chìm đắm vào việc khống chế lửa trong lò cùng việc điều hòa dược lực bên trong. Khi thì gia tăng pháp lực thúc giục hỏa diễm, khi thì lại giảm bớt, để nhiệt độ trong lò hạ xuống, thần tình chuyên chú đến mức, phảng phất như đã hòa làm một thể với cái đan lô này.

Rốt cục, vào lúc hoàng hôn ngày thứ ba, trong mắt tinh quang chợt lóe.

Hắn không chút do dự, tay phải hóa thành chưởng, nhắm thẳng vào nắp lò mà vỗ mạnh một cái!

"Bịch" một tiếng trầm đục, ba đạo lưu quang màu sắc khác nhau từ miệng lò bắn ra, bị hắn nhanh tay lẹ mắt dùng một cái bình ngọc thu toàn bộ vào bên trong.

Nhìn kỹ lại, chỉ thấy trong bình đang yên lặng nằm ba viên đan dược lớn chừng quả nhãn, một viên đỏ rực như lửa, một viên xanh biếc như nước, viên cuối cùng thì có màu vàng đục, cả ba viên đan dược đều có linh quang lưu chuyển, phẩm tướng bất phàm.

Thành công rồi.