Dung Hoa cầm cuốn sách, thong thả tựa vào chiếc bàn nhỏ. Mới lật được hai trang, nàng bỗng thất thần suy nghĩ m.ô.n.g lung. Đến khi bừng tỉnh, Tiết Minh Duệ đã trở về từ lúc nào. Hắn đang khoác trên mình chiếc áo choàng màu xanh ngọc dệt hoa văn chìm tinh xảo do chính tay nàng may. Thoạt nhìn, chiếc áo có vẻ đơn điệu, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy những đường thêu tỉ mỉ quyện vào nhau, tạo thành những đóa hoa sen thanh tao đang nở rộ trên nền lụa. Chiếc áo vừa vặn tôn lên vẻ uy nghi, chững chạc của Tiết Minh Duệ.
"Hầu gia về từ khi nào vậy?" Dung Hoa vội đặt quyển sách xuống, toan đứng dậy.
"Nàng cứ nằm đó đi!" Tiết Minh Duệ bước tới, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.
Tiết trời đã chớm lạnh, nàng cũng trở nên lười biếng hơn. Ngoài việc đi dạo quanh vườn, nàng chỉ nằm ườn trên giường đọc sách. Đám ma ma hầu hạ sợ nàng đau mắt nên cấm tiệt nàng đụng đến kim chỉ. Chiếc áo choàng này của Tiết Minh Duệ là do nàng phải cố gắng lắm mới hoàn thành được.
"Hôm nay nàng thấy thế nào?" Không đợi nàng ngồi hẳn dậy, Tiết Minh Duệ đã nhanh tay lót chiếc gối mềm sau lưng nàng.
"Đã đỡ hơn nhiều rồi ạ." Cảm giác buồn nôn nhộn nhạo trong lồng n.g.ự.c đã vơi đi đáng kể. Lão phu nhân lại phái người rước về một nữ đầu bếp trứ danh. Các món ăn bà ấy nấu rất hợp khẩu vị nàng, nên nàng cũng ăn được nhiều hơn trước.
Tiết Minh Duệ đưa mắt nhìn cổ tay gầy guộc của Dung Hoa: "Nhưng vẫn chẳng thấy có da có thịt lên chút nào."
Dung Hoa bụm miệng cười khẽ: "Thiếp mới m.a.n.g t.h.a.i được mấy tháng, làm sao mà béo lên nhanh thế được."
Dung Hoa cười, nhưng vẻ mặt Tiết Minh Duệ lại càng thêm nghiêm nghị: "Nếu thấy thức ăn trong phủ không hợp khẩu vị, cứ sai Cao Việt ra ngoài mua. Không được nữa thì đổi đầu bếp."
Lại còn đòi đổi đầu bếp nữa... Dung Hoa vội can: "Các món đầu bếp này nấu thực sự rất ngon mà." Nàng không tăng cân đâu thể đổ lỗi cho đầu bếp được.
"Có bồi bổ thân thể khỏe mạnh thì sau này sinh con mới thuận lợi được."
Nghe đến đây, hai má Dung Hoa bỗng chốc đỏ bừng.
Cẩm Tú dâng trà lên bàn rồi vội vã lui ra. Trước đây đám nha hoàn còn e dè vẻ ngoài lạnh lùng của Tiết Minh Duệ nên không dám lại gần hầu hạ. Giờ Cẩm Tú và mấy nha hoàn thân cận đã quen thuộc, nhưng mỗi lần bước vào vẫn như có người đuổi sau lưng, không dám ho he nửa lời, càng không dám nán lại lâu.
Dung Hoa khẽ mỉm cười. Trong cái phủ này, số người không sợ Tiết Minh Duệ thực sự chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu không, làm sao Tiết Minh Duệ chỉ cần buông vài lời đã khiến Tiết Minh Ái cam tâm tình nguyện gánh vác mọi tội lỗi trước mặt Tiết Nhị thái thái.
