Dung Hoa khẽ hướng mắt nhìn về phía Triệu Tuyên Hoàn.
Bình tâm mà nói, sau này khi biết được mối quan hệ giữa Thục Hoa và Triệu Tuyên Hoàn chẳng hề tương kính như tân như lời đồn đại bên ngoài, lòng oán hận của nàng đối với hắn cũng tựa lúc nào mà dần nhạt phai đi.
Thế nhưng, trong lòng không còn hận nữa cũng chẳng có nghĩa là nàng vẫn có thể quay lại ở bên hắn.
Bởi lẽ dẫu sao Triệu Tuyên Hoàn cũng đã cưới Thục Hoa và trở thành tỷ phu của nàng rồi.
Nàng tuyệt đối không thể cúi đầu trước Thục Hoa, càng không thể để người tỷ tỷ đích xuất này đè đầu cưỡi cổ suốt đời, để rồi lúc nào cũng nhắc nhở nàng rằng kiếp trước nàng bị người ta hại c.h.ế.t, còn kiếp này lại phải đi làm thiếp cho người.
Mối tình giữa nàng và Triệu Tuyên Hoàn vốn đã hạ màn sau khi nàng đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống ở kiếp trước.
Giờ đây nàng không còn dũng khí để đ.á.n.h cược tất cả vào đoạn tình cảm này nữa, bởi dẫu có bất chấp tất cả thì đã sao, liệu cuối cùng có đổi lại được thứ mình hằng mong muốn hay không?
Trải qua một kiếp thương đau, nàng chẳng thể dễ dàng trao trọn lòng tin cho bất kỳ ai thêm nữa.
Dung Hoa của hiện tại đã trở nên cẩn trọng và dè dặt hơn, không còn nét kiêu kỳ, bướng bỉnh thuở xưa, và càng không phải là cô thiếu nữ cứ hễ nhìn thấy nụ cười của hắn là trái tim lại đập liên hồi như nai con chạy loạn.
Cảnh còn người mất, nàng chỉ có thể bước tiếp về phía trước, chứ chẳng thể cứ mãi đau đáu hướng về quá khứ.
"Ta quả thực không nhận ra nàng lại bướng bỉnh đến nhường này." Triệu Tuyên Hoàn khẽ nở nụ cười bất lực: “Lần ở Triệu phủ, ta đã gặng hỏi nàng là ai nhưng nàng nhất quyết không thừa nhận, thà rằng đ.á.n.h cược cả việc bị gả vào phủ Thượng thư chứ quyết chẳng chịu nói cho ta biết sự thật..."
Triệu Tuyên Hoàn thu lại nụ cười, giọng trầm xuống: "Trên đời này liệu có ai như ta không, bỏ lỡ một lần chưa đủ mà nay lại bỏ lỡ thêm lần thứ hai."
Khi Thục Hoa chủ động đề nghị hắn nạp Dung Hoa làm thiếp, vì trong lòng hắn đã tràn ngập hình bóng của Dung Hoa kiếp trước nên chẳng thể dung nạp thêm bất kỳ ai khác.
Bản thân hắn vốn không muốn cưới thêm thê thiếp nên cũng chẳng hề để tâm đến lời Thục Hoa nói.
Hắn làm sao ngờ được người mà mình ngày đêm mong nhớ nay lại thay hình đổi dạng và đứng ngay trước mặt mình thế này.
Nếu như biết trước, dẫu có phải cướp đoạt hắn cũng sẽ giành bằng được nàng về bên cạnh. Chỉ cần cưới được nàng thì nàng sẽ chẳng thể nào trốn chạy khỏi hắn nữa.
"Nàng rõ ràng là muốn khiến ta phải hối hận cả đời mà." Triệu Tuyên Hoàn khẽ cười, nụ cười đầy chua xót.
Dung Hoa mím chặt môi, đôi mắt trong vắt bỗng chốc phủ lên một lớp sương mù mờ ảo.
"Đừng khóc, đừng rơi lệ vì ta nữa, không đáng đâu."
Được ngắm nhìn nàng như thế này, được dốc hết sức lực để tương trợ nàng một tay, đây là điều mà ngay cả trong mơ hắn cũng chưa từng dám xa vọng, con người quả thực không nên quá tham lam.
Khi nghe tin nàng lâm bạo bệnh, hắn từng nghĩ sẽ tìm những vị lang trung giỏi nhất về chữa trị cho nàng, nào ngờ ngay sau đó lại là hung tin ập đến.
