Đào Chính Khiêm thở dài não nuột: "Có công văn chính thức, chỉ đành hạ lệnh cho mọi người lùi ra ngoài, để mặc người của nha môn tự do lục soát, chẳng còn cách nào khác."
Với lệnh lục soát trong tay, ai dám ngang ngược chống đối. Nhưng "lục soát" cũng dăm bảy loại. Với những gia tộc quyền quý, có người làm quan to trong triều, nha môn thường chỉ làm chiếu lệ, dắt vài binh lính lượn một vòng là xong. Hoặc nếu gia chủ biết điều vung tiền hối lộ, việc khám xét cũng nhẹ nhàng hơn, tránh được tình cảnh đập phá đồ đạc. Bằng không, cứ để mặc binh lính tự tung tự tác lục soát thì ngoài những món đồ quan trọng bị tịch thu, tài sản trong nhà không biết sẽ thất thoát, đổ vỡ bao nhiêu mà kể.
Dung Hoa dò hỏi: "Nhị thúc có nghe ngóng được nguyên cớ phụ thân bị bắt đi không?"
Đào Chính Khiêm lắc đầu bất lực: "Bọn nha dịch giữ mồm giữ miệng lắm, nhưng đã là Đô Sát Viện ra mặt thì ắt hẳn..." chuyện này đã được mưu tính từ trước: “Ta có lén lút dúi bạc, nhưng vị đại nhân dẫn đầu nhất định không nhận."
Quan đã chối từ nhận hối lộ, chứng tỏ vụ này nghiêm trọng, không thể lấy lệ cho qua chuyện.
Đào Chính Khiêm lo lắng nhìn Dung Hoa: "Các vị trưởng bối trong tộc hiện đang tập trung ở hậu viện, mang theo không ít gia sản giá trị. Ngộ nhỡ bọn nha dịch làm càn, Đại phòng chúng ta chẳng những mất sạch thể diện mà sau này cũng khó sống trong họ."
Không chỉ e ngại lễ tang của Lão thái thái bị quấy nhiễu, mà Nhị Lão thái thái, Tam Lão thái thái cùng các vị thúc công đều đã tuổi cao sức yếu, lỡ kinh động đến bề trên thì tội lỗi tày đình.
"Hậu viện toàn là nữ quyến, ắt phải dàn xếp ổn thỏa mới để họ vào khám xét." Đào Chính Khiêm trầm ngâm, vẻ mặt đầy khó xử: “Ta đứng ra thương lượng nhưng vô ích, vị đại nhân đó một mực đòi phải làm đúng luật, xem ra chẳng màng nể nang." Tình cảnh này, Bát điệt nữ với thân phận tôn quý nhất phủ Đào gia, chỉ còn cách cậy nhờ nàng ra mặt giải vây, nhưng ông chưa biết mở lời thế nào cho phải.
Dung Hoa trấn an: "Nhị thúc đừng vội lo. Việc khám xét tiền viện chắc cũng mất khá nhiều thời gian. Thúc cứ ra ngoài trước canh chừng, để con vào hiếu đường xem xét tình hình."
Thấy ý kiến hợp lý, Đào Chính Khiêm gật đầu tán thành, lật đật chạy ra ngoài tiền sảnh.
Dung Hoa dẫn Mộc Cận bước vào hiếu đường. Tin tức Đào Chính An bị áp giải, nha môn đến lục soát đã truyền đến tai mọi người, đám gia nhân hớt hải, hoảng loạn. Các vị trưởng bối đã rút lui vào gian sương phòng nghỉ ngơi. Nhị thái thái Vương thị, Tam thái thái Liêu thị đứng cạnh bên, khuôn mặt hiện rõ vẻ bất lực. Vừa thấy bóng dáng Dung Hoa, mọi người như trút được gánh nặng.
Dung Hoa tiến đến gần, Nhị Lão thái thái đã mở lời trước: "Cùng tắc biến, chắc đành phải cậy nhờ Dung Hoa ra mặt. Nhưng dù sao cũng không nên để họ xông vào hiếu đường."