Dung Hoa lấy chiếc "bách phúc y" đưa cho Tiết Minh Duệ xem: "Hôm nay Tam thẩm đến chơi, mang cho thiếp chiếc 'bách phúc y' này, lại còn nhắc đến chuyện Tam thúc chuẩn bị thi ân khoa nữa."
Đôi mày dài thanh tú của Tiết Minh Duệ hơi nhướn lên.
Dung Hoa ngước nhìn Tiết Minh Duệ, hỏi: "Có phải bái ân sư thì mới mong thi đỗ không ạ?"
Ánh mắt Tiết Minh Duệ trở nên sâu thẳm, nụ cười trên môi vụt tắt, hắn chậm rãi gật đầu.
Dung Hoa kinh ngạc thốt lên một tiếng "A". Bái ân sư trước kỳ thi, sau khi đỗ đạt ắt hẳn sẽ phải kề vai sát cánh cùng ân sư, thế chẳng hóa ra chưa kịp bước chân vào chốn quan trường đã vội chia bè kết phái rồi sao.
Kẻ nào lại có bản lĩnh hô phong hoán vũ, dám giở trò ngang ngược ngay trước mũi Hoàng thượng?
Tiết Minh Duệ trầm ngâm: "Hoàng thượng từng khen ngợi vài vị Đại học sĩ tài cao học rộng, nên gánh vác trách nhiệm rèn giũa nhiều môn sinh tài ba để phụng sự quốc gia."
Nghĩa là cơ sự hôm nay bắt nguồn từ chính lời nói của Hoàng thượng?
"Giao phó cho Đại học sĩ tuyển chọn nhân tài là lề lối của tiền triều. Văn thần vốn thanh cao, lại biết quý trọng nhân tài, sẽ không để xảy ra tình trạng vàng thau lẫn lộn như khi chỉ dựa vào thi cử. Tiền triều quả thực đã nhờ cách này mà tuyển được không ít danh thần xuất chúng."
Dung Hoa ngỡ ngàng: "Ý Hầu gia là, Hoàng thượng có ý định khôi phục lại lề lối bái ân sư của tiền triều?"
Tiết Minh Duệ bưng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ: "Thánh tổ Hoàng đế vốn trọng võ khinh văn, triều đại chúng ta xưa nay khan hiếm ngôn quan. Chốn triều đình đa phần đều là võ tướng nắm binh quyền, con cháu các gia tộc huân quý không mấy ai thăng tiến bằng con đường khoa cử, còn con cháu thường dân lại khó lòng với tới những chức vị quan trọng. Có người suy đoán Hoàng thượng muốn cải cách việc bổ nhiệm quan lại, tổ chức kỳ thi ân khoa cũng là để chiêu mộ thêm nhiều bậc hiền tài trẻ tuổi."
Có người suy đoán... Nghĩa là Tiết Minh Duệ không đồng tình với cách lý giải này?
"Hoàng thượng có ý nguyện đó là một chuyện, nhưng chỉ dựa vào năng lực của vài vị Đại học sĩ thì làm sao có thể xoay chuyển cục diện như hiện tại. Chắc chắn phải có kẻ đứng sau giật dây." Hơn nữa, theo lời Tam thẩm, kỳ thi thu vi lần này không chỉ tuyển được nhân tài, mà còn có những kẻ bất tài vô dụng đỗ đạt nhờ "bái ân sư".
Khóe môi Tiết Minh Duệ khẽ nhếch lên, nhưng trong mắt tuyệt nhiên không có ý cười: "Những kẻ nhìn thấu tâm tư Hoàng thượng không nhiều. Thời gian gần đây, Trang Thân vương lại vì vụ án mưu phản của An Thân vương mà bị Hoàng thượng lạnh nhạt."
Chính vì bị lạnh nhạt nên mới nóng lòng muốn lập công chuộc tội trước Hoàng thượng, để chứng minh bản thân là người kế vị xứng đáng nhất. Không chỉ thấu hiểu thánh ý, mà còn phải biết cách phát huy nó.
