Nhậm Tĩnh Sơ đăm chiêu nghĩ ngợi rồi dặn Thanh Khung: "Miễn là mua chuộc được tay chân thân tín, tốn bao nhiêu bạc ta cũng không tiếc. Nhưng phải ghi nhớ một điều, mọi ngóc ngách trong cái phủ này phải moi bằng sạch, đặc biệt là tin tức bên viện Dung Hoa."
Thấy Nhậm Tĩnh Sơ đã bình tâm trở lại, tâm trí dần ổn định, Thanh Khung vội vã trả lời: "Lũ bà t.ử làm việc vặt thì mồm mép tép nhảy, rảnh rỗi là túm năm tụm ba buôn dưa lê bán dưa chuột, lại chẳng được chủ t.ử ngó ngàng tới. Chỉ cần dấm dúi cho chúng chút bạc lẻ, bảo đảm moi được ối chuyện. Nhưng cũng đừng có vội tin sái cổ bọn chúng, muốn kiếm người tin cẩn thì phải từ từ lựa chọn."
Nhậm Tĩnh Sơ phẩy tay: "Chuyện khác tính sau, cứ tìm được người thì lập tức thăm dò xem rốt cuộc chuyện hôm qua là thế nào. Đâu thể cứ nghe Đào Dung Hoa nói hươu nói vượn là tin sái cổ được. Còn hai con a hoàn đắc lực của tam gia nữa, ốm đau gì mà bao nhiêu ngày chẳng thấy ló mặt ra hầu hạ?"
Thanh Khung không ngờ tam nãi nãi vẫn canh cánh trong lòng chuyện đêm qua. Nàng vội rảo bước theo sau, nhẹ nhàng khuyên giải: "Theo ý nô tỳ, chỉ cần nãi nãi tống khứ con ả a hoàn kia ra khỏi phủ, nãi nãi cũng đừng nên bới móc thêm làm gì cho mệt xác."
Nhậm Tĩnh Sơ cười khẩy: "Phí công ta nuôi ngươi, những gì ta dạy ngươi thường ngày ngươi để ngoài tai hết à. Trên đời này làm gì có chuyện sung rụng vào miệng mà không phải bỏ công sức. Đào Dung Hoa bỗng dưng nhiệt tình đứng ra dẹp loạn vụ Hồng Anh, chắc chắn là có mưu đồ mờ ám."
Thanh Khung phân bua: "Chắc nãi nãi sợ chuyện ầm ĩ lên sẽ mang tiếng xấu cho mình thôi."
Nhậm Tĩnh Sơ lườm Thanh Khung một cái cháy mắt: "Ngươi ngây thơ quá rồi đấy. Ngươi chưa rõ tâm địa của Đào Dung Hoa đâu, ngoài mặt thì ngoan hiền, chứ trong bụng lúc nào cũng ủ mưu hãm hại người khác. Ngươi quên đợt trước chúng ta đến Tiết gia rồi sao? Rõ ràng ả rơi xuống sông Ôn Tuyền, thế quái nào cuối cùng ả lại là người được lợi." Đang nói, nàng ta sực nhớ tới Dao Hoa, bèn bóng gió: "Tẩu t.ử ở nhà ta thế nào? Đường đường là một tiểu thư khuê các, thế mà gặp cái con nhãi ranh thứ xuất kia lại câm như hến. Ngươi không thấy tẩu t.ử cứ ép ta phải nuốt nhục vào bụng sao? Đào Dung Hoa khẩu phật tâm xà, bụng dạ chứa đầy bồ d.a.o găm, ai mà lường được ả đang toan tính điều gì."
Thanh Khung dáo dác nhìn quanh, sợ những lời sắc lẹm của Nhậm Tĩnh Sơ lọt đến tai người khác. Đào thị dẫu sao cũng là Vũ Mục Hầu phu nhân, danh phận Cáo mệnh phu nhân nhất phẩm, tính theo vai vế trong nhà, tam nãi nãi cũng phải gọi Đào thị một tiếng nhị tẩu. Tam nãi nãi ăn nói hàm hồ, bất chấp lễ nghĩa thế này, nhỡ lọt vào tai ai thì thiên hạ lại cười cho thối mũi. Ngày còn ở phủ Kim Hoa, tam nãi nãi chỉ việc nịnh nọt lão phu nhân, lão phu nhân chiều chuộng hết mực, muốn làm gì thì làm, riết rồi sinh hư.