Tam Lão thái thái tay vịn c.h.ặ.t t.a.y ghế, đưa mắt nhìn Dung Hoa, trong ánh mắt thoáng nét toan tính. Mặc dù tai ương ập xuống đầu, bà ta vẫn không bỏ thói ích kỷ. Mấy hôm nay bà ta rắp tâm tìm đủ mọi cách hất cẳng Đại phòng khỏi chiếc ghế Tông trưởng, ai ngờ Đại phòng lại tự rước họa vào thân. Cơ hội trời cho này... Tuy Dung Hoa được lòng họ hàng, nhưng dẫu sao cũng phận nữ nhi đã xuất giá, lời nói trong tộc không mấy trọng lượng. Hoằng ca nhi còn quá nhỏ bé, cái ghế Tông trưởng không thể trao cho thằng bé. Kế đến là Đào Chính Khiêm và Đào Chính Xuyên. Đào Chính Khiêm không phải quan lại kinh kỳ, khó quản lý việc tộc họ. Đào Chính Xuyên lại đang miệt mài chuẩn bị cho kỳ thi mùa thu, tương lai sự nghiệp chưa biết trôi dạt về đâu. Tính ra, ưu thế đang nghiêng hẳn về Tam phòng của bà ta.
Đang lúc Tam Lão thái thái còn mải mê toan tính, Dung Hoa đã cất tiếng: "Thúc công và Thúc Tổ mẫu cứ yên tâm nghỉ ngơi. Bên ngoài đã có chúng con lo liệu, nha môn cũng chỉ thực thi phận sự, ắt sẽ không kinh động đến nữ quyến."
Giọng điệu Dung Hoa điềm tĩnh, từ tốn, toát lên vẻ tự tin, bản lĩnh.
Nhị Lão thái thái thở phào nhẹ nhõm, chắp tay niệm Phật: "Đại tẩu vừa nhắm mắt xuôi tay, gia đạo đã hứng chịu biến cố tày đình."
Dung Hoa an ủi: "Người đừng lo lắng, phía ngoài đã có Nhị thúc và Tam thúc quán xuyến rồi."
Sau khi thưa chuyện với các bậc trưởng bối, Dung Hoa bước ra khỏi sương phòng, Nhị thái thái Vương thị và Tam thái thái Liêu thị cũng nối gót theo sau.
Nhị thái thái Vương thị lên tiếng trước: "Có cần sang thăm mẫu thân con trước không?" Đại thái thái là chính thất của Đào Chính An, nếu xét nhà thì viện của bà ta sẽ là mục tiêu đầu tiên.
Vương thị vừa dứt lời, Liêu thị mới giật mình nhớ ra: "Ban nãy Cữu gia và Cữu thái thái còn túc trực bên này, giờ chắc đã chạy sang viện của Đại tẩu rồi."
Cữu gia, Cữu thái thái vội vã qua viện Đại thái thái... Bản tính hám lợi của Cữu gia và Cữu thái thái ai mà chẳng biết, lúc này qua đó chắc lại hiến kế gì mờ ám cho Đại thái thái.
Dung Hoa nhìn sang Liêu thị: "Tam thẩm đang bụng mang dạ chửa, cần tránh mỏi mệt, cứ nán lại hiếu đường nghỉ ngơi là an toàn nhất."
Liêu thị bất giác rùng mình, nhớ lại ký ức đau buồn lần m.a.n.g t.h.a.i đầu bị dọa sợ dẫn đến sẩy thai.
Nhị thái thái Vương thị hùa theo: "Dung Hoa nói phải đấy. Tam đệ muội cứ nghỉ ngơi, ta sẽ đi cùng Dung Hoa."
Dung Hoa tiến lại gần nắm lấy tay Liêu thị, thoáng giật mình vì bàn tay Liêu thị lạnh toát: "Tam thẩm sao tay lại lạnh ngắt thế này?"
Nghe vậy, Nhị thái thái Vương thị vội đưa tay sờ thử, sắc mặt biến đổi: "Có phải mấy ngày khóc tang mệt quá không?"
Liêu thị khẽ khựng lại, trong ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Môi bà run rẩy: "Hôm nay ta thấy trong người không được khỏe, cảm giác giống hệt lần trước..." Vừa nói, cơn đau nhói ở vùng bụng dưới càng rõ rệt, tay bà cũng run lẩy bẩy, hoảng hốt tột độ.
Liêu thị đang mang thai, trong tình cảnh này càng hoảng loạn càng nguy hiểm. Dung Hoa liếc nhìn Nhị thái thái Vương thị, Vương thị khẽ gật đầu. Dung Hoa siết c.h.ặ.t t.a.y Liêu thị, dịu dàng trấn an: "Hôm nay người đến hiếu đường tế bái đông đúc, chắc chắn Tam thẩm đã làm việc quá sức rồi. Mau để tỳ nữ dìu vào gian sương phòng bên cạnh nằm nghỉ, dặn nhà bếp nấu chén canh nóng, uống xong sẽ khỏe lại thôi."