Rốt cuộc cục diện sẽ ngã ngũ ra sao? Liệu Hoàng thượng có thấy Trang Thân vương là người hiểu chuyện, rồi tin tưởng trao ngai vàng cho ngài, hay sẽ... Tâm ý bậc đế vương khó dò, ai dám vỗ n.g.ự.c tự xưng mình luôn đoán đúng.
"Chuyện bái ân sư, trước đây Hầu gia không hề hay biết sao?"
Lần nào nàng cũng nhạy bén nắm bắt đúng trọng tâm như vậy, Tiết Minh Duệ giãn đôi mày, đáp: "Ta chỉ nghe phong thanh vài lời bàn tán bên dưới, nhưng không bận tâm lắm."
Tiết Minh Duệ thân là Nhất phẩm Hầu tước, giữ trọng trách trong triều, vậy mà đến hắn còn không hay biết, đủ thấy sự việc được tiến hành bí mật đến mức nào. Hoàng thượng còn chưa hạ thánh chỉ mà đã có người sắp xếp đâu vào đấy, nói dễ nghe là thấu hiểu thánh ý, nói khó nghe là nhòm ngó tâm tư quân vương. Một kẻ có thể nhìn thấu tâm can mình đến vậy, giữ lại bên mình ngày đêm rình rập, liệu có... Dù sao, Hoàng thượng cũng chỉ có một.
Tiết Minh Duệ tiếp tục: "Dạo này long thể Hoàng thượng bất an, đặc biệt từ khi Bát Hoàng t.ử qua đời, sức khỏe càng suy yếu, tinh thần sa sút, bắt đầu lơ là chuyện triều chính."
Mắt Dung Hoa sáng lên. Lẽ nào Hoàng thượng có ý định lập thái tử? Hay thậm chí là nhường ngôi? Dù sao thì một vị vua cần mẫn lo toan quốc sự từ thuở đăng cơ, cũng có lúc mệt mỏi, chán nản vì bệnh tật dày vò. Nhỡ đâu Hoàng thượng muốn thử lòng các vị Vương gia? Nếu vậy, lần này Trang Thân vương không chỉ thu phục được đám văn quan học giả trong triều, mà còn nắm trọn tâm tư Hoàng thượng.
Đã vậy, Tiết Minh Duệ có cần chuẩn bị sẵn phương án ứng phó không? Một bước đi sai, cả bàn cờ sẽ tan nát. Chuyện này phải cân nhắc kỹ lưỡng mới được...
"Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.” Tiết Minh Duệ vươn tay chỉnh lại chiếc bộ diêu trên tóc nàng: “Đừng lo nghĩ quá nhiều, mọi việc bên ngoài đã có ta lo." Nụ cười hắn ấm áp, đôi mắt đen láy rạng ngời vẻ kiên định, dang rộng vòng tay ôm chặt Dung Hoa vào lòng.
Vòng tay ấm áp ấy khiến nàng như chìm vào cơn say.
Ngón tay Tiết Minh Duệ nhè nhẹ vỗ về vai nàng, như đang dỗ dành một đứa trẻ. Đặc biệt là dạo gần đây, hắn dường như đã quá quen với hành động này.
Tiết Minh Duệ lên tiếng: "Tổ mẫu bảo sẽ gọi thợ đến sửa sang lại viện của chúng ta, xây thêm một gian sương phòng bên cạnh. Nàng có ý kiến gì cứ thưa với tổ mẫu, đợi thợ đến làm luôn một thể."
Dung Hoa mỉm cười: "Thiếp chỉ muốn nới rộng thư phòng thêm một chút thôi."
Tiết Minh Duệ trả lời: "Vậy thì bảo thợ ghép luôn hai thư phòng lại làm một, nàng dùng được mà ta cũng dùng được."
Dung Hoa ngạc nhiên: "Thế sao được, Hầu gia để rất nhiều công văn ở đó, thiếp..."
Tiết Minh Duệ ôn tồn: "Bình thường thư phòng của ta cũng do nàng dọn dẹp mà. Ghép hai phòng lại với nhau lại càng tiện hơn. Ta đọc công văn, nàng có thể ngồi đọc sách bên cạnh."