Ra khỏi hành lang quanh co, Nhậm Tĩnh Sơ cuối cùng cũng chịu ngậm miệng, Thanh Khung mới thở phào nhẹ nhõm.
Kể từ khi lâm bệnh, Tiết Minh Ái được chuyển sang tịnh dưỡng ở gian sương phòng trong viện Nhị thái thái. Một phần vì bệnh tình của Tiết Minh Ái khó bề di chuyển, phần khác Nhị thái thái cũng đang nằm liệt giường ở đó, tiện bề bề bề bề chăm nom cho cả hai... Nhậm Tĩnh Sơ vừa bước chân vào viện, Thanh Khung đã nhanh nhảu chạy vào bẩm báo. Lát sau, Tiền thị bước ra đon đả: "Tam đệ muội tới chơi, ta đang định cất đồ đi thăm muội đây."
Thấy bộ dạng tất bật của Tiền thị, Nhậm Tĩnh Sơ thoáng bối rối. Vì Nhị thái thái và Tiết Minh Ái đều ngã bệnh, nên nàng ta được miễn thủ tục dâng trà sáng hôm sau ngày cưới. Nhưng dẫu thế nào, nàng ta cũng phải đến thăm hỏi.
Tiền thị dường như không để ý đến sự gượng gạo của Nhậm Tĩnh Sơ, thân thiết nắm tay nàng ta kéo vào trong: "Trời vẫn còn lất phất mưa, mau vào nhà kẻo cảm."
Nhậm Tĩnh Sơ ngồi yên trên ghế, nhìn đám a hoàn lăng xăng bưng bê đồ đạc ra vào nội thất, chỉ một chốc nàng ta đã đứng ngồi không yên.
Đợi Tiền thị nhấp một ngụm nước, Nhậm Tĩnh Sơ mới ngập ngừng cất lời: "Nương... bệnh tình sao rồi ạ?"
Tiền thị tươi cười đáp: "Ngự y vừa châm cứu xong, xem ra đã thuyên giảm nhiều rồi. Cứ tĩnh dưỡng cẩn thận, vài bữa nữa là khỏi hẳn thôi."
Nhậm Tĩnh Sơ mím chặt môi, định nói gì đó rồi lại thôi.
Tiền thị tiếp lời: "Nương vừa chợp mắt một lát, đệ muội chịu khó chờ thêm chốc nữa hẵng vào thỉnh an."
Nhậm Tĩnh Sơ gật đầu, ánh mắt vô tình hướng về gian sương phòng. Đôi mắt Tiền thị sáng rực, nàng ta cười bảo: "Tam đệ cũng khá hơn nhiều rồi. Nghe đâu hôm qua đệ ấy mê sảng, giờ tỉnh táo lại thì thẹn thùng không dám gặp ai. Tam đệ muội vào trêu chọc đệ ấy thử xem, xem đệ ấy phản ứng thế nào."
Nhậm Tĩnh Sơ cúi đầu, bẽn lẽn mỉm cười.
Tiền thị bồi thêm: "Đệ ấy có tạ tội thì muội cứ rộng lượng tha thứ cho đệ ấy nhé. Đâu riêng gì tam đệ, ai mà chẳng có lúc vấp ngáp, dăm bữa nửa tháng nữa là lại đâu vào đấy thôi."
Nhậm Tĩnh Sơ tuy trong lòng uất ức, nhưng nghe những lời nói của Tiền thị, phần nào cũng cảm thấy nguôi ngoai.
Chẳng bao lâu sau, Nhậm ma ma - thân tín của Tiết Nhị thái thái - bước ra bẩm báo: "Nhị thái thái đã tỉnh giấc, mời các nãi nãi vào trong."
Tiền thị đứng dậy, Nhậm Tĩnh Sơ theo sát gót Tiền thị cùng tiến vào nội thất.
Vừa bước vào, ánh mắt Nhậm Tĩnh Sơ lập tức dán chặt vào chiếc sập lớn. Tiết Nhị thái thái nằm nhợt nhạt giữa đống chăn nệm, đôi mắt lim dim, dáng vẻ mệt mỏi rã rời. Tiền thị sai người hầu dâng một bát canh hầm, Nhậm Tĩnh Sơ đang ngẩn ngơ không biết phải làm sao thì Tiền thị đã đưa bát canh cho nàng ta, khẽ nháy mắt ra hiệu. Nhậm Tĩnh Sơ lúng túng bước tới hầu hạ Nhị thái thái uống canh.
