Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 295: Lưỡng toàn kỳ mỹ



Dao Hoa ngồi trong phòng chăm chú đọc sách. Tiểu nha hoàn thân cận bên cạnh Nhậm phu nhân là Đồng Kiều bước vào phòng kính cẩn bẩm báo: "Đại nãi nãi, Phu nhân có lời sai nô tỳ sang đây xem xét xem trong phòng ngài còn thiếu thốn đồ đạc dùng tạm gì không ạ. Phàm là Đại nãi nãi có nhu cầu sắm sửa thứ gì cứ việc chủ động thưa lại với đám ma ma quản sự ở dưới là được ạ."

Tương Trúc đứng bên cạnh nghe xong lời này bèn lộ rõ vẻ vui mừng ra mặt. Dao Hoa vẫn mãi bất động thanh sắc, khéo léo nhường chỗ mời Đồng Kiều ngồi xuống chiếc đôn gấm bày sẵn, rồi lại ra hiệu cho Phỉ Thúy bưng một chén trà nóng lên dâng tặng.

Đồng Kiều thuở mới bước chân vào phòng hành sự có phần hơi câu nệ, rụt rè. Chợt nhìn thấy đám nha hoàn trong phòng Dao Hoa đang mải miết tết mấy sợi dây thừng bện, hoa văn kiểu dáng trông vô cùng mới lạ, hiếu kỳ, nàng bèn mở miệng gặng hỏi: "Ơ, các tỷ đang tết cái dây thừng bện gì mà trông lạ mắt thế kia ạ, thứ này dùng để làm gì vậy ạ?"

Dao Hoa mỉm cười trả lời: "Thứ này dẫu có dùng vào việc gì đi chăng nữa thì nhìn cũng vô cùng bắt mắt cả, em có muốn thì cứ việc tiến lại gần đây mà chiêm ngưỡng xem sao."

Tương Trúc khéo léo tiến lên phía trước dắt tay kéo Đồng Kiều lại gần bàn.

Ngồi chơi mất một hồi lâu, Đồng Kiều bấy giờ mới cung kính quay trở về phòng của Nhậm phu nhân bẩm báo: "Dạ thưa Phu nhân, đồ đạc tư trang bên phòng Đại nãi nãi thảy đều đã được chuẩn bị khá là đầy đủ, chu toàn rồi ạ, ngài ấy cũng bảo không có nhu cầu sắm sửa thêm thứ gì nữa đâu ạ. Nô tỳ lúc nãy có ngồi chơi ở bên đó một lát, thấy đám nha hoàn thảy đều đang mải miết tết dây thừng bện, còn Đại nãi nãi thì vẫn mãi tĩnh tâm chép kinh thư ạ."

Nhậm phu nhân khẽ gật đầu rồi ra hiệu cho Đồng Kiều lui xuống. Bà quay sang hỏi vị ma ma thân cận bên cạnh là Từ ma ma: "Cái vụ cứu hỏa đêm hôm trước, mấy mụ già quản sự dập lửa thưa chuyện ra sao rồi?"

Từ ma ma kính cẩn đáp: "Dạ bẩm Phu nhân, nô tỳ đã đứng ra tra hỏi kỹ lưỡng hết một lượt rồi ạ. Bọn họ thảy đều khẳng định khi ấy ngọn lửa bùng lên quá mức kinh hoàng nên thảy mọi tâm trí đều dồn vào việc dập lửa cả, hoàn toàn không để ý đến bất kỳ chuyện gì khác nữa đâu ạ."

Gương mặt Nhậm phu nhân vẫn mãi lạnh lùng như tiền: "Cái sự vụ nhạy cảm thế này đồ rằng bọn chúng có cho mười cái gan cũng chẳng dám mở miệng thốt ra chân tướng sự thật đâu."

Từ ma ma vội vàng lên tiếng khuyên nhủ giải khuây phụ họa: "Phu nhân nói rất phải ạ. Cái sự vụ lần này dẫu có thế nào đi chăng nữa thì chúng ta cũng phải dốc toàn lực để đè bẹp, che giấu bưng bít ổn thỏa cho xong chuyện. Nô tỳ từ sớm đã tự mình bỏ tiền ra đi dàn xếp, đút lót cho đám mụ già đó hết một lượt rồi ạ. Mấy mụ già đó dẫu cho có tận mắt chứng kiến cái bộ dạng t.h.ả.m hại xộc xệch của Nãi nãi đi chăng nữa thì tuyệt đối cũng chẳng dám hé môi nửa lời rò rỉ ra ngoài đâu ạ. Vả lại thảy đều là những bà lão đắc lực được phép bước chân vào tam môn hành sự, cái miệng xưa nay vốn dĩ nổi tiếng là vô cùng kín kẽ, chu toàn."

Đến lúc này, đôi lông mày nhíu chặt của Nhậm phu nhân mới dần dần giãn ra đôi phần: "Ngày hôm qua con bé Dao Hoa có bảo với ta rằng muốn chủ động đứng ra khuyên nhủ con bé Tĩnh Sơ một phen. Ta thuở ban đầu cứ ngỡ chẳng qua cũng chỉ là mấy lời nữ nhi tâm sự vụn vặt qua loa mà thôi, nào ngờ đứa con dâu này trái lại có thể thốt ra được những lời lý lẽ thấu tình đạt lý, chu toàn đến như thế."

Từ ma ma hùa theo: "Đại nãi nãi và Tứ tiểu thư tuổi đời dẫu sao cũng ngang ngửa xấp xỉ nhau, có thể dễ dàng tìm được tiếng nói chung thảo luận trò chuyện cũng là điều hoàn toàn hiển nhiên thôi ạ."

Nhậm phu nhân khẽ thở dài một tiếng, nâng chén trà đặt trên bàn lên nhấp một ngụm: "Con bé Tĩnh Sơ từ nhỏ đã không được sinh trưởng, nuôi dưỡng bên cạnh ta nên ta quả thực không tài nào nắm bắt nổi cái tính khí, tâm tính của con gái mình được. Ngươi cũng thừa hiểu Lão phu nhân xưa nay vốn dĩ nổi tiếng là vô cùng nghiêm khắc, chưa từng chịu lắng nghe ta phân trần nửa lời..."