Lúc ấy hắn c.h.ế.t lặng, chỉ ước sao có thể đ.á.n.h đổi tất cả những gì mình có để đổi lấy mạng sống cho nàng.
Giờ đây nàng đang đứng sờ sờ trước mặt hắn, tuy gần ngay trước mắt mà chẳng thể đưa tay chạm vào, nhưng hắn đã cam lòng mãn nguyện lắm rồi.
Nụ cười trên môi Triệu Tuyên Hoàn nhạt dần, hắn khẽ thầm thì: "Nàng không cần nói gì đâu, ta chỉ muốn thổ lộ hết những lời giấu kín trong lòng, như vậy mới có thể thanh thản buông tay."
Tên người hầu dìu Triệu Tuyên Hoàn tựa vào tảng đá giả sơn, hắn nhìn Dung Hoa rồi thúc giục: "Nàng mau quay về đi, kẻo người khác nhìn thấy lại không hay."
Để mặc hắn ở lại đây rồi một mình bỏ đi như vậy, Dung Hoa tự thấy mình không làm nổi. Dẫu cho là một người xa lạ vì cứu nàng mà bị thương thì nàng cũng sẽ tìm mọi cách cứu giúp, huống chi nàng đâu phải kẻ sắt đá vô tình.
"Chàng cố chịu đựng thêm một lát, lang trung sắp đến rồi."
Triệu Tuyên Hoàn chỉ cười chứ không nói gì, đối với hắn lúc này, sinh t.ử đã chẳng còn quan trọng nữa.
Hoàng quý phi xảy ra chuyện kéo theo phụ thân và cả tộc họ Thái đều bị vạ lây. Hoàng thượng đã ngầm cho phép Trang thân vương đứng ra xử lý vụ này thì nhất định sẽ điều tra tới cùng để có một kết quả rõ ràng.
Một khi Hoàng quý phi hoàn toàn thất thế, gia tộc không còn là gánh nặng ép buộc nữa, phụ thân và mẫu thân cũng sẽ chẳng thể dùng hai chữ hiếu nghĩa để áp đặt lên hắn, mọi chuyện đối với hắn xem như đã đến hồi kết thúc.
Triệu Tuyên Hoàn mỉm cười nhìn Dung Hoa. Nàng quả thực là một nữ t.ử có mắt nhìn người. Tiết Minh Duệ ngoài mặt ra vẻ là một cô thần lẻ loi lạc lõng giữa triều đình, nhưng thực chất cái sự cô độc ấy chưa chắc đã là thật, không tranh giành trái lại chính là cách tranh giành khôn ngoan nhất. Chỉ là một khi đã dính dáng đến hoàng vị thì vạn phần nguy hiểm.
"Sau này nàng phải thật cẩn trọng, đừng bao giờ dễ dàng từ bỏ hy vọng."
Nhớ lại khoảnh khắc tận mắt chứng kiến nàng định dùng cây trâm đ.â.m vào cổ, tim hắn lúc ấy gần như đã ngừng đập... Cũng may là nàng đã kịp nhận ra giọng nói của hắn...
"Mọi chuyện chung quy phải có sự công bằng chứ." Dung Hoa nhìn Triệu Tuyên Hoàn: “Huynh đã nói xong tâm sự của mình rồi, vậy thì tiếp theo hãy nghe lời ta đi."
Dứt lời, nàng đứng bật dậy và dặn dò tên người hầu của hắn: "Ta đi gọi mấy người qua đây giúp một tay."
Triệu Tuyên Hoàn vội cản lại: "Hiện tại trong phủ đang hỗn loạn như thế, nàng biết đi đâu mà tìm lang trung, hơn nữa bên ngoài còn chưa rõ tình hình ra sao..."
Dung Hoa khẽ mỉm cười trấn an: "Ta tự có cách của mình." Nói đoạn, nàng liền xoay người bước ra ngoài.
Dung Hoa trở lại căn nhà mái lộc đỉnh ở bên cạnh rồi gọi Thường Phùng Xuân đang ở trong viện tới, dặn dò: "Thị tòng thân cận của Nghĩa Thừa Hầu thế t.ử vừa lại báo thế t.ử bị thương, hiện đang ở phía sau tảng đá giả sơn kia. Ngươi mau dẫn theo vài người qua đó khênh thế t.ử gia sang bên mai viên nghỉ ngơi."
