Thông Phòng Của Quyền Thần

Chương 90



Nàng vươn tay nhẹ nhàng vê góc vải, thầm nghĩ diễn kịch thì phải diễn cho trót.

Tên chưởng quầy kia rất biết quan sát sắc mặt, thấy Thạch Uẩn Ngọc dừng bước tại đây, lại thấy nàng y phục bất phàm, khí độ nhàn nhã, vội vàng nở nụ cười tươi rói, tiến đến khom người hỏi: “Phu nhân thật tinh mắt, đây là loại lụa thượng hạng do danh phường ở Hàng Thành dệt ra, dùng tơ tằm mùa xuân song cung, bí truyền cách dệt, mùa hè không dính người, mùa đông lại giữ ấm.”

Thạch Uẩn Ngọc kỳ thực cũng không nghe hiểu cho lắm, dẫu sao cũng chỉ là để làm tròn vai diễn dỗ dành Cố Lan Đình, bèn khẽ gật đầu nói: “Nghe qua ngược lại cũng không tồi.”

Chưởng quầy nói: “Phu nhân là muốn chọn may trung y cho tôn phu sao?”

Thạch Uẩn Ngọc nương theo lời hắn, vờ như xấu hổ, khẽ gật đầu: “Chính là vậy.”

Thạch Uẩn Ngọc nhu giọng phân phó: “Làm phiền chưởng quầy, hãy cắt đủ lượng vải cho hai bộ trung y.”

Đợi chuyện "thể thiếp" này xong xuôi, nàng lại xé thêm vài thước lụa nhuyễn yên la màu sắc nhã nhặn, thích hợp để làm khăn tay.

Cả một ngày này, nàng dường như chìm đắm trong khoảnh khắc hóng gió hiếm hoi này, lưu luyến giữa các cửa tiệm ở Tây thị.

Đến giờ Ngọ, nàng nói có hơi đói bụng, liền tùy ý chọn một quán ăn nhỏ thanh nhã, dùng chút canh nóng và điểm tâm tinh xảo, rồi mới hồi phủ.

Đến tối, ngoài cửa sổ gió bấc rít gào, trong phòng lửa than ấm áp hòa thuận.

Thạch Uẩn Ngọc đem son phấn mua ban ngày chia cho Tiểu Hòa và Liên Hương một ít, coi như là thể tuất.

Sau đó nàng liền ôm xấp lụa Hàng Châu màu trắng ánh trăng kia, đi đến thư phòng của Cố Lan Đình.

Trong thư phòng ánh nến sáng rực, Cố Lan Đình đang ngồi trước án phê duyệt văn thư, nghe tiếng bước chân liền ngước mắt lên.

Chỉ thấy mỹ nhân ôm gấm vóc đứng dưới ánh đèn, ánh nến chiếu rọi, càng tôn lên đôi mắt như nước mùa thu, đôi môi đỏ thắm như anh đào mùa hạ, làn da trắng ngần như ngọc tỏa sáng.

Thấy cảnh tượng này, bàn tay cầm b.út của Cố Lan Đình hơi khựng lại, ánh mắt lưu lại trên người nàng một lát, ôn giọng nói: “Sao vậy?”

Hắn kỳ thực đã sớm nhận được bẩm báo của hộ vệ, biết rõ chi tiết lịch trình hôm nay của nàng, tự nhiên cũng bao gồm cả chuyện nàng chọn mua vải may trung y cho hắn.

Thạch Uẩn Ngọc thầm mắng thật biết diễn, rõ ràng chắc chắn đã sớm biết rồi.

Nàng đặt xấp lụa lên một góc kỷ án, giọng nói mềm mại uyển chuyển: “Hôm nay ở Vân Cẩm Các thấy loại lụa Hàng Châu này, chất vải cực kỳ mịn màng mềm mại, liền nghĩ đến việc may cho Gia hai bộ trung y.”

Cố Lan Đình gác b.út xuống, ánh mắt lướt qua xấp lụa, lại rơi về khuôn mặt như ngọc của nàng, nhướng mày cười nói: “Hiếm khi nàng ra ngoài một chuyến, lại còn luôn nhớ thương ta? Thật khiến ta thụ sủng nhược kinh rồi.”

Thạch Uẩn Ngọc trong lòng đảo mắt một cái, ngoài mặt không để lộ, hừ một tiếng: “Tự nhiên là nhớ thương rồi, dẫu sao cũng là tiêu bạc của Gia mà.”

Cố Lan Đình không ngờ nàng lại trả lời như vậy, hơi sửng sốt, sau đó cười lớn thành tiếng: “Nàng ngược lại rất thành thật.”