Mối lương duyên cưới hỏi giữa bà và Lão gia năm xưa thảy đều là do một tay Lão thái gia đứng ra làm chủ định đoạt cả. Lão phu nhân thuở ban đầu vốn dĩ thầm ưng ý một vị tiểu thư sinh ra trong gia đình bên họ biểu thân cơ. Bởi vậy nên thuở bà mới gả vào Nhậm gia làm dâu, dù có cố công nỗ lực hành sự chu toàn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng tuyệt nhiên không tài nào lọt được vào mắt xanh của Lão phu nhân được.

Cũng may là sau đó bà thuận lợi sinh hạ được con bé Tĩnh Sơ, con bé may mắn nhận được sự yêu thương, sủng ái vô bờ bến của Lão phu nhân, bằng không những năm tháng làm dâu qua bà làm sao có thể được sống trong cảnh thái bình, yên ổn đến như thế. Nhỡ đâu nếu lần này con bé Tĩnh Sơ nổi tính khí dỗi hờn đùng đùng đòi hủy bỏ hôn sự không thèm gả đi nữa, tin tức này một khi truyền đến tai Lão phu nhân thì đồ rằng ngài ấy chẳng thèm lắng nghe bà phân trần nửa lời mà hiển nhiên sẽ trút hết mọi lời oán trách, sỉ vả lên đầu bà mất thôi.

Chưa kể Lão gia thì lại mãi nhìn chuẩn cái mối hôn sự kết thân với Tiết gia này rồi, bà dẫu sao cốt chỉ là kẻ kẹt ở giữa chịu cảnh tiến thoái lưỡng nan, hai bên đều khó xử vô cùng t.h.ả.m hại.

Cái tính khí ngang bướng của con bé Tĩnh Sơ một khi đã nổi lên thì thử hỏi có đấng thiên liên nào khuyên nhủ nổi chứ. Đêm ngày hôm qua bà đã phải sầu muộn đến mức thức trắng đêm không sao chợp mắt nổi, nào ngờ sáng ngày hôm nay con bé Tĩnh Sơ trái lại đã tự mình thông suốt, nghĩ thông suốt mọi chuyện rồi.

Cái sự vụ quy mô của hồi môn coi như đã có thể chính thức định đoạt ổn thỏa rồi, tiếp theo chính là khế ước của vài cửa tiệm làm ăn mà Lão phu nhân ban tặng riêng cho con bé Tĩnh Sơ. Lão phu nhân thà dứt khoát đem mấy cửa tiệm báu vật của gia tộc giao phó vào tay một đứa con gái phòng thứ xuất non nớt, chưa trải sự đời như con bé Tĩnh Sơ quản lý, chứ tuyệt nhiên quyết không chịu buông tay để bà được nhúng tay vào giúp đỡ nửa điểm. Bà dạo trước đã từng dốc sức mở miệng đề cập chuyện này trước mặt Tước gia vài lần, nhưng Lão gia vì kiêng dè uy quyền của Lão phu nhân nên cũng chẳng dám hé môi đứng ra nói đỡ lấy một lời. Ngày trước mấy cửa tiệm đó vẫn luôn có con trai Diên Phượng ở bên cạnh phụ giúp trông nom, điều hành hộ, hiện tại mắt thấy con bé Tĩnh Sơ sắp sửa xuất giá gả sang Tiết gia làm dâu rồi, số cửa tiệm đó một khi theo chân làm của hồi môn gả sang Tiết gia thì con trai Diên Phượng dĩ nhiên sẽ không còn tư cách để nhúng tay vào quản lý được nữa. Con bé Tĩnh Sơ từ nhỏ đã được nuông chiều nuôi dưỡng thành cái tính khí ngây thơ, hoàn toàn không biết tính toán, tâm cơ sâu sắc là gì cả, chỉ sợ kéo dài thời gian lâu dần mấy cửa tiệm đó không được điều hành tốt thì kết cục cốt chỉ là rơi vào cảnh miệng ăn núi lở, bại hoại hoàn toàn mà thôi.

Nhậm phu nhân còn đang mải miết suy nghĩ thì Nhậm Diên Phượng từ bên ngoài bước vào phòng thỉnh an mẫu thân.

Nhậm phu nhân vừa nhìn thấy con trai bèn vội vàng dắt tay hắn tiến vào nội thất thương nghị riêng tư: "Ngươi không ngoan ngoãn ở phòng dưỡng bệnh cho thật tốt đi, lại mò sang đây làm gì thế hả? Nhỡ đâu nếu để phụ thân ngươi bắt gặp được thì ngài ấy lại lôi gậy gia pháp ra đập ngươi một trận lôi đình bây giờ."

Nhậm Diên Phượng bấy giờ mới nở nụ cười rạng rỡ: "Cái bệnh tình này của con dẫu sao cũng không thể cứ mãi nằm lỳ ở phòng dưỡng mãi được đâu mẫu thân. Kéo dài thời gian lâu dần thì cái sai sự bổng lộc ở nha môn kiểu gì chẳng bị người ta tước mất chứ. Vị ngự y kia cũng đã dặn dò con là nên chủ động đi lại hoạt động nhiều một chút thì mới mong thân thể mau chóng hồi phục được."

Nhậm phu nhân trầm giọng nhắc nhở: "Ngươi dẫu sao cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho thật tốt đi, đừng có ngồi đó mà đợi đến khi triều đình tự mình phái người rầm rộ tìm tới tận cửa..."

Nhậm Diên Phượng gương mặt đong đầy ý cười tự tin: "Mấy cái sự vụ chính trị triều chính đó mẫu thân cứ việc kê cao gối mà ngủ đi ạ, không cần phải bận tâm làm gì đâu, bên ngoài đã có con và phụ thân lo liệu chu toàn rồi."

