Cho Cẩm Tú lui ra ngoài, Dung Hoa xoay người trở lại phòng lão phu nhân.
Lão phu nhân ân cần hỏi: "Thế nào rồi? Nhà mẹ đẻ con xảy ra chuyện gì sao?"
Dung Hoa lắc đầu: "Cháu vẫn chưa rõ, nhưng nhắc đến ca ca cháu..." Nàng khẽ thở dài: “Từ lúc mẫu thân sinh ra, ca ca đã bị thiếu tháng, bẩm sinh thần trí suy nhược. Bao năm nay tìm biết bao đại phu cũng chẳng ăn thua. Ngày thường, mẫu thân chỉ để nha hoàn thiếp thân hầu hạ, không cho huynh ấy ra ngoài gặp ai. Cháu và ca ca cũng chỉ gặp nhau có một hai lần, huynh ấy thấy cháu e rằng cũng chẳng nhận ra cháu là ai."
Lão phu nhân kinh ngạc: "Đã vậy sao lại để nó một mình chạy ra ngoài?"
Dung Hoa đáp: "Cháu cũng đang thắc mắc đây ạ. Ca ca quyết không thể tự mình xuất phủ được, mà dù có ra ngoài cũng không biết đường tìm đến nhà họ Tiết. Mấy ngày nay mẫu thân cháu lâm bệnh, nhà Nhị thúc, Nhị thẩm lại có việc phải rời kinh thành, trong nhà chắc hẳn đang rối loạn như cào cào, bọn hạ nhân chểnh mảng mới xảy ra cớ sự này..."
Lão phu nhân cau mày: "Thế thì càng phải sai người nhìn cho thật kỹ. Nếu không phải thì thôi, còn nếu đúng là người nhà thì phải mau chóng báo tin cho thân gia thái thái biết. Đứa nhỏ đi lạc, thân gia thái thái ở nhà không biết sẽ lo sốt vó đến thế nào."
Dung Hoa gật đầu: "Cháu đã sai bồi phòng ma ma ra đó rồi, lát nữa sẽ có tin về ngay thôi ạ."
Lão phu nhân chép miệng thở dài: "Cả đời ta trải qua không ít sóng gió, cũng chẳng biết tại sao mấy năm gần đây nhà ta lại lắm tai nhiều ương đến thế." Nói rồi bà đưa mắt nhìn Dung Hoa: "Nhưng dẫu sao hỉ sự lớn nhất chính là việc con đã mang thai. Con a, cứ lo dưỡng t.h.a.i cho tốt đi, dù có chuyện khó khăn bằng trời, cái thân già này cũng sẽ đứng ra gánh vác thay con."
Dung Hoa mỉm cười xoa dịu: "Lão phu nhân mới vừa ốm dậy, sao có thể để người lao tâm khổ tứ vì chuyện của cháu được."
Lão phu nhân cười hiền từ: "Khoảng thời gian ta ngã bệnh, trong phủ xảy ra biến cố lớn như vậy, nếu không có con đứng ra chống đỡ thì sẽ ra sao, trong lòng ta hiểu rõ hơn ai hết. Con cứ an tâm đi, con đang mang cốt nhục của nhà họ Tiết, kẻ nào dám to gan kinh động đến con, ta quyết không tha cho chúng."
Lão phu nhân đã nghe được những lời đồn đại râm ran trong phủ? Hay bà nhìn thấu sự căng thẳng của nàng vì chuyện của An ca? Dù là nguyên cớ gì, những lời này của lão phu nhân đã rõ ràng đứng về phía nàng.
Tiền thị cũng gật đầu với Dung Hoa, sau đó vẫy tay gọi Nhuận ca nhi: "Tẩu đưa Nhuận ca nhi về phòng trước nhé."
Lão phu nhân ưng thuận: "Cũng được, chơi đùa cả buổi, Nhuận ca nhi cũng đến lúc phải ngủ rồi."
Tiền thị rõ ràng đang tìm cớ để rút lui. Dù là xuất phát từ sự tinh ý hay giả tạo, cách hành xử của nàng ấy luôn khiến người ta không thể bới lông tìm vết.
Tiền thị dẫn Nhuận ca nhi đi chưa lâu, Cẩm Tú và nương t.ử của Phùng Lập Xương liền vội vã bước vào bẩm báo: "Nô tỳ đã ra xem, quả thực đúng là Đại gia ạ."
Không đợi Dung Hoa mở miệng, lão phu nhân đã vội hỏi: "Đã mời người vào phủ chưa?"