Dù thi thoảng nàng có ngồi đọc sách trong thư phòng của Tiết Minh Duệ, cũng chỉ ngồi trên chiếc ghế đẩu bọc gấm. Nếu thực sự nới rộng thư phòng thì tiện quá, có điều: "Thế có phiền phức quá không ạ?"
Tiết Minh Duệ phân tích: "Tân phòng của Tam đệ chưa được tu sửa lại, viện của chúng ta cũng chưa được đại tu, dùng nhiều mới thấy chật chội. Hiện tại nàng đang tạm trú ở Nam viện, vừa khéo có thời gian để thợ thuyền sửa sang lại viện. Ngày mai cứ bảo nha hoàn dọn dẹp đồ đạc trong phòng, chuyển những thứ quan trọng sang đây, đợi thợ đến là bắt đầu khởi công. Sửa viện càng sớm càng tốt, kẻo vài hôm nữa trời trở lạnh, Nam viện dẫu sao cũng lạnh lẽo hơn, chuyển về viện cũ vẫn ấm áp hơn." Dừng một chút, hắn tiếp: "Dù sao cũng là tâm ý của tổ mẫu, chúng ta cứ nghe theo là được."
Ngoài tổ mẫu, còn có cả tâm ý của Tiết Minh Duệ nữa. Dung Hoa mỉm cười gật đầu: "Vâng ạ."
Tiết Minh Duệ nắm lấy tay Dung Hoa, cúi đầu xuống, ánh mắt xẹt qua một tia sáng: "Còn chuyện của phụ thân nàng nữa."
Nghe đến đây, Dung Hoa ngẩng phắt đầu lên.
"Vài ngày trước, triều đình vừa thi hành án t.ử với một nhóm phạm nhân. Một số quan lại mượn cớ vụ án này để định tội chung luôn."
Đó là thủ đoạn quen thuộc của triều đình. Những tội danh khó phán quyết sẽ được gộp chung vào các vụ án khác để xử lý cho nhanh gọn. Chỉ cần lén lút ghi thêm tên phạm quan vào phía sau danh sách, mọi người đều tự hiểu ngầm với nhau, chẳng ai rỗi hơi đi đào bới ngọn ngành. Lúc đó nàng cũng từng thắc mắc, vụ án của Đào Chính An bắt nguồn từ bách quan mật đương*, nhưng lại không bị xử cùng với vụ án của Triệu Tín. Lẽ nào cấp trên có toan tính khác? Trong triều ai ai cũng biết Thi Miễn dùng bách quan mật đương để uy h.i.ế.p Đào Chính An, từ đó mới phanh phui ra vụ án này. Xử lý Đào Chính An thế nào cho vẹn toàn, vừa không thể rêu rao công khai, lại vừa không thể để chìm xuồng. Cách duy nhất là chờ sóng yên biển lặng, rồi âm thầm giải quyết êm xuôi.
* hồ sơ mật về bá quan văn võ.
Nhưng ngày hôm đó lúc nàng vào cung, những lời Hoàng Thái hậu nói rõ ràng là có ý muốn giơ cao đ.á.n.h khẽ. Nàng vẫn chưa dám chắc liệu Hoàng Thái hậu sẽ đứng ra xin Hoàng thượng nương tay với Đào Chính An, hay chỉ muốn bảo vệ hậu duệ nhà họ Đào khỏi sự liên lụy, giữ vững tiền đồ tương lai cho Hoằng ca.
Dung Hoa đang chìm trong dòng suy nghĩ, Tiết Minh Duệ lại nói tiếp: "Triều đình đang có ý định thanh trừng một loạt các vụ án tồn đọng. Ta đã sai người đi nghe ngóng, nhưng vẫn chưa có tin tức gì về phụ thân nàng."
"Có những chuyện nàng cũng nên biết, có những người một khi đã bước chân vào thiên lao, thì cả đời này cũng chẳng bao giờ bị định tội."
Nghĩa là bị giam cầm trong đó mãi mãi, như một kẻ bị lãng quên. Chẳng biết ngày nào mới được đưa ra xét xử, càng không biết bao giờ mới được trả tự do.
