Thông Phòng Của Quyền Thần

Chương 138



Bước chân Cố Lan Đình hơi khựng lại, suy nghĩ một lát rồi nói: “Còn chùa miếu nào có bích họa Lộc Nữ nữa?”

Cam quản sự làm việc cẩn thận, đã sớm nghe ngóng rõ ràng, nghe vậy vội đáp: “Gần đây, chỉ còn Ngọc Tuệ Am thôi ạ.”

Cố Lan Đình vuốt cằm: “Vậy đến đó.”

Cam quản sự nhận lệnh, vội đi an bài.

Ngày mười lăm tháng Tư, trời quang mây tạnh, gió mát hiền hòa.

Cố Lan Đình đưa Thạch Uẩn Ngọc ra khỏi phủ, đi đến Ngọc Tuệ Am ở vùng ngoại ô phía Tây.

Xe ngựa xuyên qua phố thị tấp nập, dần dần tiến vào vùng ngoại ô.

Hai bên đường liễu xanh như khói, ruộng đồng ngang dọc đan xen, núi xa như nét ngài, khắp nơi bừng bừng sinh cơ.

Ngọc Tuệ Am tọa lạc dưới chân một ngọn núi thanh u, hương khách không đông đúc như danh sát, khói lửa thưa thớt.

Xuống xe ngựa, bước lên bậc thềm, chỉ thấy cổ mộc chọc trời, chim hót núi u. Trên sơn môn nguy nga treo bức hoành phi “Ngọc Tuệ Thiền Lâm”.

Cố Lan Đình có ý muốn ở riêng với nàng, phất tay cho hộ vệ tùy tùng tự do hoạt động, đợi đến giờ thì chờ sẵn ngoài cổng chùa.

Bước vào trong am, hương khói lượn lờ.

Đại Hùng Bảo Điện sừng sững ở trung tâm, mái hiên cong v.út, khí thế hoành tráng, trong điện phạn âm lượn lờ, tượng Phật bảo tướng trang nghiêm, từ bi cúi nhìn chúng sinh vân vân.

Hương khách đến cầu phúc thưa thớt, hoàn cảnh u tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng cầu nguyện nho nhỏ.

Thạch Uẩn Ngọc dưới sự chỉ dẫn của tri khách tăng, thành kính dâng hương nến trước Phật.

Nàng ngẩng đầu, nhìn bức tượng Phật kim thân khổng lồ kia, sau đó cúi đầu nhắm mắt, trong lòng thầm hứa nguyện.

Nếu trên đời thực sự có thần Phật, hy vọng có thể phù hộ nàng tìm được con đường về nhà, trở về cố thổ.

Cố Lan Đình đối với những chuyện thần Phật này luôn thiếu hứng thú, nhưng lễ nghi cơ bản lại làm không thể chê vào đâu được.

Hắn cùng nàng dâng hương, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua góc mặt thành kính của nàng, như có điều suy nghĩ.

Sau khi dâng hương cầu phúc, hai người liền đi về phía gần Tàng Kinh Các để xem bức bích họa Lộc Nữ nổi tiếng kia.

Bích họa sắc màu rực rỡ, tuy trải qua năm tháng, vẫn có thể nhìn ra sự tinh mỹ năm xưa.

Trong tranh kể về Lộc Nữ vì nhân quả kiếp trước, sinh ra trong bụng hươu, sau được Viêm Vương nhận nuôi và lập làm phu nhân, vì sinh ra hoa sen mà bị nghi ngờ rồi bị ruồng bỏ, hoa sen xuôi theo dòng nước hóa độ thành mười người con. Mười người con trưởng thành dẫn quân đ.á.n.h Viêm Vương, Lộc Nữ trước mặt mọi người để lộ bầu n.g.ự.c nhận con, dẹp yên can qua hai nước. Câu chuyện này thể hiện, là Phật lý nhân quả luân hồi, từ bi độ thế.

Thạch Uẩn Ngọc xem đến chăm chú, Cố Lan Đình đứng bên cạnh nàng, ánh mắt lướt qua bích họa, khẽ cười nhạo: “Câu chuyện này chưa khỏi quá mức lý tưởng, tranh chấp giữa các quốc gia, lợi ích dây dưa, sao có thể dễ dàng hóa giải như vậy? Nếu thực sự đơn giản như thế, thế gian lấy đâu ra binh đao?”

Giữa những lời nói, lộ ra vài phần không cho là đúng và kiệt ngạo.