Thạch Uẩn Ngọc bước đến gần vài bước, hơi ngửa đầu nhìn hắn, đưa ra yêu cầu: “Ta đã lâu không may vá, e là kích thước nắm không chuẩn. Chi bằng để ta bây giờ đo cho ngài một chút, được không?”

Tuy nàng chưa từng yêu đương, nhưng phim thần tượng, phim cổ trang thì xem không ít.

Phải nhân cơ hội này, xóa bỏ thêm chút nghi ngờ của hắn mới được.

“Đo kích thước?”

Cố Lan Đình có chút bất ngờ, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của nàng, dấy lên hứng thú, “Ngay tại đây sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thạch Uẩn Ngọc nghiêm túc gật đầu: “Trung y càng phải vừa vặn mới có thể thoải mái, Gia hãy đứng cho ngay ngắn.”

Cố Lan Đình liền y lời đứng dậy.

Thạch Uẩn Ngọc tự mình vòng qua bên cạnh hắn, lấy ngón tay thay thước, nhẹ nhàng ướm thử bên hông hắn.

Đầu ngón tay nàng cách lớp áo lụa, như có như không chạm vào sườn eo hắn.

Trước tiên là đo cánh tay và vòng eo.

Ngón tay chầm chậm di chuyển, lúc nặng lúc nhẹ, dường như đang thực sự dụng tâm ghi nhớ kích thước.

Cố Lan Đình dang rộng hai tay, đứng yên bất động, cảm nhận rõ ràng sự đụng chạm tinh vi của ngón tay nàng, giống như lông vũ cào nhẹ, mang đến một trận tê dại khó tả.

Tiếp đó, nàng lại vòng ra sau lưng hắn, luồn qua dưới sườn hắn, ôm hờ, đầu ngón tay lưu luyến nơi sống lưng hắn.

Hơi thở Cố Lan Đình hơi dồn dập.

Hơi thở của nàng gần trong gang tấc, hương thơm thanh nhã giữa mái tóc u u truyền đến, sự đụng chạm của đầu ngón tay cách lớp y phục, không gì không trêu chọc giác quan của hắn.

Thạch Uẩn Ngọc cảm nhận được sự cứng đờ nơi eo lưng hắn, cúi đầu không nhịn được cười một tiếng, đầu ngón tay cố ý ấn nhẹ vào huyệt yêu nhãn của hắn.

Hơi thở Cố Lan Đình đột ngột trầm xuống.

Hắn đưa tay tóm gọn lấy bàn tay đang làm loạn sau lưng hắn của nàng.

Thạch Uẩn Ngọc chưa kịp phản ứng, liền cảm thấy một luồng sức mạnh truyền đến, cả người bị kéo xoay nửa vòng, rơi vào trong lòng hắn.

Bàn tay còn lại của Cố Lan Đình lập tức ôm trọn lấy vòng eo không doanh một nắm của nàng, cúi người ép xuống.

Hắn rũ mắt nhìn đôi môi đỏ mọng hơi hé mở vì kinh ngạc của nàng, phủ lên.

Triền miên sâu sắc, quấn quýt không rời, dường như muốn đòi lại toàn bộ những trêu chọc như có như không vừa rồi.

Thạch Uẩn Ngọc bị hắn giam cầm giữa thư án và thân hình hắn, trên cổ tay là lòng bàn tay nóng rực của hắn, vòng eo bị hắn ôm c.h.ặ.t, giữa môi răng toàn là hơi thở của hắn.

Thân thể nàng mềm nhũn, bị bế lên thư án.

Xấp lụa Hàng Châu màu trắng ánh trăng kia không biết từ lúc nào đã trượt xuống đất, tựa như một vũng ánh trăng rơi rụng.

Bóng nến lay động, hắt bóng hình giao triền của hai người lên bức tường.

Những ngày sau đó, Thạch Uẩn Ngọc cứ cách dăm ba bữa lại ra ngoài một chuyến.

Có khi đến Trân Bảo Trai xem trang sức, có khi đến Mặc Hương Các chọn chút b.út mực giấy nghiên, có khi thậm chí chỉ là đến quán trà nghe thuyết thư một lát.

Cố Lan Đình ban đầu vẫn lệnh cho hộ vệ mọi chuyện lớn nhỏ đều phải bẩm báo, sau này quan sát hành tung của nàng, quả thực chỉ là giải sầu dạo phố, mua sắm chút đồ dùng của nữ nhi gia hoặc đồ dùng trong nhà, không hề có bất kỳ hành động bất thường nào, cộng thêm bản thân hắn công vụ bận rộn, liền dần dần yên tâm, chỉ để hộ vệ bẩm báo tóm tắt lịch trình là được.