Vợ Phùng Lập Xương đáp: "Dạ đã mời vào rồi ạ, chỉ là Đại gia... Nô tỳ đang nghĩ nên cho người tắm rửa chải chuốt cho Đại gia sạch sẽ một chút rồi mới đến bái kiến lão phu nhân."
Lão phu nhân chăm chú lắng nghe, thở phào nhẹ nhõm một tiếng: "Có bái kiến ta hay không chỉ là chuyện nhỏ, miễn sao người bình an vô sự là tốt rồi." Lời vừa dứt, bên ngoài bỗng truyền đến những âm thanh ồn ào hỗn loạn.
Lão phu nhân cau mày liếc Tuyết Ngọc, Tuyết Ngọc lật đật chạy ra ngoài xem xét.
Đúng lúc tiểu nha hoàn bưng bát canh súp vừa ninh nhừ lên. Dung Hoa chưa kịp mở nắp thì Tuyết Ngọc hớt hải chạy vào bẩm báo: "Hạ nhân trong phủ không giữ được Đào đại gia, ngài ấy đang chạy loạn khắp vườn, không ai cản nổi ạ!"
Tuyết Ngọc nói vậy đã là nể mặt lắm rồi. Dung Hoa đứng bật dậy: "Cháu phải ra ngoài xem sao, biết đâu có thể khuyên can được đại ca."
Lão phu nhân vẫy tay gọi Lý ma ma, Lý ma ma mau chóng mang cây gậy tì hưu lại đưa cho bà.
Lão phu nhân đứng dậy, Dung Hoa vội tiến lên dìu đỡ. Lão phu nhân kiên quyết: "Để con đi một mình ta không yên tâm, chi bằng ta đi cùng con." Nói rồi bà lớn giọng phân phó: "Gọi thêm nhiều người hầu đi theo."
...
"Vũ Mục hầu Tiết Minh Duệ là muội phu của ta, hì hì... Các người có thấy muội phu của ta đâu không..."
Từ đằng xa, lão phu nhân đã nhìn thấy một dáng người gầy gò ốm yếu đang ngồi xổm trong bụi trúc, vừa cười hềnh hệch vừa nói lảm nhảm. Một đám nha hoàn, bà t.ử bu lại xung quanh nhưng chẳng ai dám bước lên.
Lão phu nhân toan bước tới, quản sự bà t.ử đã vội vàng ngăn lại: "Lão phu nhân, Nãi nãi hãy khoan, thân gia Đại gia dường như đang bị kinh hãi, e là một lát nữa mới bình tĩnh lại được."
Bà t.ử vừa dứt lời, An ca bên kia lại tiếp tục vừa cười vừa la: "Đứa nào dám tới bắt ta, ta bảo muội phu Vũ Mục hầu Tiết Minh Duệ c.h.é.m g.i.ế.c cả nhà các người!"
Đám hạ nhân nghe thấy những lời ngông cuồng này đều sợ hãi cúi gầm mặt.
Tim Dung Hoa thắt lại. An ca bẩm sinh trí tuệ kém cỏi, không thể tự mình nghĩ ra những câu nói như vậy. Kẻ khác nghe được lại tưởng nàng về nhà mẹ đẻ kể lể xúi giục gì nên An ca mới học vẹt đi rêu rao khắp nơi...
Dung Hoa tiến lên một bước. An ca tuy miệng cười khanh khách nhưng hai tay lại ôm chặt lấy thân trúc, ánh mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm đám đông cách đó không xa, toàn thân run rẩy lẩy bẩy.
Lão phu nhân vội vàng dặn đám hạ nhân theo sát Dung Hoa: "Cẩn thận bảo vệ, tuyệt đối không để Nãi nãi xảy ra mệnh hệ gì."
Dung Hoa vừa chầm chậm bước tới vừa dịu dàng nhìn An ca. Bắt gặp ánh mắt của nàng, Dung Hoa mỉm cười thân thiện, từ từ đưa tay ra: "An ca, huynh có nhận ra muội không?"
An ca hoảng sợ lắc đầu quầy quậy: "Ngươi là ai? Gọi Anh Đào tới đây... Anh Đào đi đâu rồi?"
Anh Đào chắc hẳn là tên tiểu nha hoàn thường ngày hầu hạ An ca. Vì hạ nhân trong viện của huynh ấy ít khi ra ngoài đi lại nên nàng cũng không quen mặt. Dung Hoa khẽ động não, quay sang Cẩm Tú: "Em đi gọi Nhuệ Thanh đến đây." Nàng và hạ nhân ở viện An ca không hay qua lại, nhưng Nhuệ Thanh sống ở nhà họ Đào lâu năm, chắc chắn quen biết hạ nhân trong phủ.