...
Tiết lão phu nhân vừa chợp mắt một lát, tỉnh dậy đã nghe Lý ma ma bẩm: "Tam nãi nãi đã ghé phòng Nhị thái thái rồi, xem ra sóng gió đã qua đi."
Lão phu nhân gật gù hài lòng: "Việc nhà cửa ngươi cứ giúp đại nãi nãi quán xuyến, đừng để Dung Hoa nhọc lòng nữa."
Lý ma ma cười tủm tỉm: "Lúc lão phu nhân nghỉ ngơi, nô tỳ có đảo qua thăm nãi nãi."
Lão phu nhân hỏi: "Sao rồi? Con bé có mệt mỏi lắm không?"
Lý ma ma lấy khăn ướt lau tay cho lão phu nhân, rồi dọn điểm tâm lên: "Sắc mặt nãi nãi dạo này rạng rỡ hẳn lên.” ngừng một nhịp, mụ tiếp: "Hầu gia trưa nay về có mang theo một món đồ hay ho lắm, tình cờ nô tỳ lại bắt gặp."
Lão phu nhân nhướng mày tò mò, nhìn nụ cười tủm tỉm của Lý ma ma: "Đồ quý giá gì vậy?"
Lý ma ma bật cười không kiềm chế được: "Nếu không tận mắt chứng kiến, nô tỳ có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không tin Hầu gia lại mua thứ đồ chơi đó bên ngoài."
Nghe Lý ma ma kể, lão phu nhân cũng trố mắt ngạc nhiên.
Lý ma ma nén tiếng cười: "Nghe đâu là cống phẩm Kim ti giáp gì đó của nước ngoài, vàng chóe cả mắt. Người ta đồn mặc vào đông ấm hạ mát, chẳng biết hư thực ra sao. Nãi nãi mặc vào thì rộng thùng thình, Hầu gia định vời thợ may về sửa lại. Nhưng đồ quý thế này, nãi nãi sợ sửa hỏng mất, Hầu gia lại nằng nặc đòi phải vừa vặn mới chịu. Nô tỳ mới hiến kế... Thai nhi càng lớn, nãi nãi mặc áo sẽ tự khắc vừa in, lúc ấy Hầu gia và nãi nãi mới vỡ lẽ."
Lão phu nhân nghe xong cũng bật cười thích thú: "Tội nghiệp hai đứa trẻ, lần đầu làm cha làm mẹ nên chưa tính toán chu toàn.” lão phu nhân tò mò hỏi thêm về chiếc Kim ti giáp: “Rốt cuộc nó là cái thứ gì?"
Lý ma ma che miệng cười khúc khích: "Nô tỳ thấy Hầu gia chắc mười mươi bị lừa rồi. Trên đời này làm gì có cái món đông ấm hạ mát kỳ diệu thế, cho dù có thì cũng chẳng phải làm từ vàng bạc châu báu. Chẳng lẽ vàng bạc châu báu lại biết tự điều chỉnh nhiệt độ?"
Lão phu nhân bật cười thành tiếng: "Ngươi đã hỏi Minh Duệ chưa?"
Lý ma ma chối bay chối biến: "Nô tỳ đâu dám hó hé gì, xưa nay hiếm thấy Hầu gia nghiêm túc như vậy. Nô tỳ mà vạch trần thì chẳng phải làm Hầu gia bẽ mặt sao."
Lão phu nhân vẫn chưa dứt được tràng cười: "Minh Duệ ít khi mua đồ bên ngoài, cũng chưa từng nghe chuyện nó bị lừa bao giờ. Nếu không nghe ngươi kể, ta cũng không tin. Biết trước ta đã lôi mấy tấm gấm vóc dát vàng trong rương ra cho chúng nó may áo may chăn rồi, cần gì phải tốn kém mua ngoài."
Lý ma ma cũng hùa theo cười.
...
Dung Hoa ướm thử chiếc Kim ti giáp lên người, Tiết Minh Duệ kéo ghế ngồi xuống kiên nhẫn chờ đợi.