Nhậm phu nhân nghiêm mặt quát: "Làm sao ta lại không bận tâm cho được chứ! Nhỡ đâu nếu các ngươi ở bên ngoài xảy ra đại nạn gì, thì thử hỏi cái gia tộc này sau này biết nương tựa vào ai để sống qua ngày đoạn tháng đây hả?"

Nhậm Diên Phượng kiên nhẫn đứng đó lắng nghe mẫu thân trút sạch trọn vẹn tràng oán trách sỉ vả xong xuôi, bấy giờ mới chớp thời cơ rảnh rỗi mỉm cười bưng một chén trà nóng dâng tận tay cho Nhậm phu nhân: "Mẫu thân ơi, hiện tại hiển nhiên đang có một tin đại hỷ sự đây này."

Nhậm phu nhân sắc mặt rõ rệt là không thèm tin vào tai mình, vẫn mãi cúi đầu nhấp trà.

Nhậm Diên Phượng bèn mớm lời: "Con bé Tứ muội muội vừa mới mở miệng thưa chuyện rồi ạ, ngài ấy bảo sau này vẫn sẽ mãi tin tưởng giao phó mấy cửa tiệm làm ăn đó cho hài nhi đứng ra phụ giúp quản lý hộ như cũ đấy ạ."

Trên gương mặt Nhậm phu nhân tức thì dâng lên một niềm vui sướng khôn xiết, nhưng rồi nàng lại sực nhớ ra điều gì bèn nhíu mày: "Một khi đã xuất giá gả sang Tiết gia làm dâu rồi, ngươi dẫu sao dính dáng vào làm sao tiện tiếp tục nhúng tay vào can dự được nữa chứ."

Nhậm Diên Phượng cười hì hì đắc ý: "Muội muội gả sang Tiết gia dẫu sao cũng chưa chắc đã phải mang theo khế ước mấy cửa tiệm đó gả cùng đâu mẫu thân."

Nhậm phu nhân nghe xong lời này tức thì ngẩn ngơ cả người, chôn chân tại chỗ, sau đó gương mặt mới rạng rỡ hẳn lên: "Ơ, cái chiêu số này là tự ngươi chạy sang mở miệng hiến kế cho muội muội ngươi đấy à?"

Nhậm Diên Phượng bày ra bộ dạng vô cùng mưu mô đắc ý: "Một người ca ca như con làm sao tiện mở miệng nói ra chuyện tế nhị đó được chứ mẫu thân. Muội muội bảo thảy thảy đều là do một tay con bé Dao Hoa chủ động rỉ tai mở miệng hiến kế cho ngài ấy nghe đấy ạ. Muội muội nghe xong mới sực tỉnh nhận ra sự tình, bèn nghĩ chi bằng cứ chủ động để lại khế ước của vài cửa tiệm làm ăn ở lại nhà mẹ đẻ, sau này có hài nhi đứng ra phụ giúp trông nom hộ thì dĩ nhiên sẽ chu toàn, an tâm hơn rất nhiều."

Nhậm phu nhân nghe xong liên tục gật đầu tán thưởng: "Đúng là cái lý lẽ ấy đấy con! Ngươi phải hiểu, mấy cửa tiệm báu vật đó xưa nay vốn dĩ thảy đều là do một tay cái gia tộc Thường Ninh Bá này dày công gầy dựng, chắt chiu mới có được cái cục diện hưng thịnh như ngày hôm nay, thực sự là vô cùng bất dịch. Bản thân ta hoàn toàn không phải là cái thớ người bủn xỉn, luyến tiếc không nỡ để cho muội muội ngươi mang đi làm của hồi môn đâu con. Chẳng qua là ta vô cùng lo sợ sau này con bé gả sang Tiết gia rồi, cái tính khí ngây thơ của nó kiểu gì chẳng bị người ngoài mưu mô dùng thủ đoạn thâu tóm mất, ngươi phải biết tiền tài xưa nay vốn dĩ nổi tiếng là thứ dễ dàng lay động lòng người nhất."

Nhậm Diên Phượng cũng phụ họa: "Mẫu thân lo nghĩ rất phải ạ, cái tính khí của muội muội vốn dĩ vô cùng bộc trực, ngây thơ, gả sang đó đồ rằng sẽ phải chịu thiệt thòi lớn mất thôi."

Ánh mắt Nhậm phu nhân nhìn Nhậm Diên Phượng tràn ngập nét hiền từ, cười bảo: "Tốt, tốt, tốt lắm! Cái sự vụ lần này đứa con dâu đó đứng ra dàn xếp quả thực là vô cùng chu toàn, kín kẽ."

Ánh mắt Nhậm Diên Phượng khẽ chớp động một nét đắc ý: "Thảy thảy đều là cái công lao của một mình con bé Dao Hoa cả đấy ạ."

Nhậm phu nhân nghe xong lời này bèn thu lại nụ cười trên môi, nghiêm nghị: "Cái sự vụ hiến kế này dẫu sao cốt chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, nhỡ đâu nếu cái vụ hỏa hoạn đêm hôm trước làm bại hoại hoàn toàn đại cuộc bài xếp của phụ thân ngươi bên ngoài thì mới là đại họa khôn lường. Bản thân ta hoàn toàn không phải là muốn cố ý làm khó dễ đứa con dâu đó đâu con. Chẳng qua là nếu trận đại hỏa hoạn lần này làm rùm bén lên dẫn đến việc triều đình liên lụy đến cả cái gia tộc này, thì dẫu ta có mở miệng bao che cách mấy cũng chẳng thể nào che giấu nổi đâu. Chưa kể phụ thân ngươi suốt hai ngày qua sắc mặt luôn vô cùng nghiêm trọng, trĩu nặng tâm tư, hai cha con các ngươi rốt cuộc có cái đại sự gì ghê gớm đang mãi giấu giếm không cho ta biết thế hả."

Nhậm Diên Phượng ánh mắt có phần hơi lảng tránh, ấp úng: "Dạ... Dạ làm gì có chuyện gì ghê gớm đâu mẫu thân, ngài cứ việc kê cao gối mà ngủ đi ạ, con xin cam đoan tuyệt đối sẽ không để xảy ra nửa điểm sơ suất nào đâu ạ."