Thường Phùng Xuân lập tức chọn ra hai gã gia nhân đắc lực, đi tìm một tấm cánh cửa rồi trải lên đó một lớp nệm dày rồi vội vã hướng về phía sau giả sơn.
Ở phía bên này, Dung Hoa cũng tuyển ra vài vị bà tử, bảo Xuân Nghiêu chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c men cùng vải bông sạch sẽ giao cho bọn họ mang theo.
Xuân Nghiêu cẩn thận căn dặn: "Tình hình rốt cuộc ra sao thì sau khi hầu hạ xong xuôi nhớ phải quay về báo lại một tiếng cho thiếu phu nhân biết nhé."
Mấy vị bà t.ử vừa trải qua một phen kinh hoàng vừa rồi nên chẳng cần Xuân Nghiêu phải dông dài, bọn họ đều hiểu rõ Nghĩa Thừa Hầu thế t.ử này vì tới giúp đỡ Tiết phủ nên mới bị thương, bởi vậy trong lòng tự khắc thêm phần kính trọng, liền vội đáp: "Thiếu phu nhân cứ yên tâm, chúng nô tỳ nhất định sẽ tận tâm tận lực phục dịch."
Dung Hoa vừa chăm sóc cho Tiết Diệc Quyên vừa sốt ruột ngóng trông tin tức. Chẳng bao lâu sau, một vị bà t.ử bước vào phòng bẩm báo: "Bọn nô tỳ đã cố hết sức băng bó vết thương lại rồi, có điều thương thế của thế t.ử xem chừng còn hung hiểm hơn cả Cửu tiểu thư nhiều."
Trong lòng nàng thầm lo lắng, không biết lúc này có thể mời được vị lang trung nào vào phủ hay không.
Chờ thêm chừng một tuần trà, bỗng nghe thấy có tiếng người nói vọng vào từ bên ngoài: "Tứ lão gia, thiếu phu nhân cùng Cửu tiểu thư đều đang ở trong này ạ."
Lòng Dung Hoa mừng rỡ khôn xiết, hóa ra là Tiết Sùng Kiệt đã tới.
Trông thấy Dung Hoa vẫn bình an vu sự, Tiết Sùng Kiệt cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Dung Hoa vội vàng bước tới hỏi thăm tình hình của lão phu nhân.
Tiết Sùng Kiệt đáp: "Cũng may trong kinh thành còn có vài nhà thế giao đáng tin cậy, ta đã mượn cỗ xe ngựa đưa lão phu nhân tới trang viên rồi." Nói đoạn, ông khẽ khựng lại rồi tiếp: "Người ở trang viên cũng đã xuống núi tiếp ứng chu đáo nên chắc chắn không xảy ra sơ suất gì đâu."
Dung Hoa liếc nhìn vị tiên sinh đang đeo hòm t.h.u.ố.c đứng phía sau Tiết Sùng Kiệt, liền hỏi: "Tứ thúc phụ đã mời được lang trung tới rồi sao?"
Tiết Sùng Kiệt gật đầu: "Vốn dĩ là mời tới để chẩn trị cho lão phu nhân, nhưng mẫu thân lại dặn ta dẫn ông ấy vào phủ xem sao, đề phòng trong phủ có người cần dùng đến."
Quả thực may mắn nhờ có lão phu nhân chu toàn, bằng không với tình thế hỗn loạn này chẳng biết đến bao giờ mới có thể thỉnh được lang trung tới cứu người.
Dung Hoa vội vàng thỉnh lang trung vào xem vết thương cho Tiết Diệc Quyên, sau đó thuật lại chuyện của Triệu Tuyên Hoàn: "Lần này đều nhờ có hai vị thế t.ử ra tay tương trợ, bằng không chúng ta đã sớm bị nhóm quan binh kia bắt đi rồi."
Tiết Sùng Kiệt nghe vậy liền cau mày, lo lắng hỏi: "Nghĩa Thừa Hầu thế t.ử bị thương ư? Hiện giờ hắn đang ở đâu?"
Dung Hoa đáp: "Ta đã bảo các bà t.ử dìu thế t.ử sang an tọa bên mai viên, có điều nghe bọn họ báo lại thì thương thế có vẻ rất nguy kịch."