Chưa được nửa tuần trà, Tiết Minh Duệ đã nôn nóng hỏi: "Sao rồi? Thấy khá hơn chút nào không?"
Đột nhiên phải khoác thêm một lớp áo giáp bên ngoài áo yếm, tự nhiên lại thấy nong nóng. Nàng đưa tay miết dọc theo Kim ti giáp, một lúc sau thì chiếc áo giáp cũng nóng ran theo hơi ấm cơ thể. Cái gọi là đông ấm hạ mát, e là lời đồn thổi quá lời chăng?
Dung Hoa ngẩng lên bắt gặp ánh mắt say đắm của Tiết Minh Duệ... Hắn hăm hở chạy về nhà chỉ để mang cho nàng chiếc Kim ti giáp này. Vật phẩm đắt tiền này được bọc trong một chiếc hộp nạm đầy châu báu, thoạt nhìn cứ ngỡ là một thỏi vàng khổng lồ, ai ngờ lại là một chiếc áo.
Dung Hoa khẽ gật đầu: "Lúc nãy thiếp còn thấy se se lạnh, mặc Kim ti giáp vào thì ấm áp hẳn."
Khuôn mặt căng thẳng của Tiết Minh Duệ bỗng chốc rạng rỡ như ánh mặt trời xua tan mây mù, nụ cười ấm áp vương trên khóe môi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lấp lánh như sương ban mai, trong veo tựa hổ phách. Dung Hoa thấy tim mình đập thình thịch, hai má nóng ran.
Chuyện này mà đồn ra ngoài chắc chẳng ai tin nổi, một vị Vũ Mục Hầu uy phong lẫm liệt lại đi mua chiếc Kim ti giáp này, rồi cẩn thận hỏi han xem nó có phát huy tác dụng hay không.
"Nếu thực sự hiệu nghiệm, ta sẽ sai người lùng sục mua thêm một chiếc nữa."
Dung Hoa vội vàng cản lại: "Một chiếc là đủ rồi. Mấy bữa nay triệu chứng lúc nóng lúc lạnh cũng thuyên giảm nhiều. Ngự y bảo ráng chịu đựng thêm thời gian nữa là khỏi hẳn.” nàng mỉm cười âu yếm nhìn Tiết Minh Duệ: “Nếu quả thực đao thương bất nhập, thì hãy tậu thêm một chiếc nữa, để ngài mặc lúc xuất chinh phòng thân."
Tiết Minh Duệ vóc dáng hiên ngang, khoác chiếc trường bào màu lam ngọc, khẽ mỉm cười: "Trên đời này làm gì có áo giáp nào đao thương bất nhập, dẫu là bảo giáp ngự tứ của hoàng thượng cũng chỉ là đồ vật bình thường thôi."
Không tin vào áo giáp đao thương bất nhập, nhưng lại tin rằng chiếc Kim ti giáp mềm mại này sẽ giúp nàng vơi bớt sự khó chịu. Lòng Dung Hoa bỗng chốc ấm áp lạ thường, không hiểu sao nàng lại cảm nhận được tác dụng của chiếc Kim ti giáp này, những cơn khó chịu trong người cũng tan biến đi nhiều.
...
Nhậm Tĩnh Sơ bước ra từ phòng Nhị thái thái, cùng Tiền thị vào gian sương phòng.
Tiết Minh Ái đang sai a hoàn rót nước, thấy Tiền thị và Nhậm Tĩnh Sơ bước vào liền khựng lại, ngạc nhiên.
Tiền thị mỉm cười: "Ta xin phép lui ra để hai người tiện nói chuyện."
Nhậm Tĩnh Sơ toan giữ Tiền thị lại, nhưng nàng ta đã quay gót rời khỏi phòng.
Đám a hoàn dâng trà xong cũng lần lượt lui ra ngoài. Tiết Minh Ái tựa mình vào chiếc sập, thỉnh thoảng lại lấm lét đưa mắt nhìn Nhậm Tĩnh Sơ, mãi mới ấp úng mở lời: "Đều do... ta uống say... lú lẫn nên mới... khiến nàng phải chịu uất ức."
Sóng mũi Nhậm Tĩnh Sơ cay xè, nước mắt chực trào rơi lả chả.
truyenfull,truyenfull.com