Thấy Cẩm Tú rời đi, vợ Phùng Lập Xương đứng cạnh khuyên nhủ: "Nãi nãi, người đừng lại gần nữa, rủi như Đại gia đột ngột xông tới làm người bị thương thì biết làm sao."
Dung Hoa lắc đầu. Gặp phải tình cảnh này nàng không thể làm ngơ mặc kệ: "Mọi người cứ canh chừng cẩn thận, nếu Đại gia lao tới thì hãy tiến lên cản lại."
Vợ Phùng Lập Xương gật đầu, lấm tấm mồ hôi hột đã rịn ra trên trán.
An ca nghiêng đầu tò mò nhìn Dung Hoa. Nàng mỉm cười dỗ dành: "Muội dẫn huynh đi tìm Anh Đào có được không?"
An ca thoáng chần chừ, nhưng thấy Dung Hoa bước thêm một bước, hắn liền rụt người lại, sợ hãi lắc đầu liên tục: "Anh Đào... Anh Đào... Các người mang Anh Đào đi đâu rồi? Trả Anh Đào lại đây..."
Dung Hoa vẫn giữ nụ cười dịu dàng: "An ca, không ai bắt Anh Đào đi cả, Anh Đào đang đợi huynh đó!"
An ca hết gật rồi lại lắc đầu nguầy nguậy: "Ngươi gạt ta, mau gọi Anh Đào ra đây, mau gọi Anh Đào ra đây!"
Một nam nhân hơn hai mươi tuổi đầu mà lời nói, hành động chẳng khác gì một đứa trẻ lên ba. Đám hạ nhân chưa từng chứng kiến cảnh tượng này bao giờ, vốn đang cúi đầu cũng lén lút ngước mắt lên ngó nghiêng.
Dung Hoa vẫn vô cùng kiên nhẫn tiến lên. An ca dứt khoát múa chân múa tay chống cự: "Đừng qua đây... Đừng qua đây... Các người đều là người xấu..."
Lớp trường bào màu lam trên người An ca dính đầy vết bẩn, thật không biết trên quãng đường từ nhà họ Đào đến phủ họ Tiết, hắn đã phải trải qua những cơ cực gì.
"An ca, muội là muội muội Dung Hoa của huynh đây, huynh không nhớ sao?"
An ca ra sức lắc đầu: "Ngươi gạt người, ta làm gì có muội muội lớn như ngươi... hì hì..."
Dung Hoa lại hỏi: "Vậy sao huynh lại nói Vũ Mục hầu là muội phu của huynh?"
An ca cười khanh khách: "Đó là vì..." Bỗng dưng hắn nhíu chặt mày: “Đó là vì... là... là..." Ánh mắt đảo quanh cố gắng suy nghĩ, nghĩ mãi không ra đáp án, hắn liền đưa tay ôm đầu: “Vì..."
Dung Hoa đưa mắt ra hiệu cho vợ Phùng Lập Xương. Bà lập tức gật đầu, dẫn người xông lên tóm chặt lấy An ca.
An ca phát hiện có người bám vào mình, lại còn ôm chặt lấy, bèn dùng hết sức bình sinh vùng vẫy. Mấy bà t.ử giữ hắn vốn chỉ là kẻ chuyên đi bưng khay bưng chén ở nhị môn, sức lực chẳng được bao nhiêu, kéo co vài ba bận đã bị An ca hất văng, ngã chổng vó xuống đất.
An ca nhảy dựng lên định đẩy vợ Phùng Lập Xương ra thì bên tai chợt vang lên một giọng nói êm ái: "Đại gia, Đại gia, ngài nhìn xem, món bánh vừng Tượng Nhãn hồ điệp tô mà ngài thích nhất tới rồi đây."
Một đĩa bánh hồ điệp tô bắt mắt, trông giống hệt loại bánh Anh Đào vẫn thường làm, được bày ra. An ca lập tức vứt hết thảy mọi thứ ra sau đầu, hớn hở chạy vù đến chỗ Nhuệ Thanh “vèo" một cái nhón ngay một miếng hồ điệp tô bỏ vào miệng nhai nhóp nhép.
Nhuệ Thanh cười hiền: "Đại gia ăn từ từ thôi kẻo nghẹn."
An ca cười tít mắt: "Ta không sợ nghẹn, ta thích ăn bánh hồ điệp tô."
...