Nhậm phu nhân nửa tin nửa ngờ.

Nhậm Diên Phượng bèn nhanh chóng đổi chủ đề mớm lời: "Mẫu thân dạo này phải một mình đứng ra gánh vác, chủ trì cho công việc đại hôn sự lần này của Tứ muội muội chắc hẳn là vô cùng vất vả rồi. Có những công việc gì bận rộn quán xuyến không xuể thì cứ việc chủ động sai bảo con bé Dao Hoa vào phụ giúp một tay đi ạ, con thấy ngài ấy hành sự xưa nay cũng vô cùng chu đáo, tinh tế lắm..."

Nhậm phu nhân nghe xong lời này mới khẽ thở dài một tiếng dường như đã chịu xuôi lòng.

Nhậm Diên Phượng thấy vậy bèn vội vàng cung kính bưng chén trà dâng tận tay cho mẫu thân.

...

Kể từ cái ngày chẩn đoán ra bản thân mình đã m.a.n.g t.h.a.i hỷ sự đến nay, cuộc sống của Dung Hoa thảy đều tràn ngập trong các bát canh t.h.u.ố.c nóng bổ dưỡng không lúc nào ngớt. Lão phu nhân đã đặc biệt hạ lệnh miễn hoàn toàn nghĩa vụ thỉnh an sáng tối cho nàng, nhờ vậy mà nàng không còn phải thức giấc từ sớm tinh mơ nữa. Khoảng thời gian đầu mới được đặc ân này nàng vẫn chưa kịp thích nghi, cứ hễ Tiết Minh Duệ chuẩn bị sửa soạn chỉnh đốn y phục để lên triều là nàng cũng sẽ bất giác thức giấc vào tầm giờ Mão như trước. Nhưng suốt hai ngày qua nàng đã dần dần thích nghi được với cuộc sống nhàn nhã này rồi, đ.á.n.h một giấc ngon lành thẳng cánh cò bay cho đến tận khi trời sáng rõ rệt mới chịu thức giấc.

Lẽ thường tình thì một khi đã được ngủ nghê đầy đủ, dư dả như vậy rồi thì cơ thể phải tràn ngập năng lượng, tinh thần phấn chấn mới đúng chứ, nào ngờ khốn nỗi cứ hễ trời vừa sập tối là cơn buồn ngủ lại kéo đến rầm rộ khiến nàng không tài nào cưỡng lại nổi. Tiết Minh Duệ thấy vậy bèn dứt khoát di dời toàn bộ đống công văn sai sự của mình vào tận trong nội thất để phê duyệt, còn nàng thì ngoan ngoãn nằm bên cạnh chiếc sập quý phi để túc trực tháp tùng phu quân. Nào ngờ trang sách mới lật giở đọc chưa đầy hai hàng là hai mắt nàng đã dính chặt lại, ngủ thiếp đi tự lúc nào không hay. Đến khi giật mình thức giấc thì đám người Cẩm Tú từ sớm đã bưng chậu nước ấm vào phòng để hầu hạ nàng súc miệng, lau mặt sạch sẽ xong xuôi cả rồi.

Gương mặt Dung Hoa khẽ đỏ ửng lên đầy thẹn thùng, ngước mắt nhìn sang Tiết Minh Duệ. Hắn hiện tại vẫn đang mải miết chấp bút viết công văn triều chính, cuốn sách dạo trước nàng đang đọc dang dở lúc này đã được đặt ngay ngắn ở cạnh đống công văn của hắn.

Dung Hoa súc miệng lau mặt sạch sành sanh xong bèn quay trở lại giường nằm nghỉ ngơi. Bên tai khẽ nghe thấy tiếng Tiết Minh Duệ đang cởi bỏ quan phục thay y phục ở gian phòng ngoài. Chỉ chớp mắt một cái là đám nha hoàn túc trực thảy đều đã quy củ lui xuống hết, Tiết Minh Duệ khẽ vén tấm chăn lụa lên rồi nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh nàng.

Hắn trầm giọng: "Hôm nay trong người nàng thế nào rồi?"

Nghe thấy giọng nói trầm ấm của hắn, Dung Hoa khẽ rụt bờ vai lại, xoay người nhìn thẳng vào mắt Tiết Minh Duệ, đáp: "Dạ thiếp chỉ phụ giúp Tam thẩm một tay thêu bức 'Bách gia chăn' cầu phúc mà thôi, sau đó lại cùng Diệc Song tập tành viết vài bức tự thiếp chữ nghĩa. Tiện thể có mở miệng gặng hỏi hạ nhân xem mấy mẫu ruộng thí nghiệm ngoài trang t.ử tiến triển ra sao rồi. Số thời gian còn lại thảy đều dồn vào việc quán xuyến vài việc trung khuê vụn vặt, cốt cũng chỉ quanh quẩn mấy công việc nội vụ trong viện của chúng ta mà thôi ạ."

Tiết Minh Duệ khẽ "Ừm" một tiếng trả lời, cười bảo: "Xem ra cũng đã làm được kha khá công việc đấy chứ."

Rõ rành rành thảy đều là những việc vụn vặt chẳng đáng là bao, vậy mà hắn vẫn bài xếp ra vẻ vô cùng nghiêm túc phụ họa theo như thật, khiến Dung Hoa không khỏi bật cười thành tiếng: "Cứ kéo dài tình trạng an nhàn thế này mãi thì đứa con dâu này kiểu gì chẳng biến thành một kẻ vô cùng lười biếng cho mà xem."

"Chuyện đó dẫu sao cũng chẳng có gì là không tốt cả."

Cảm nhận được bàn tay ấm áp của hắn đang đặt nơi eo mình rồi khẽ khàng m*n tr*n, di chuyển dần lên phía trên, gương mặt Dung Hoa tức thì nóng bừng lên rần rần. Những ngón tay hắn m*n tr*n lúc nông lúc sâu, mềm mại tựa như một chiếc lông vũ cào nhẹ vào lòng, khiến Dung Hoa không tài nào nhịn nổi nữa mà rộ lên tiếng cười vui vẻ.