"Có những người phải đợi đến lúc Tân quân đăng cơ, đại xá thiên hạ mới được thả ra. Cũng có những người biến thành những vụ án c.h.ế.t, không ai thèm đoái hoài, chẳng ai màng bận tâm." Tiết Minh Duệ nói tiếp: “Tội của phụ thân nàng đáng ra phải tru di cửu tộc. Nếu cứ để không định tội như vậy, thì gia tộc họ Đào sẽ không bị mang tiếng là con cháu phạm quan, không ảnh hưởng đến tiền đồ của các thế hệ sau. Chính vì lẽ đó, gia tộc họ Đào sẽ không bao giờ đứng ra hỏi han về vụ án này."
Vì sự tồn vong của gia tộc, biết bao nhiêu người đã phải đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống. Đào Chính An cũng chỉ là một trong số những con tốt thí đó mà thôi.
Cách giải quyết này có lợi cho gia tộc họ Đào, nhưng chưa chắc đã có lợi cho Đào Chính An. Chịu cảnh tù đày chốn ngục tối tăm năm này qua tháng nọ, thấp thỏm không biết khi nào bị lôi ra c.h.é.m đầu, mòn mỏi đếm từng ngày chờ đợi cơ hội ngóc đầu lên, thực sự là sống không bằng c.h.ế.t.
"Cũng không phải là hết cách cứu phụ thân nàng ra, chỉ cần đợi đến ngày Tân quân đăng cơ."
Dung Hoa ngước nhìn Tiết Minh Duệ. Đào Chính An gánh chịu hậu quả ngày hôm nay cũng là gieo gió gặt bão.
Đợi đến lúc Tân quân lên ngôi, Đào Chính An sẽ được đại xá hay biến thành vụ án c.h.ế.t, chuyện đó hãy để thời gian trả lời. Nàng không dễ dãi tha thứ cho kẻ đã nhẫn tâm g.i.ế.c hại mình. Một kẻ m.á.u lạnh, đ.á.n.h mất nhân tính như ông ta không đáng được thương hại: “Người phụ thân ấy đã nhẫn tâm làm ra biết bao chuyện tày đình... dũng khí mà thiếp cố gắng gom góp, giờ bỗng chốc tan biến thành mây khói." Nàng có thực sự nên kể bí mật mình hằng cất giấu cho Tiết Minh Duệ nghe? Khi biết được sự thật, Tiết Minh Duệ sẽ nghĩ sao? Nàng là một kẻ đã c.h.ế.t đi sống lại, liệu hắn có khiếp sợ khi nghe chuyện này? Còn đoạn tình dang dở với Triệu Tuyên Hoàn, nàng phải mở lời thế nào? Dung Hoa nhắm mắt mỉm cười gượng gạo: "Nếu ông ta đã nhẫn tâm làm ra những chuyện tày đình đó, thiếp cũng không muốn bao che cho ông ta nữa."
Hắn dường như cảm nhận được tiếng thở dài câm lặng của nàng trong vòng tay mình. Suy cho cùng, vẫn còn quá nhiều chuyện khiến nàng trĩu nặng trong lòng. Tiết Minh Duệ vô thức siết chặt vòng tay ôm Dung Hoa.
...
Sau bữa tối, Nhậm phu nhân tháo trâm cài, tẩy trang, gọi Dao Hoa đến hàn huyên dăm ba câu, rồi mới ngả lưng trên chiếc ghế mỹ nhân.
Tần ma ma lấy bình hương lộ ra, tận tụy xoa bóp bắp chân cho Nhậm phu nhân. Đôi tay lão luyện của bà nhanh chóng tìm đúng huyệt đạo hay đau nhức của phu nhân, dùng sức ấn nhẹ vài cái. Nhậm phu nhân lập tức cảm thấy một trận tê rần lan tỏa, theo sau đó là một cảm giác khoan khoái khó tả.
Nhậm phu nhân khép hờ mắt, thủ thỉ cùng Tần ma ma: "Bà rốt cuộc cũng về rồi. Dạo này bên cạnh ta chẳng có ai được việc, giao phó việc gì cho đám nha hoàn ta cũng nơm nớp lo sợ."
