Hắn không để ý tới Cố Lan Lâu, đi thẳng vòng qua hắn, một tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay thanh mảnh của Thạch Uẩn Ngọc, trầm giọng nói: “Theo ta về.”
Cố Lan Lâu trong lòng biết Đại ca đây là đã động nộ, bản thân hắn da thô thịt dày, chịu một trận đòn cũng chẳng sao, nhưng nhìn bộ dạng kiều nhu kia của Ngưng Tuyết, chỉ sợ nàng bị giận lây mà chịu khổ, nhịn không được lại tiến lên một bước, khẩn thiết nói: “Đại ca, ta và tẩu tẩu thanh thanh bạch bạch, ban nãy thực sự là ngoài ý muốn.”
“Huynh muốn phạt thì phạt ta, tuyệt đối đừng giận lây sang tẩu tẩu.”
Cố Lan Đình nhấc mí mắt đ.á.n.h giá hắn một lát, đột nhiên khẽ cười một tiếng: “Nhị đệ nói đùa rồi, ta chẳng qua là có chút lời muốn nói với nàng ấy.”
Hắn chuyển lời, ngữ khí nghiêm khắc: “Ngược lại là đệ, ta đã sớm nói đệ đã cập quan, không được tùy ý ra vào hậu trạch nữa. Đệ coi lời ta như gió thoảng bên tai sao?”
Cố Lan Lâu vội nói: “Đại ca bớt giận, là Âm Nương từ đạo quán gửi thư về, nói muốn chút cánh hoa tươi làm thành thẻ kẹp sách, kẹp trong sách gửi cho muội ấy, tiểu đệ lúc này mới đến hậu viên hái, cho nên tình cờ gặp tẩu tẩu, không phải cố ý làm trái lời Đại ca.”
Cố Lan Đình nhếch môi, “Thì ra là vậy.”
“Nhưng không có quy củ không thành vuông tròn, đợi ngày sau đệ mở phủ, tự nhiên muốn đi đâu thì đi đó. Ở chỗ ta, không được.”
Hắn khựng lại, lạnh giọng nói: “Đệ tự ra tiền viện nhận phạt đi.”
Cố Lan Lâu không tranh biện, chỉ lo lắng nhìn Ngưng Tuyết sắc mặt trắng bệch một cái, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chỉ lặng lẽ chắp tay, xoay người rời đi.
Cố Lan Đình không nói thêm lời nào, gắt gao nắm c.h.ặ.t cổ tay Thạch Uẩn Ngọc, một đường trầm mặc lôi nàng về trong phòng Tiêu Tương viện.
“Rầm” một tiếng đóng sầm cửa phòng lại, ngay sau đó vung tay ném mạnh nàng xuống nhuyễn tháp bên cửa sổ.
Hắn từ trên cao bễ nghễ quét mắt nhìn nàng, nghĩ đến việc trước đó nàng mạc danh hỏi đến hôn sự của Nhị đệ, ban nãy lại cùng Nhị đệ liếc mắt đưa tình chàng chàng thiếp thiếp, cuối cùng cũng ý thức được nàng đây là nghe tin hắn sắp lấy vợ, liền đ.á.n.h bàn tính tìm cành cao khác.
Nghĩ thông suốt điểm này, ngọn lửa giận trong lòng hắn càng khó kìm nén, khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh hiện lên nộ ý âm trầm.
Hắn nhìn chằm chằm nàng một lát, sau đó cười lạnh mỉa mai: “Nàng sống cũng thư thái thật đấy, ngày ngày không phải đá cầu đ.á.n.h mã điếu, thì là trêu chọc súc sinh lông vũ, câu dẫn ngoại nam.”
Thạch Uẩn Ngọc chậm rãi ngồi thẳng người, cúi đầu, không nói một lời, phảng phất như ngầm thừa nhận.
Cố Lan Đình thấy nàng đối mặt với mình lại câm lặng như vậy, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ tươi tắn nói cười yến yến với Nhị đệ ban nãy, chỉ cảm thấy trong n.g.ự.c như có tảng đá đè nặng, nghẹn đến mức hắn hô hấp không thông.
Hắn khẽ “hừ” một tiếng, cười khẩy: “Ta nói sao nghe tin ta lấy vợ nàng còn không hoang mang vội vã, hóa ra là đ.á.n.h chủ ý tìm một chỗ dựa khác.”
Thạch Uẩn Ngọc mím c.h.ặ.t môi, cằm bị hắn bóp đến phát đau, rũ hàng mi xuống nhất quyết không đối thị với hắn, tức giận đến mức toàn thân khẽ run rẩy.