Dung Hoa vươn tay ra định nắm lấy tay Tiết Minh Duệ để ngăn chặn, đồng thời xoay người lại thì chiếc mũi dọc dừa nhỏ nhắn đã va phải lồng n.g.ự.c vững chãi của hắn, bèn thuận thế bị hắn dang rộng vòng tay ôm chặt vào lòng. Đôi mắt hắn sáng rực như những vì tinh tú trên bầu trời đêm, lấp lánh tỏa sáng. Đôi lông mày dài mảnh khẽ nhướng lên một nấc, rèm mi từ từ hạ xuống, bàn tay áp chặt lấy gò má nàng rồi cúi đầu đặt xuống một nụ hôn nồng nàn lên đôi môi mọng. Bàn tay nàng áp chặt lấy lồng n.g.ự.c hắn, cảm nhận được nhịp tim đập bồm bộp dưới lòng bàn tay đang ngày một gia tốc, hắn khẽ khàng làm nụ hôn thêm phần sâu đậm, cuồng nhiệt.

Hơi thở của cả hai người thảy đều đã có phần hơi dồn dập, hỗn loạn, Tiết Minh Duệ bấy giờ mới khẽ ngẩng đầu lên, vòng tay ôm chặt Dung Hoa vào lòng, mỉm cười nói: "Ngoan, mau ngủ sớm đi nàng!"

Dung Hoa suy ngẫm một lát rồi khẽ ngước đầu lên nhìn hắn, nài nỉ: "Hầu gia, thiếp thực sự rất muốn ra ngoài trang t.ử một chuyến để xem xét tình hình thế nào ạ. Nghe hạ nhân báo tin bảo rằng mấy mẫu hạt giống thí nghiệm gieo xuống dạo trước hiện tại thảy đều đã nảy mầm xanh tốt cả rồi, thiếp thực sự rất tò mò không biết sau này chúng sẽ kết ra thứ quả gì nữa."

"Ra ngoài trang t.ử sao?"

Dung Hoa tiếp lời: "Mấy ngày qua thân thể thiếp đã cảm thấy khỏe khoắn hơn trước rất nhiều rồi ạ. Mẫu ruộng thí nghiệm gieo hạt gieo giống đó khoảng cách đường sá dẫu sao cũng không quá mức xa xôi đâu ạ, thiếp xin hứa sẽ cắt cử thật nhiều nha hoàn, bà t.ử tháp tùng bảo vệ bên cạnh là được chứ gì."

Chất giọng nàng mềm mỏng, ngọt ngào như rót mật vào tai, nhất là khi nàng lại đang rúc sâu vào lồng n.g.ự.c hắn mà nhỏ nhẹ nài nỉ như thế này, thử hỏi có đấng nam nhi nào nhẫn tâm mở miệng khước từ cho được chứ.

Suýt chút nữa là hắn đã buột miệng gật đầu đồng ý ngay rồi, nhưng đến khi nhìn thấy đôi mắt trong vắt đang tràn ngập sự mong đợi cùng đôi môi mọng khẽ mím lại kia, hắn mới sực tỉnh kiềm chế lại.

Hắn xưa nay chưa từng chứng kiến nàng bày ra bộ dạng khẩn thiết, mong đợi đến mức này bao giờ, cũng chưa từng thấy nàng dốc hết tâm tư mưu mô để mớm lời dụ dỗ mình như thế này.

Cái trò hay này chắc chắn là do dạo trước nàng đã sang phòng mẫu thân xin phép nhưng bị mẫu thân thẳng thừng từ chối, tạt cho một gáo nước lạnh nên hiện tại mới tìm cách xoay chuyển tình thế sang cầu viện hắn đây mà.

Hắn bèn cố tình nghiêm mặt lại, hạ giọng: "Không được! Đường sá xa xôi xe ngựa kiệu lớn kiệu nhỏ đi lại vô cùng xóc nảy, thân thể ngươi hiện tại làm sao gánh vác nổi cái sự xóc nảy đó chứ."

Rõ ràng khoảnh khắc thuở ban nãy hắn suýt chút nữa đã gật đầu đồng ý rồi cơ mà.

Dung Hoa giọng điệu lại càng thêm phần hạ thấp xuống, nài nỉ: "Thì thiếp sẽ sai phu xe hành sự một cách chậm rãi, thong thả là được chứ gì ạ. Không được tự mình ra ngoài tận mắt chứng kiến một cái thì trong lòng thiếp thực sự không tài nào yên tâm nổi, chưa kể Vương Bảo phái ra ngoài đến giờ này vẫn bặt vô âm tín, chẳng nhận được nửa điểm tin tức phản hồi nào cả. Quan viên triều đình dạo trước có phái người sang truyền đạt bảo rằng nếu như đợt thí nghiệm lần này không gặt hái được thành quả rõ rệt nào, thì hiển nhiên sang năm tới khi mùa xuân gõ cửa mới được phép gieo hạt thử nghiệm lại từ đầu. Thế nhưng Thẩm gia Tam gia dạo trước đã từng khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng, cái lô hạt giống thí nghiệm lần này cốt là muốn kiểm tra xem liệu chúng có khả năng gieo trồng muộn màng được hay không cơ mà. Làm như thế là để phòng hờ nhỡ đâu sau này thiên hạ có xảy ra thiên tai đại nạn gì thì triều đình còn có phương án dự phòng khẩn cấp để ứng phó, nhỡ đâu nếu cứ mãi đợi đến mùa xuân ấm áp mới chịu gieo trồng thì cái ý đồ thí nghiệm đằng sau chẳng phải là biến thành công cốc hết rồi sao."

Tiết Minh Duệ nghiêm nghị: "Vị ngự y kia đã dặn dò ba tháng đầu tiên hoài t.h.a.i phải mãi tịnh dưỡng thân thể cho thật tốt, tuyệt đối không được phép lao lực quá độ."