Vương thị cũng thấu hiểu ý đồ của Dung Hoa, hùa theo: "Lần trước t.h.a.i còn nhỏ mới dễ sẩy, giờ t.h.a.i đã ổn định rồi, muội cứ an tâm, không có chuyện gì đâu."
Liêu thị lúc này mới gật đầu đồng ý.
Sai tỳ nữ đỡ Liêu thị đi nghỉ, Dung Hoa bàn bạc cùng Vương thị: "Phải kiếm hai ma ma tháo vát, đáng tin cậy túc trực chăm sóc Tam thẩm. Cháu sẽ sai người cầm danh thiếp mời Ngự y tới khám."
Vương thị cũng vô cùng lo lắng cho Liêu thị, không mảy may do dự: "Ý kiến hay đấy, dẫu sao từng có tiền lệ... cẩn tắc vô ưu."
Tam thẩm khó khăn lắm mới đậu thai, nhất quyết không thể để xảy ra bề gì lúc này.
Vương thị khéo léo chọn hai ma ma vững vàng, kinh nghiệm đến chăm sóc Liêu thị, Dung Hoa cũng sai người đi rước Ngự y. Sắp xếp chu toàn cho Liêu thị xong, hai người mới rảo bước đến viện của Đại thái thái.
Dung Hoa vừa rẽ vào con đường nhỏ viền rặng trúc xanh, Trần ma ma đã hớt hải chạy ra đón đường.
Trần ma ma khúm núm thỉnh an Dung Hoa và Vương thị. Bà ta vốn chất chứa bao tâm sự muốn giãi bày, nhưng e ngại có Vương thị ở đó nên ngập ngừng chưa dám mở lời. Ngặt nỗi tình hình cấp bách, chẳng còn tâm trí đâu lo nghĩ nhiều, bà ta đành nói thẳng: "Bát nãi nãi, nô tỳ có việc quan trọng cần bẩm báo."
Trần ma ma xưa nay khôn khéo, khép nép, chưa bao giờ bộp chộp thế này. Chắc chắn việc hệ trọng bà ta muốn báo cáo có liên quan đến Đại thái thái. Vương thị tinh ý liền chủ động lánh đi: "Ta ra phía trước đợi."
Đợi Vương thị đi khuất, Trần ma ma mới thì thào to nhỏ: "Bát nãi nãi, lát nữa cô nhớ khuyên nhủ Đại thái thái nhé."
Câu nói mơ hồ khiến Dung Hoa không khỏi thắc mắc.
Trần ma ma giải thích: "Nghe tin có người của nha môn đến khám nhà, Cữu lão gia và Cữu thái thái đã vội vã qua phòng Đại thái thái để bày mưu tính kế. Trong phòng Đại thái thái còn cất giữ không ít ngân phiếu và chứng từ vay mượn. Chứng từ vay mượn là vật cấm kỵ, giờ chẳng biết giấu đi đâu, Đại thái thái đành sai Cữu lão gia tìm cách lén mang ra ngoài."
Đại thái thái dám cả gan giao phó toàn bộ tiền bạc cho người nhà Cữu gia? Chờ khi nha môn rút lui, liệu Cữu gia có chịu trả lại đàng hoàng không? Miếng thịt đã dâng tận miệng, dễ gì họ nhả ra? Đại thái thái đúng là mất trí rồi mới hành xử mù quáng như vậy, bên cạnh lại không có ai thân tín để cậy nhờ, nên Cữu gia và Cữu thái thái ắt hẳn là khấp khởi mừng thầm.
Người ngoài còn nhìn rõ sự việc như ban ngày, vậy mà Trần ma ma nhìn ra, Đại thái thái lại cố tình nhắm mắt làm ngơ.
Dung Hoa cười khẩy trong bụng, nhưng nét mặt vẫn dửng dưng không bộc lộ cảm xúc: "Cữu gia không phải người ngoài, chắc sẽ không sao đâu."
Trần ma ma ngỡ ngàng, không nghĩ Bát nãi nãi lại không thấu hiểu lý lẽ trong đó, liền ngập ngừng: "Dù sao trong nhà vẫn còn Nhị gia và các vị Nãi nãi. Đại thái thái giao hết những thứ đó cho Cữu lão gia, khác nào tự tước đoạt tài sản của Đào gia..." Những lời xa hơn, Trần ma ma không tiện nói thẳng.