Thạch Uẩn Ngọc đâu có nghĩ sâu xa như vậy.

Vạn vật trên thế gian, có người tin có người không tin, chỉ cần không phải thứ hại người, tôn trọng là được.

Nàng tùy ý gật đầu: “Gia nói phải.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Lan Đình nói: “Nàng tin thuyết nhân quả luân hồi này sao?”

Thạch Uẩn Ngọc nghe vậy dừng lại một lát, mới nhẹ giọng nói: “Ta không biết, nhưng ta hy vọng nó là thật.”

Hy vọng thiện ác có báo, kỳ vọng vận mệnh không phải hoàn toàn vô trật tự, cũng cầu nguyện việc nàng mạc danh kỳ diệu xuyên không này, có thể có được một nhân quả trở về.

Xem xong bích họa, canh giờ đã gần giữa trưa.

Hai người dùng một bữa cơm chay thanh đạm tinh xảo trong am.

Dùng bữa xong, Thạch Uẩn Ngọc đề nghị: “Gia, ta nhớ phía sau am đường này có một cây cổ thụ, nghe nói cầu nguyện ở đó, đặc biệt là cầu nhân duyên, rất linh nghiệm. Chúng ta có muốn đi xem thử không?”

Cố Lan Đình nghe vậy, nhướng mày nhìn nàng, giọng điệu trêu tức: “Nàng và ta còn cần đi cầu nhân duyên gì nữa?”

Trong mắt hắn, nàng đã là người của hắn, đời này kiếp này, đều nằm trong sự khống chế của hắn, cần gì phải cầu xin ngoại lực.

Trên mặt Thạch Uẩn Ngọc ửng lên một tầng mỏng màu hồng, nhu giọng nói: “Là cầu xin tình ý giữa Gia và ta, có thể…”

Nàng lời chưa dứt, Cố Lan Đình lại đã hiểu rõ.

Hắn bất giác sững sờ, ngay sau đó khóe môi hơi nhếch lên, cười nói: “Được, vậy thì đi xem thử.”

Hai người liền đứng dậy đi về phía hậu viện.

Cây cổ thụ cành lá xum xuê, đình đình như lọng. Trên cây treo đầy những dải lụa đỏ và đủ loại mộc bài, đều là những lời cầu nguyện nhân duyên của thiện nam tín nữ, chi chít dày đặc.

Cách gốc cây không xa có đặt một chiếc án nhỏ, một vị tăng nhân lớn tuổi đang yên lặng ngồi đó, cung cấp mộc bài hoặc lụa đỏ để viết lời cầu nguyện cho hương khách, cùng với b.út mực.

Thạch Uẩn Ngọc đi tới, nhu giọng xin tăng nhân một tấm mộc bài nhỏ nhắn.

Cố Lan Đình đứng tại chỗ không nhúc nhích, hiển nhiên là không có hứng thú gì với hành động này, không tin những thứ hư vô mờ mịt này.

Thạch Uẩn Ngọc lười quản, dẫu sao nàng cũng chỉ vì kéo dài thời gian.

Nàng cầm b.út lên, chấm mực, lại đối diện với tấm mộc bài trống không trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng tùy tiện viết một câu thơ.

[Nguyện ngã như tinh quân như nguyệt, dạ dạ lưu quang tương kiểu khiết.]

Cố Lan Đình đứng bên cạnh nàng, ánh mắt lướt qua, muốn xem cho rõ ngọn ngành.

Thạch Uẩn Ngọc thầm nghĩ người này thật không có ranh giới, nhìn trộm chữ của người khác.

Tuy nói cũng chẳng có gì, nhưng vẫn phải giả vờ một chút.

Nàng hoảng hốt dùng lòng bàn tay che đi nét chữ trên mộc bài, ngước mắt nhìn hắn, hờn dỗi: “Gia, nhìn rồi sẽ không linh nghiệm nữa đâu!”

Cố Lan Đình bị hành động ấu trĩ lại nghiêm túc này của nàng chọc cười, lắc lắc đầu, ngược lại cũng y lời dời ánh mắt đi, không nhìn trộm nữa.

Thạch Uẩn Ngọc thấy hắn xoay người, liền cầm mộc bài đã viết xong đi đến dưới gốc cây.

Nàng kiễng chân lên, tìm một cành cây buộc c.h.ặ.t mộc bài, sau đó xoay người khẽ gọi hắn một tiếng, giọng nói trong trẻo mềm mại ngậm cười: “Gia, ta buộc xong rồi.”