Dung Hoa thất vọng cúi đầu xuống gối. Bảo nàng chịu đựng một hai ngày thì còn được, chứ bắt nàng chịu nhục giam lỏng ở trong viện t.ử này suốt mấy tháng trời ròng rã thì thử hỏi làm sao gánh vác nổi cái sự bức bối đó chứ. Mới có vài ngày trôi qua thôi mà nàng đã cảm thấy toàn thân bứt rứt, vô cùng khó chịu rồi.

Tiết Minh Duệ khẽ thở dài một tiếng, chất giọng bỗng chốc trở nên vô cùng mềm mỏng: "Thôi được rồi, cố gắng nhẫn nhịn thêm một khoảng thời gian ngắn nữa đi nàng. Ta đã sai hạ nhân đi lục tìm, mời vị cựu viện sứ Thái Y viện năm xưa là Bách lão ngự y danh tiếng vào phủ để chẩn trị cho nàng một lượt rồi. Nhỡ đâu nếu Bách lão ngự y sau khi bắt mạch xong khẳng định thân thể nàng hoàn toàn bình an vô sự, không có gì đáng ngại, thì đích thân Tiết Minh Duệ ta sẽ tháp tùng đưa nàng ra ngoài trang t.ử một chuyến, được chưa."

Được phu quân đích thân tháp tùng đưa đi chơi cùng, đôi mắt Dung Hoa tức thì sáng rực lên như đèn pha: "Ơ, Hầu gia dạo này có thể rút ra được khoảng thời gian rảnh rỗi sao ạ?"

Tiết Minh Duệ đáp: "Hoàng thượng sắp tới chuẩn bị hạ lệnh tổ chức đại tang lễ vô cùng rầm rộ cho Bát hoàng tử. Đợi sau khi đại tang lễ diễn ra xong xuôi rồi thì công việc triều chính kiểu gì chẳng vơi bớt đi đôi phần, lúc đó ta hiển nhiên sẽ có thời gian rảnh rỗi thôi."

Dung Hoa nở nụ cười rạng rỡ: "Dạ còn nữa, Tổ mẫu dạo trước từ sớm đã được cử hành lễ hạ huyệt an táng chu toàn xong xuôi cả rồi. Sắp tới Hoằng ca nhi sẽ phải chính thức hồi phủ sửa sửa soạn hành lý để chuyển sang bên phủ của Thẩm lão tướng quân sinh sống và học tập, thiếp thực sự rất muốn được tự mình tháp tùng tháp tùng đưa đệ đệ qua đó ạ."

Thế nhưng lần này Tiết Minh Duệ lại cau chặt lông mày, dứt khoát: "Không được!"

Nụ cười trên môi Dung Hoa tức thì tắt ngấm, gương mặt xị xuống. Hắn bèn giải thích: "Hoằng ca nhi lần này chuyển sang đó cốt là để làm lễ bái sư học nghệ đàng hoàng, dính dáng tháp tùng bám theo qua đó trái lại hiển nhiên sẽ tạo nên cái ảnh hưởng không tốt đâu nàng. Thẩm lão tướng quân dạo trước sở dĩ gật đầu đồng ý thu nhận Hoằng ca nhi và Minh Triết làm môn đệ, thảy thảy đều là vì ngài nhìn chuẩn cái chí khí và sự can đảm, đởm sắc hiếm có của hai đứa trẻ đó mà thôi." Hắn dừng lại một chút rồi tiếp lời nhu hòa: "Nhỡ đâu nếu nàng ở trong viện cảm thấy quá mức bức bối, ngột ngạt thì đích thân ta sẽ tháp tùng đưa nàng ra ngoài tản bộ, tản bộ giải khuây là được chứ gì."

Đôi mắt Dung Hoa chợt lóe lên một nét rạng rỡ ranh mãnh, nhân lúc Tiết Minh Duệ không để ý bèn nở một nụ cười vô cùng xảo quyệt đắc ý. Cái bài văn mưu mưu mưu mô này của nàng quả thực là vô cùng chu toàn, muốn lừa hắn gật đầu đồng ý đưa đi chơi thì hiển nhiên phải vòng vo tam quốc một hồi mới chịu cơ đấy. Thực chất cái mục đích tiên quyết ngay từ ban đầu của nàng cốt chỉ là muốn được ra ngoài tản bộ tản bộ giải khuây mà thôi, chứ bản thân nàng đâu có muốn tự mình mở miệng đòi đi chơi làm gì. Bằng không hết đòi ra ngoài trang t.ử lại đòi đi tháp tùng đệ đệ, nàng thực sự cảm thấy vô cùng xấu hổ, khôn khéo mở miệng đòi hỏi quá đà như vậy.

Tiết Minh Duệ thản nhiên chuyển chủ đề: "Tội trạng trạng mưu phản của An Thân vương cuối cùng đã được triều đình chính thức định đoạt ổn thỏa rồi." Mắt thấy nàng vẫn mãi tỉnh táo, chưa có nửa điểm buồn ngủ, hắn bứt giác dứt khoát đem mấy cái sự vụ triều chính ra thuật lại cho nàng nghe để giải khuây: "Tội danh mưu nghịch, phạt tước đoạt toàn bộ danh vị phẩm cấp, xóa tên khỏi sổ tông thất quyền quý, vĩnh viễn giam lỏng, tịch thu toàn bộ tài sản tư trang cùng phủ đệ."

Quả nhiên kết cục chung cuộc hoàn toàn rập khuôn theo đúng cái sự bài xếp tính toán từ trước của triều đình.

"An Thân vương gia còn chưa kịp đợi đến cái ngày bị quan phủ áp giải đi giam lỏng thì đã đột ngột đổ bệnh qua đời ở bên ngoài rồi." Đối với một bậc vương tôn quý tộc danh giá như ông ta mà nói, việc phải chịu nhục nhã giam lỏng giam cầm cả đời trong ngục tối đồ rằng thà dứt khoát đổ bệnh qua đời ở bên ngoài như thế này trái lại còn giữ được đôi phần thể diện cuối cùng.