Dung Hoa nhíu mày: "Hoằng ca nhi vẫn còn nhỏ tuổi, Cữu gia dẫu sao cũng luôn túc trực, giúp đỡ mẫu thân vạch kế hoạch."
Trần ma ma ủ rũ, bao hy vọng vỡ tan như bong bóng xà phòng. Bát nãi nãi rõ ràng là muốn tránh né... cũng dễ hiểu thôi, Đại thái thái đâu có bàn bạc với Bát nãi nãi mà lại một mực tin tưởng Cữu lão gia.
Bao năm qua, Đại thái thái dốc sức giúp đỡ nhà mẹ đẻ không ít, nay rơi vào đường cùng vẫn u mê nghe lời xúi giục của Cữu lão gia và Cữu thái thái, mang hết chút gia sản cuối cùng trao tay Cữu lão gia. Nếu Cữu lão gia là người đáng tin cậy, thì trong hoàn cảnh này, ông ta đã không lấp l.i.ế.m qua loa mà phải dốc sức giúp đỡ Đại thái thái.
Ngộ nhỡ toàn bộ tài sản bị Cữu lão gia ôm trọn mang đi, Đại thái thái coi như tay trắng. Lão gia thì bị nha môn áp giải, tương lai Đại thái thái biết bám víu vào đâu...
"Bát nãi nãi.” Trần ma ma bồi hồi nhắc lại ân tình xưa, mong Dung Hoa mủi lòng: "Đại thái thái những năm qua cũng chịu không ít khổ ải. Lão gia vắng nhà, Đại thái thái vừa phải hầu hạ Lão thái thái, vừa phải nuôi dạy các thiếu gia, tiểu thư khôn lớn. Bát nãi nãi cũng là do chính tay Đại thái thái sai người rước về phủ, hôn sự của các tiểu thư cũng đều do Đại thái thái một tay sắp xếp. Trước ngày Bát nãi nãi xuất giá về Tiết gia, Đại thái thái còn nói với nô tỳ rằng, Bát nãi nãi là người có tấm lòng lương thiện, nhân hậu, may mà đón về sớm, nay được ghi danh là tiểu thư dòng chính, gả sang Tiết gia cũng không bị lép vế."
Nghe những lời này, thật nực cười. Rõ ràng là muốn ép nàng phải nhớ đến tình xưa nghĩa cũ.
"Trần ma ma nói có lý, không có mẫu thân thì Đào gia sao có cơ đồ như hôm nay. Trần ma ma gắn bó với mẫu thân bấy lâu nay, đã bao giờ chứng kiến mẫu thân mắc sai lầm chưa?" Đêm Đại thái thái bức t.ử nàng, Trần ma ma cũng chỉ dửng dưng đứng nhìn từ xa. Bây giờ thấy Đại thái thái bị dồn vào đường cùng mới luống cuống tìm nàng van xin cứu giúp.
Quá muộn màng rồi.
Suốt bao nhiêu năm, Trần ma ma chứng kiến Đại thái thái sa lầy vào những sai lầm mà không thốt ra một lời khuyên can, thậm chí còn hùa theo làm chuyện ác. Đã gieo nhân ác thì ắt phải gặt quả báo, vậy mà giờ lại vứt bỏ lòng tự trọng đi cầu cứu người khác, quả là một trò hề nực cười.
Trần ma ma á khẩu, cổ họng nghẹn đắng, không thể thốt nên lời.
"Vào thời điểm quan trọng thế này, Trần ma ma nên một mực tin tưởng mẫu thân mới phải." Dung Hoa lạnh lùng buông một câu, rồi lướt qua mặt Trần ma ma, bước đi thẳng.
Dung Hoa cùng Nhị thái thái Vương thị bước vào sương phòng. Cữu gia và Cữu thái thái lúc này đã nhét đầy vật phẩm vào trong lớp áo trong áo ngoài.
Cữu thái thái hối hả sai bảo tỳ nữ dìu Đại thái thái đứng dậy: "Nãi nãi đừng quá phiền muộn, nếu nha môn không tìm thấy gì thì họ sẽ tự rời đi thôi. Nào, để ta đỡ nãi nãi sang phòng khác nghỉ tạm, đỡ phải chứng kiến cảnh hỗn loạn cho thêm xót xa."
truyenfull,truyenfull.com