Tiết Sùng Kiệt ngẩn người, ái ngại nhìn sang vị lang trung rồi rảo bước đi tới hỏi: "Vết thương của Cửu tiểu thư thế nào rồi?"
Vị lang trung ôn tồn trả lời: "Đã dùng qua t.h.u.ố.c cầm m.á.u nên tạm thời không có gì đáng ngại. Chút nữa ta sẽ kê hai đơn thuốc, một thang để rửa vết thương, một thang dùng để uống trong, còn bao giờ mới có thể lành hẳn thì phải xem chuyển biến sau khi uống t.h.u.ố.c ra sao đã..."
Tiết Sùng Kiệt thở phào một tiếng rồi quay sang dặn Dung Hoa: "Cháu hãy ở đây chăm nom Diệc Quyên, tình hình bên chỗ thế t.ử nghiêm trọng hơn, ta dẫn lang trung qua đó xem bệnh trước."
Tứ thúc phụ vốn là người biết nhìn xa trông rộng và hay nghĩ cho đại cục, có ông ở đây gánh vác là nàng có thể hoàn toàn yên tâm được rồi.
Tiết Sùng Kiệt vừa dẫn theo lang trung đi tới mai viên thì thê t.ử của Phùng Lập Xương cũng đã rước được một vị thầy t.h.u.ố.c từ y quán vào trong phủ.
Vừa vào cửa, bà ta liền vội vã bẩm báo: "Nô tỳ đã nói rõ tình hình của Cửu tiểu thư nên vị lang trung này có mang theo một ít thảo dược, lát nữa bốc xong đơn là có thể sắc cho tiểu thư dùng ngay được ạ."
Dung Hoa liền dặn dò bà Phùng: "Tứ lão gia đã mời đại phu xem thương thế cho Cửu tiểu thư rồi." Nói đến đây nàng khẽ ngừng một nhịp rồi bảo tiếp: "Nghĩa Thừa Hầu thế t.ử bị thương nặng hơn nhiều, Tứ lão gia cùng vị lang trung kia đã qua đó trước. Ngươi hãy đưa vị tiên sinh này cùng sang bên ấy xem có giúp sức được gì không."
Thê t.ử của Phùng Lập Xương vội vâng dạ rồi dẫn vị thầy t.h.u.ố.c kia lập tức đi theo.
…
"Thế t.ử gia..." Trong cơn mê man, Triệu Tuyên Hoàn mang máng nghe thấy có tiếng người thì thầm bên tai.
Có người đang cẩn thận xem xét vết thương trên người hắn, lúc này hắn chỉ cảm thấy vùng bụng đau đớn đến mức như đã mất đi tri giác.
Thật kỳ lạ, khi nãy đứng trò chuyện cùng Dung Hoa hắn chẳng thấy đau đớn đến nhường này, mãi đến khi bóng dáng nàng khuất dạng, không gian xung quanh chìm vào tĩnh lặng thì hắn mới không kìm được mà r*n r* lên vài tiếng đầy đớn đau.
Tiết Sùng Kiệt khẽ giọng nói: "Ta là Tiết Sùng Kiệt, xếp hàng thứ tư trong phủ, từng có duyên gặp gỡ thế t.ử gia vài lần."
Triệu Tuyên Hoàn cố gắng mở mắt nhìn rõ gương mặt của Tiết Sùng Kiệt rồi khẽ gật đầu chào.
Lời Tiết Sùng Kiệt vừa dứt, bức rèm cửa bỗng nhiên được vén lên, một vị bà t.ử bước vào bẩm: "Tứ lão gia, thiếu phu nhân sai nô tỳ dẫn vị tiên sinh này sang đây trợ giúp một tay ạ."
Triệu Tuyên Hoàn đưa mắt nhìn vị đại phu cùng mớ thảo d.ư.ợ.c trên tay bà tử, khóe môi hắn bất giác thoáng hiện một nét cười nhạt, không ngờ Dung Hoa lại thực sự có bản lĩnh mời được lang trung vào phủ giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thế này.
Thê t.ử của Phùng Lập Xương tiếp lời: "Thiếu phu nhân còn đặc biệt dặn dò, hễ vị tiên sinh này cần đến loại d.ư.ợ.c liệu nào cứ việc lên tiếng, trong phủ chúng ta vẫn còn dự trữ không ít bí d.ư.ợ.c quý giá."