Nàng khẽ gặng hỏi: "Thế còn An Thân vương Thế t.ử thì sao ạ?"

Tiết Minh Duệ đáp: "Quan phủ đã tra xét vô cùng rõ ràng, minh bạch rồi, khẳng định An Thân vương Thế t.ử hoàn toàn bình an vô sự, không có nửa điểm liên can gì đến vụ án mưu nghịch lần này cả."

Vậy là cái sự vụ tiếp theo của triều đình hiển nhiên chính là việc tập trung lực lượng để thẳng tay trừng trị, thanh trừng toàn bộ gia tộc Thái thị rồi.

"Vụ án của Nghĩa Thừa Hầu Triệu Tín hiện tại đã chính thức được triều đình bàn giao thẳng cho Đô Sát viện và Đại Lý Tự phối hợp mở cuộc đại hội thẩm công khai rồi."

Dung Hoa hỏi: "Sẽ diễn ra cuộc đại hội thẩm trước khi đại tang lễ của Bát hoàng t.ử cử hành sao ạ?"

Tiết Minh Duệ khẽ gật đầu đồng ý.

Triều đình làm như thế cốt là muốn thẳng tay trừng trị gia tộc Thái thị để làm cái lễ tế, đưa ra một cái câu trả lời thỏa đáng cho vong linh của Bát hoàng t.ử nơi chín suối. Hoàng thượng hiện tại đang lâm vào cái nỗi đau thương mất con tột độ như thế, thử hỏi trên triều đình có cái đấng quan viên nào gan to bằng trời dám mở miệng đứng ra nói đỡ che giấu cho Nghĩa Thừa Hầu Triệu Tín cơ chứ. Nhưng dẫu vậy, Hoàng thượng rốt cuộc là hoàn toàn vì muốn đòi lại công đạo cho đứa con trai tội nghiệp của mình, hay ngài chỉ là đang mượn cái thời cơ chín muồi này để thẳng tay thanh trừng bè lũ vây cánh của gia tộc Thái thị, cái chân tướng đằng sau đồ rằng chẳng có kẻ nào thấu suốt nổi cả.

"Hoàng Quý phi dạo trước hiện tại đã bị Hoàng thượng hạ chỉ sắc phong giáng xuống làm Hoa phi. Vị viện sứ Thái Y viện cùng toàn bộ đám ngự y từng tham gia vào quá trình chẩn trị, bắt mạch cho Bát hoàng t.ử thảy thảy đều đã bị quan phủ thẳng tay tống giam vào ngục tối rồi, Trang Thân vương gia cũng đã tự mình đứng ra nhận tội trạng, tự trách bản thân hành sự sơ suất, thất trách vô cùng."

Dung Hoa khéo léo gặng hỏi: "Thế Hoàng thượng rốt cuộc có mở cuộc trách phạt, quở trách gì đối với Trang Thân vương gia không ạ?"

Một câu hỏi của nàng lập tức đ.á.n.h trúng ngay vào cái t.ử huyệt mấu chốt của vấn đề rồi, hắn từ sớm đã phát hiện ra Dung Hoa vốn dĩ là một người vô cùng nhạy bén, nhạy cảm đối với các sự vụ chính trị triều đường: "Hoàng thượng hiển nhiên là đã thuận theo cái lời tự trách của Trang Thân vương mà thẳng tay quở trách ngài ấy một trận lôi đình trước mặt bá quan văn võ. Ngài trách Trang Thân vương gia suốt thời gian qua ở kinh thành hành sự vô cùng lơ là, lơ là chính sự, tấu chương tống dâng lên triều đình dù là chuyện nặng chuyện nhẹ thảy thảy đều cứ mãi chuyển thẳng sang Bồi Đô, chưa kể phong cách làm việc lại vô cùng độc đoán, chuyên quyền, hoàn toàn không chịu lắng nghe nửa lời đóng góp ý kiến của các bậc triều thần."

Tóm lại là biến thành một kẻ vô cùng vô tích sự, chẳng được cái tích sự gì cả.

Trang Thân vương gia chắc chắn là có nằm mơ cũng không thể ngờ tới, cái màn kịch tự trách bản thân trước mặt đám đông cốt chỉ là muốn làm màu cho thiên hạ nhìn vào khen ngợi chút đức tính khiêm nhường mà thôi, nào ngờ trái lại chính cái sự làm màu ấy lại chuốc lấy cái kết cục t.h.ả.m hại đắng cay đến mức này.

"Trang Thân vương gia một khi đã chủ động mở miệng tự trách bản thân trước từ sớm rồi, thì đám triều thần vây cánh hiển nhiên cũng chẳng còn cái lý do gì để đứng ra mở miệng nói đỡ cho ngài ấy được nữa." Nhìn bề ngoài thì có vẻ như thảy mọi sự vụ đều là do Hoàng thượng vì quá mức đau thương trước cái c.h.ế.t của Bát hoàng t.ử nên mới nổi trận lôi đình mà vô tình giận cá c.h.é.m thớt làm liên lụy đến Trang Thân vương gia mà thôi. Thế nhưng thực chất từng câu từng chữ quở trách Hoàng thượng thốt ra thảy thảy đều là chân tướng sự thật rành rành cả. Trang Thân vương gia qua cái vụ hỷ sự lần này nếu biết điều mà tự khắc thu liễm vây cánh lại thì là điều may mắn nhất, bằng không nếu vẫn cố chấp không chịu dừng tay thì e là lần tới hình phạt giáng xuống đầu ông ta tuyệt đối sẽ không chỉ đơn giản là việc phải quỳ sụp dưới triều đường chịu nhục nhã quở trách như thế này đâu.

"À, còn vụ án của phụ thân nàng nữa."

Vụ án của Đào Chính An lẽ ra không phải là nên được triều đình gộp chung vào phê duyệt thẩm lý cùng một lượt với Nghĩa Thừa Hầu Triệu Tín hay sao? Tiết Minh Duệ dựa vào cái gì mà lại tách riêng Đào Chính An ra để thưa chuyện riêng biệt như thế chứ.