Ăn no nê bánh hồ điệp tô, An ca thỏa mãn nằm vật ra giường lò ngủ say sưa. Nhuệ Thanh quỳ gối bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành hắn, mãi đến khi An ca chìm vào giấc ngủ sâu, nàng mới gật đầu ra hiệu với Dung Hoa.
Dung Hoa bước ra khỏi tấm bình phong bích sa, bẩm báo với lão phu nhân: "Huynh ấy đã ngủ rồi ạ, trước khi ngủ còn luôn miệng khen bánh hồ điệp tô ngon."
Lão phu nhân cười hiền hậu: "Vẫn mang tâm tính của một đứa trẻ, ăn được chút đồ ngon là đã mãn nguyện rồi."
Dung Hoa tiến lên nhún mình hành lễ: "Đều tại cháu không tốt, để người trong phủ phải chê cười rồi." Nhất là hai câu nói ngông cuồng về Tiết Minh Duệ ban nãy, ắt hẳn An ca ở ngoài đã rêu rao không ít, để lọt vào tai người ngoài thì danh tiếng nhà họ Tiết...
"Không liên quan đến con, lời trẻ con nói thì ai thèm tin làm gì." Lão phu nhân ôn tồn đáp: "Tuy nhà chúng ta không phải là gia đình bình thường, làm việc gì cũng phải cẩn trọng gấp đôi, nhưng làm sao có thể phòng bị chu toàn mọi bề. Đừng nói là dăm ba câu lỡ lời, dẫu có nghiêm trọng hơn cũng là chuyện thường tình, con cứ yên tâm đi."
Dung Hoa không ngờ lão phu nhân lại bao dung che chở nàng đến thế.
Một lúc sau, Trần ma ma từ nhà họ Đào hớt hải chạy tới. Vừa thấy lão phu nhân và Dung Hoa, bà lật đật hành lễ: "Đại thái thái ở nhà lo lắng đến phát điên, nghe tin Đại gia đang ở bên này mới thở phào nhẹ nhõm. Mệnh cho nô tỳ sang đây thay mặt bồi tội với phủ ta."
Lão phu nhân xua tay: "Nói lời khách sáo làm gì."
Lão phu nhân ngồi lại một lát rồi lui về phòng nghỉ ngơi. Lúc này Trần ma ma mới kể tường tận cớ sự cho Dung Hoa nghe: "Cũng chẳng biết Đại gia chạy ra ngoài bằng cách nào, cũng trách nô tỳ không chiếu cố chu toàn."
Dung Hoa cau mày: "Người gác cổng cũng không thấy sao?"
Trần ma ma bức xúc: "Họ đều bảo không thấy, toàn là viện cớ chối đẩy trách nhiệm cả thôi. Đại thái thái ốm nằm liệt giường, Nhị thái thái thì không dám tùy tiện tự định đoạt, đ.â.m ra dung túng cho bọn hạ nhân. Tình cảnh trong nhà không còn như trước, bọn chúng đâu chịu tận tâm làm việc, nếu không rúc trong phòng thì cũng tụ tập uống rượu cờ bạc, lơ là chức trách từ lâu rồi. Ngặt nỗi chẳng ai có cách nào quản thúc..." Nói đến đây, Trần ma ma nghẹn ngào rớt nước mắt: “Nô tỳ thừa biết cứ đà này sớm muộn gì cũng sinh chuyện, chẳng ngờ lại để lạc mất Đại gia."
Dù bọn gác cổng có lười nhác, thì đám hạ nhân trong viện của An ca đi đâu hết rồi? "Thế đám nha hoàn hầu hạ Đại gia đâu? Ban nãy Đại gia cứ mãi gọi tên một nha hoàn tên là Anh Đào."
Trần ma ma sụt sùi: "Bên cạnh Đại gia chỉ có hai đại nha hoàn là Thụy Nhi và Anh Đào. Thụy Nhi dạo trước đã được thả ra ngoài, còn Anh Đào không phải là gia sinh tử, ban nãy nô tỳ lật tung cả phủ lên cũng không tìm thấy con ranh đó, khéo nó lén lút trốn theo ai mất rồi cũng nên."
Trần ma ma và Dung Hoa đang trò chuyện thì Tiết Sùng Nghĩa bước vào viện của lão phu nhân. Sau khi thỉnh an xong, Tiết Sùng Nghĩa liền gay gắt: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Bên ngoài đã đồn ầm lên rồi, danh tiếng nhà họ Tiết chúng ta rốt cuộc còn cần hay không đây?"
truyenfull,truyenfull.com