Tần ma ma kính cẩn đáp: "Nhà nô tỳ đợt trước gặp chuyện buồn, nô tỳ lại đang mang tang, sợ mang xui xẻo đến cho hỉ sự của Tứ tiểu thư nên không dám đặt chân vào phủ."
Nhậm phu nhân gật gù: "Ta hiểu ý bà mà." Chợt nhớ ra điều gì, bà hỏi tiếp: "Bà thấy Đại nãi nãi là người thế nào?"
Tần ma ma cười đáp: "Đại nãi nãi là người hiểu thư đạt lý, ôn nhu hiền thục, lại rất tâm đầu ý hợp với phu nhân, biết cách làm phu nhân vui lòng. Nô tỳ thấy nàng ấy rất tốt, chỉ tiếc là gia đạo sa sút, tuổi tác lại lớn hơn Thế t.ử nhà ta một chút, e là Thế t.ử phải chịu chút thiệt thòi."
Nhậm phu nhân thở dài: "Biết làm sao được, là do Diên Phượng tự mình chọn lựa. Chuyện của Diên Phượng thì dễ giải quyết, dù sao cũng ở ngay dưới tầm mắt ta, không thể làm loạn được. Điều ta canh cánh trong lòng nhất là Tĩnh Sơ. Gả vào nhà họ Tiết làm dâu... Bà đâu thấy bộ dạng của Tĩnh Sơ lúc chia tay hôm nay, khóc lóc t.h.ả.m thiết như một đứa trẻ. Tĩnh Sơ xưa nay tính tình bướng bỉnh, có bao giờ rơi vào hoàn cảnh này đâu."
Tần ma ma cũng chạnh lòng: "Phu nhân nói đúng, tiểu thư nhà ta từ nhỏ đã được Lão phu nhân và phu nhân nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, làm sao chịu nổi cảnh khổ cực thế này."
Nhậm phu nhân chép miệng: "Khổ sở thì nó chẳng phải chịu đâu. Của hồi môn của Tĩnh Sơ chất đống, dù có tiêu pha hoang phí đến mấy cũng chẳng cạn. Ta chỉ lo minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Như chuyện lần này, rõ ràng có kẻ đứng sau giật dây, cố tình làm khó Tĩnh Sơ..."
Tần ma ma ngẫm nghĩ một lúc: "Phu nhân đang ám chỉ Vũ Mục hầu phu nhân sao?"
Nhậm phu nhân cười gằn: "Ngoài ả ta ra thì còn ai vào đây nữa? Một đứa thứ nữ mà có thể trèo cao gả vào nhà họ Tiết, lại còn khiến người tỷ tỷ ruột thịt kính nợ đến mức ấy. Nhắm mắt lại cũng đoán được ả ta thuộc loại người nào."
Hôm nay bà gọi Đại nãi nãi đến nói chuyện, vốn dĩ muốn mượn lời nàng ta dò la chút đỉnh về Vũ Mục hầu phu nhân. Ai dè, Đại nãi nãi càng nói càng tủi thân, rõ ràng trong lòng oán hận ngập trời mà không dám hó hé nửa lời oán trách Vũ Mục hầu phu nhân... Chỉ cần nghĩ đến những thủ đoạn tinh vi của Vũ Mục hầu phu nhân, đã khiến người ta lạnh sống lưng, không dám coi thường.
"Nói là lánh sang Nam viện, thực chất ả đã ngầm sắp đặt để nha hoàn của mình quyến rũ Tiết Tam gia. Đến khi mọi chuyện vỡ lở, ả chỉ việc ung dung ngồi ở Nam viện xem kịch vui." Nhậm phu nhân nghiến răng ken két: “Đợi đến lúc ả sinh được một mụn con trai, thì cái nhà này chắc chắn sẽ loạn cào cào, Tĩnh Sơ của chúng ta lấy đâu ra chỗ đứng?"
truyenfull,truyenfull.com