"Lệnh truyền triệu thẩm lý tội quan của triệu đình đưa xuống do thám gồm có Nghĩa Thừa Hầu Triệu Tín cùng đám người vây cánh, nhưng trong danh sách thảy thảy đều tuyệt nhiên không hề có tên của phụ thân nàng đâu."

Dung Hoa nghe xong tức thì ngẩn ngơ cả người, chôn chân tại chỗ, làm sao lại có chuyện lạ lùng đến như thế được chứ.

Tiết Minh Duệ trầm giọng: "Cái sự vụ lần này thực chất chính bản thân ta cũng mới chỉ vừa mới nghe ngóng được vào ngày hôm nay thôi. Ta đã đặc biệt nhờ vả người quen tìm cách vào trong quan phủ để dò thám tình hình, thảy thảy bọn họ đều khẳng định đây hoàn toàn là cái ý tứ bài xếp của các bậc bề trên triều đình truyền xuống cả. Dò hỏi lên phía trên nữa thì bọn họ cũng chỉ biết lắc đầu, khẳng định trong danh sách tội quan hoàn toàn không hề xuất hiện cái tên của phụ thân nàng, ngoài ra thảy thảy thảy đều là thái độ mù tịt hoàn toàn chẳng hay biết gì cả. Ta nghĩ biết đâu đây chính là cái phúc phận hoàng ân ban xuống cũng nên..."

Trong đầu Dung Hoa lập tức nảy ra cái vệt ký ức liên quan đến cuộc trò chuyện với Hoàng thái hậu trong cung dạo trước. Chẳng lẽ chính cái màn ứng xử khéo léo, bộc trực thốt ra những lời nghĩa khí dứt khoát không thèm cầu tình của nàng dạo trước trái lại đã vô tình cứu mạng Đào Chính An một ván sao?

Tiết Minh Duệ vươn tay ra, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc dài buông xõa trên chiếc gối của Dung Hoa, dịu dàng khuyên nhủ: "Ngoan, nàng đừng có lo nghĩ lo âu quá nhiều tâm tư làm gì."

Dung Hoa khẽ gật đầu đồng ý vâng dạ.

"Biết đâu qua một khoảng thời gian ngắn nữa thôi là quan phủ sẽ truyền ra tin tức hỷ sự phản hồi ổn thỏa thôi nàng."

Cái chức danh phẩm cấp Chính Ngũ Phẩm của Đào Chính An suy cho cùng nhìn lên thì chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống thì cũng chẳng ai bằng, ở trên triều đình cái chức quan nhỏ bé tầm thường như thế đồ rằng sẽ vô cùng nhanh chóng bị người ta lãng quên, lướt qua một cách dễ dàng mà thôi.

...

Sáng ngày hôm sau khi Dung Hoa thức giấc thì thời gian từ sớm đã bước sang tầm cuối giờ Thìn rồi. Nàng vừa mới thong thả dùng xong bữa điểm tâm sáng, đã nghe thấy Cẩm Tú từ ngoài cửa rảo bước tiến vào phòng bẩm báo: "Nãi nãi ơi, Nhị lão gia, Tam lão gia và Tam thái thái từ sớm thảy thảy đều đã thuận lợi hồi phủ đông đủ cả rồi ạ."

Dung Hoa nở nụ cười rạng rỡ khéo léo: "Được rồi, chúng ta mau chóng sang phòng Tổ mẫu để thăm hỏi bọn họ một chuyến xem sao."

Lúc này tại viện t.ử của Lão phu nhân, Tam thái thái vừa mới bước chân vào phòng đã không kìm nổi xúc động mà rơi lệ tủi hờn: "Trời đất ơi, nếu như đứa con dâu này sớm biết ở kinh thành xảy ra đại biến cố kinh hoàng đến như thế, thì dẫu Phu nhân có hạ chỉ đuổi cách mấy bọn con cũng quyết không thèm rời phủ nửa bước đâu ạ."

Tiết lão phu nhân đầu đội chiếc khăn vạt trán màu lục đậm có đính hạt đông châu quý giá, khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt tràn ngập nét hiền từ nhìn sang Tam thái thái, khuyên nhủ: "Cái sự vụ lần này thảy thảy đều là nhờ cái sự bài xếp sáng suốt của các ngươi dứt khoát hồi phủ từ sớm đấy chứ, bằng không nếu thảy thảy cứ mãi cố chấp ở lại trong phủ này thì chẳng phải là lại gánh chịu cái kiếp nạn t.h.ả.m hại y như cái thân già này rồi sao. Trong lòng ta lúc đó dẫu sao cũng đỡ phải canh cánh lo âu, niệm tưởng thêm cho một phòng các ngươi."

Dung Hoa vừa vặn sải bước tiến vào phòng hành sự, Tam thái thái thấy vậy bèn vội vàng đứng dậy ra nghênh tiếp hớn hở: "Ơ kìa Nãi nãi, ta vừa mới mở miệng bàn bạc với Phu nhân xong đây, định bụng một lát nữa sẽ tự mình sang viện của con để chúc mừng tin hỷ cơ đấy."

Lão phu nhân cũng nở nụ cười rạng rỡ hớn hở: "Đám hạ nhân đâu rồi, mau chóng đi khiêng một chiếc ghế chủ vị có trải nệm mềm ra đây cho Nãi nãi ngồi nghỉ ngơi xem nào."

Đám nha hoàn túc trực trong phòng vội vàng tay năm tay mười đi lấy nệm gấm bày sẵn, nhẹ nhàng đỡ Dung Hoa ngồi xuống ghế một cách vô cùng cẩn thận. Tam thái thái bấy giờ mới tươi cười rạng rỡ tiếp lời hớn hở: "Dẫu sao cái gia tộc này sắp tới lại chuẩn bị được đứng ra tổ chức thêm một đại hỷ sự cưới hỏi linh đình nữa rồi, quả thực là song hỷ lâm môn."

truyenfull,truyenfull.com