Con ch.ó điên này! Nếu không phải sợ xôi hỏng bỏng không, nàng hận không thể lập tức vùng lên cá c.h.ế.t lưới rách với hắn.
“Quả thực là si tâm vọng tưởng, nàng tưởng Nhị đệ ta để mắt tới loại hàng sắc như nàng sao?”
Cố Lan Đình hất mạnh mặt nàng ra, phảng phất như dính phải thứ gì dơ bẩn, rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay, lau lau những ngón tay vừa chạm vào nàng, giọng mang vẻ ghét bỏ: “Quả nhiên là xuất thân thấp hèn, hoa tường liễu ngõ, một thân phù lãng chi khí.”
“Gia đúng là quỷ mê tâm khiếu rồi, lại sủng hạnh loại đồ lẳng lơ không biết liêm sỉ như nàng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong mang theo vẻ nhục nhã hung hăng ném chiếc khăn vào mặt nàng.
Thạch Uẩn Ngọc bị ném đến mức nghiêng mặt đi, ngay sau đó chiếc khăn mềm mại đập vào trán. Nàng nhắm mắt lại, mặc cho chiếc khăn trượt theo trán và mắt rơi xuống.
Nghe hắn từng câu từng chữ sỉ nhục ch.ói tai, ngón tay gắt gao bấu c.h.ặ.t mép nhuyễn tháp, các khớp xương trắng bệch, hô hấp cũng trở nên dồn dập, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
Cố Lan Đình thấy nàng vẫn không nói gì, lệ giọng nói: “Quỳ xuống!”
Đầu Thạch Uẩn Ngọc vẫn nghiêng, không nhúc nhích.
Cố Lan Đình mất kiên nhẫn cười lạnh: “Sao? Điếc hay là c.h.ế.t rồi? Nghe không hiểu lời Gia nói sao?”
Thạch Uẩn Ngọc lúc này mới chậm rãi buông lỏng những ngón tay đang bấu c.h.ặ.t mép tháp, quay mặt lại, ngẩng đầu lên.
Cố Lan Đình lúc này mới nhìn thấy, môi dưới của nàng đã bị c.ắ.n rách, rỉ m.á.u, hốc mắt đỏ hoe, nhưng lại quật cường không chịu để nước mắt rơi xuống.
Nàng chậm rãi đứng dậy, sống lưng thẳng tắp, thản nhiên nhìn thẳng vào hắn, đồng t.ử đen nhánh, ánh mắt trong trẻo lạnh lẽo.
“Ta câu dẫn đệ đệ ngươi?”
“Ta lẳng lơ?”
Nàng bật cười trầm thấp, trong mắt rưng rưng lệ, thần tình bi lương trào phúng, “Vậy còn ngươi thì sao? Ngươi cường đoạt dân nữ như vậy, đêm đêm cẩu hợp cùng kẻ lẳng lơ như ta thì tính là cái gì?”
“Là tiện chủng biết rõ cố phạm? Hay là súc sinh mặt người dạ thú không bằng heo ch.ó?!”
Cố Lan Đình trước tiên là sững sờ, không ngờ nàng lại dám chống đối hắn như vậy, ngay sau đó sắc mặt triệt để âm trầm xuống, ánh mắt sâm lãnh: “Ai cho phép nàng nói chuyện với chủ t.ử như vậy? Bài học lần trước cho nàng còn chưa đủ sao?”
Thạch Uẩn Ngọc nhếch môi cười cười, đưa tay liền cởi y phục, “Ngươi muốn đến thì đến, muốn nh.ụ.c m.ạ thì nhục mạ, dù sao ta cũng chỉ có cái mạng quèn này, ngươi lấy đi là được.”
Lời vừa dứt, áo ngoài đã rơi xuống, để lộ bờ vai trắng như tuyết, vẫn còn muốn tiếp tục cởi.
Hô hấp Cố Lan Đình nghẹn lại, “Mặc vào cho Gia!”
Thạch Uẩn Ngọc dừng tay, mặt không biểu tình đứng đó, áo ngoài chất đống dưới chân.
Cố Lan Đình nhìn vẻ mặt không sao cả của nàng, lại liên tưởng đến sự thư tâm khoái hoạt của nàng mấy ngày nay, cùng với sự hoạt bát nhảy nhót với Nhị đệ ban nãy, càng thêm lửa giận cuộn trào, không chỗ phát tiết.
Hắn không tin thực sự không trừng trị được nàng.
Trong lòng Cố Lan Đình thịnh nộ không thôi, sắc mặt lại khoảnh khắc khôi phục sự bình tĩnh.