Vị lang trung sau khi xem mạch liền chau mày bảo: "Hiện giờ vẫn chưa thể khẳng định liệu có bị tổn thương đến nội phủ hay không, nhưng việc cấp bách nhất trước mắt là phải cầm m.á.u cái đã."
Tiết Sùng Kiệt vội vã giục giã: "Vậy thì mau đi sắc t.h.u.ố.c cầm m.á.u mang lên đây."
Tầm nhìn của Triệu Tuyên Hoàn lại bắt đầu mờ mịt đi, thế nhưng bóng dáng của Dung Hoa trong tâm trí hắn trái lại càng thêm phần rõ nét.
Nữ t.ử trên đời này mấy ai sở hữu gan dạ và bản lĩnh như nàng, một mình đứng ra trấn giữ cả tòa phủ đệ, thà làm ngọc vỡ chứ quyết không làm ngói lành, dẫu thấy quan binh hung hãn xông vào cũng chẳng mảy may kinh sợ.
Hắn tuy đã thành thân nhiều năm nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến cảnh Dung Hoa một tay gánh vác đại cục vẫn không khỏi kinh ngạc, từ trước tới nay hắn chưa từng biết một nữ t.ử phòng khuê lại có thể kiên cường làm được những việc kinh thiên động địa như vậy...
Tiết Minh Duệ đúng là có được phúc phần trời ban, nếu như năm xưa bản thân hắn có thêm chút can đảm và quyết đoán thì có lẽ tất cả những điều tốt đẹp này đã thuộc về hắn rồi.
…
Gương mặt Từ Đại nhuốm đầy m.á.u tươi, chỉ kịp dùng ống tay áo quệt ngang một cái rồi vội vã bước vào phòng bẩm báo: "Số quan binh kia đều đã kéo nhau đi truy đuổi vị thế t.ử gia vừa rồi rồi ạ."
Chuyện An thân vương có mưu đồ tạo phản thì vị thế t.ử kia hiển nhiên là người nắm rõ nhất, giờ đây thế t.ử lại quay sang trợ giúp Tiết gia, chứng tỏ hắn hoàn toàn phản đối hành vi đại nghịch bất đạo của phụ thân mình.
Hai cha con bất đồng lập trường khiến An thân vương lúc này vừa sợ làm tổn thương ái tử, lại vừa lo lắng thế t.ử sẽ thoát thân ra ngoài tiết lộ cơ mật.
Việc An thân vương không thể uy h.i.ế.p được Tiết Minh Duệ, lại để lạc mất đứa con trai duy nhất đã khiến cho kế hoạch mưu phản của lão xuất hiện vô số lỗ hổng lớn.
"Hãy phái người tìm cách giúp thế t.ử thoát khỏi vòng vây, chọn lấy một con chiến mã thật tốt giao cho hắn để hắn tìm đường tháo chạy."
An thân vương đã gây ra đại họa tày đình thế này, An thân vương thế t.ử quả thực không còn con đường lui nào khác ngoài việc tìm cách tiến cung để tạ tội và giải thích rõ ràng trước ngự tiền.
An thân vương lún sâu vào bước đường cùng như ngày hôm nay, thực chất là bởi có kẻ đã sớm giăng sẵn một cái bẫy rập tinh vi chờ lão sa chân vào.
Còn về kết cục sau này của lão ra sao thì đành phải trông chờ xem hoàng thượng liệu có còn chút tơ vương, đoái hoài gì đến tình cốt nhục thâm sâu hay không mà thôi.
Từ Đại vâng mệnh đáp: "Thiếu phu nhân cứ yên tâm, trong chuồng ngựa của phủ ta vẫn còn mấy thớt tuấn mã rất khỏe."
Mãi đến khi trời sắp tảng sáng Từ Đại mới trở về bẩm lại: "Thế t.ử đã thuận lợi rời khỏi phủ, đám quan binh kia cũng đã rầm rộ đuổi theo ra ngoài rồi."
Xem ra An thân vương đã buộc phải từ bỏ đại kế mưu phản, hiện tại lão chỉ đang cuống cuồng tìm mọi cách để che mắt thiên hạ nhằm bít m*t tai tiếng mà thôi.
Trong lòng Dung Hoa bỗng thắt lại, nàng chợt nhớ tới Tiết Nhị thái thái bèn vội hỏi: "Vẫn chưa có tin tức gì của Nhị thái thái sao?"
truyenfull,truyenfull.com