Các bạn không khinh thường, nhìn tôi đầy thán phục.
“Nghe nói cậu là thủ khoa nhóm tuyển sinh đặc biệt, cậu làm sao mà làm được vậy?”
“Nếu là tớ chắc đến sống còn thấy khó…”
“Triệu Bảo Nhi, cái bánh quy này tặng cậu nha… nhưng không phải cho không đâu, đợi tớ đến nhà cậu chơi thì phải dẫn tớ đi hái dẻ đấy!”
Tôi nhìn chiếc bánh quy trong tay, thầm nghĩ mẹ nói quả không sai, thành phố tốt thật, không ai ghét bỏ tôi vì là con gái, cũng không ai bắt nạt vì tôi đến từ nông thôn.
Rất nhanh, chuyện tôi truyền khắp trường, nhiều bạn biết thủ khoa nhóm tuyển sinh đặc biệt là con nhà nghèo, mẹ cô ấy mở quầy bán món cay tê xiên que để nuôi đi học.
Việc buôn bán của mẹ ngày càng tốt, nhiều bạn lớp kéo nhau tới ủng hộ.
Mẹ phải mua lượng rau gấp đôi trước đây mới đủ bán đến tối.
Lúc đầu, có vài phụ huynh không hài lòng, lo con mình ăn hàng rong không đảm bảo vệ sinh. Con họ dẫn trực tiếp đến quầy mẹ tôi.
Các cô chú nhìn nồi niêu sạch bóng, nuốt ngay mọi lời phản đối.
Học kỳ đầu lớp Bảy, hai kỳ thi của tôi không tốt lắm, toàn khối tám trăm học sinh, tôi chỉ lọt vào top một trăm.
Kỹ năng nghe tiếng Anh kém, mất điểm nhiều, và chưa quen nhịp học cấp Hai.
Kết thúc học kỳ, lần đầu tôi không mang giấy khen về nhà.
Mẹ thấy tôi tay không, không trách, còn cười: “Vậy mới đúng, không thể tất cả giải nhất đều của con, phải chừa cơ hội tiến bộ cho các bạn khác nữa chứ.”
Tôi không bị mắng, ngược lại còn được mẹ an ủi.
Suốt kỳ nghỉ đông, tôi vùi đầu học hành.
Trong thư viện có nhiều đề luyện tập, tôi làm từng bài một, hết cả hộp bút bi, ngón tay mài thành chai luôn.
Tôi giỏi tự học và học trước, kỹ năng đặc biệt từ hồi tiểu học, dùng kỳ nghỉ đông học hết chương trình học kỳ hai lớp Bảy, sách bài tập cũng làm kha khá.
Khai giảng trở lại, tôi bắt kịp tiến độ học, kỳ thi giữa kỳ giành lại vị trí số một.
Buổi họp phụ huynh, mẹ được mời phát biểu kinh nghiệm dạy con.
Mẹ lúng túng xoa tay: “Tôi không có học vấn gì, cũng không kinh nghiệm gì, chỉ là… rất yêu con bé, bất kể Bảo Nhi làm gì tôi cũng ủng hộ, Bảo Nhi học đều là do con bé tự cố gắng…”
Các phụ huynh đưa mắt nhau, có lẽ thấy mẹ khoe khoang.
Tan họp, mẹ dè dặt hỏi: “Bảo Nhi, mẹ có làm con mất mặt không?”
Tôi lắc đầu, siết chặt tay mẹ: “Không, mẹ của con là người mẹ giỏi nhất, tuyệt vời nhất trên thế giới!”
Thực ra mẹ và tôi biết, tôi không phải thiên tài gì, chỉ dành toàn bộ thời gian để học mà thôi.
Tôi không giống các bạn khác, chỉ học đến quên mình, cần cù bù thông minh, chim ngốc bay sớm.
Khi thi vào cấp Ba, tôi đứng nhất toàn thành phố, được tuyển thẳng vào trường trung học tốt nhất, tên tôi được viết trên băng-rôn trước cổng, nhà trường thưởng hai vạn tệ tiền học bổng.
Tôi đưa tiền cho mẹ, mẹ xúc động bật khóc: “Học hành thật sự có thể kiếm được tiền à…”
Mẹ ôm tôi, vừa cười vừa nói: “Tốt quá, tốt quá, tiền học đại học đủ rồi!”
Tôi lau nước mắt cho mẹ: “Cô giáo nói, nếu con thi đại học cũng được điểm như vậy thì còn học bổng nữa! Nếu đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại, còn được thưởng mười vạn tệ lận đó!”
“Ừm!”
Kỳ nghỉ hè sau kỳ thi cấp Ba, mẹ và tôi không về quê.
Lần này tôi có kinh nghiệm, học trước kiến thức cấp Ba để khỏi hụt hơi khi nhập học.
Mẹ dùng số tiền tiết kiệm từ ba năm bán hàng vay thêm mua căn nhà nhỏ gần trường cấp Ba của tôi.Căn nhà gồm tầng một và hai, tầng một mở cửa hàng, tầng hai để ở.
Năm thứ ba vào thành phố, mẹ con tôi đã có nhà riêng.
Mẹ sắp xếp cho tôi căn phòng nhỏ với tủ quần áo hồng và bàn học.
Sau đó quán xiên cay tê của mẹ mở trở lại.
Ban đầu mẹ tự làm hết, sau đó công việc ngày càng tốt, mẹ không kham nổi, thuê thêm hai nhân viên.