Đêm xuống, Dung Hoa mang bài văn của vị công t.ử nhà Long Chính Bình đến cho Tiết Minh Duệ xem: "Hầu gia nếu thấy văn chương còn được, thì cho người tra xét kỹ lai lịch của Long Chính Bình xem sao. Nếu như không có vấn đề gì thì Hầu gia giúp viết một phong thư tiến cử nhé!" Khoan bàn đến chuyện Tứ thúc phụ đã nhắc đến hai lần trước mặt nàng, bản thân nàng cũng thấy phẩm hạnh của Long Chính Bình coi như tạm ổn.
Tiết Minh Duệ nhìn Dung Hoa. Nàng nói chuyện với hắn chẳng còn che đậy giấu giếm, e dè cẩn trọng như trước, nét mặt cũng thư thái hơn hẳn. Phải chăng điều này chứng tỏ sự phòng bị của nàng đối với hắn đã vơi đi nhiều. Đôi mày hắn bất giác rướn lên, khóe môi thoáng hiện nụ cười.
Bắt gặp nụ cười của Tiết Minh Duệ, ánh mắt Dung Hoa đậu lại trên bài sách luận trong tay hắn: "Hầu gia cũng thấy bài văn này viết khá ra trò phải không ạ!"
Hắn vẫn luôn chậm tiêu ở một vài phương diện như vậy. Thôi thì cứ coi như hắn đang mải đọc sách luận đi! Tiết Minh Duệ "ừ" một tiếng, Dung Hoa lập tức hào hứng bàn luận về bài văn.
Lần đầu tiên nghe nàng luận bàn văn chương thao thao bất tuyệt thế này, nếu đổi lại là nam nhi, hẳn nàng cũng thi đỗ Cử nhân, Trạng nguyên, biết đâu đến lúc điện thí lại làm nên nghiệp lớn.
Thao thao bất tuyệt một hồi lâu mà chẳng thấy Tiết Minh Duệ có ý kiến gì, Dung Hoa ngước nhìn: "Hầu gia đang nghĩ gì vậy?"
Lúc này Tiết Minh Duệ mới quay sang nhìn nàng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ngước lên, đôi mắt trong veo như ngọc, dường như có ánh sáng lấp lánh bên trong: "Ta đang nghĩ, có phải vì mười mấy tuổi ta đã xông pha sa trường vì nước quên thân, nên nay mới có được cơ ngơi này."
Lời này có ý gì? Khóe mày Dung Hoa khẽ nhướng lên: "Là Hoàng thượng ban lời khen ngợi Hầu gia sao?"
Đôi gò má thanh tú tựa hoa lê, tinh khôi mỹ lệ, thoảng hương thơm dìu dịu. Nụ cười vương vấn trên khóe môi, như có như không, quả là hiếm có. Tim hắn bất giác chùng xuống, đưa tay v**t v* suối tóc dài của nàng: "Khiến quốc gia mất đi một hiền tài, nhưng lại ban cho ta ân huệ lớn lao."
Dung Hoa chớp mắt hai cái, ngẫm nghĩ kỹ lưỡng mới hiểu ẩn ý của Tiết Minh Duệ, hai má bỗng chốc nóng ran.
Chẳng rõ từ bao giờ, ngay cả dáng vẻ bối rối của nàng hắn cũng không nỡ nhìn, Tiết Minh Duệ nắm lấy tay Dung Hoa: "Hôm nay là sinh thần của Trang Thân Vương."
Dung Hoa nghiêng đầu nhìn Tiết Minh Duệ: "Hầu gia không đến phủ Trang Thân Vương sao?"
Tiết Minh Duệ khoác trường bào màu xanh sẫm, dáng vẻ hiên ngang, đôi mày thanh tú từ từ giãn ra: "Ta theo vài vị lão thần dâng hạ lễ rồi cáo lui."
Đó mới là phong thái của một cô thần, luôn giữ phép tắc khuôn vàng thước ngọc, không cố ý xa lánh ai, càng không vồ vập gần gũi quá mức. Lâu dần trong mắt người ngoài tự nhiên hình thành nên cái tính cách bạc bẽo lạnh nhạt. Ở bên hắn lâu như vậy, nàng mới dần thấu hiểu được tâm tư thực sự của hắn.
Để kế thừa tước vị, Tiết Minh Duệ đã nếm đủ đắng cay. Chẳng những phải dập tắt mọi nghi kỵ của lão phu nhân, còn phải tranh đoạt với Tiết Sùng Nghĩa. Mọi hành động, cử chỉ từ ăn đến ngủ đều không được phép sai sót nửa ly, tuyệt đối không để thanh danh bị vấy bẩn. Có như vậy mới nắm chắc cơ hội dùng danh xưng Tiết Hoài Ân đoạt lấy tước vị Tiết gia.
Dạo này Tiết Minh Duệ gầy đi đôi chút, nhưng bù lại đường nét khuôn mặt càng thêm thanh tú. Vì lo nàng m.a.n.g t.h.a.i hao tổn tâm trí, Tiết Minh Duệ hiếm khi đả động đến chuyện triều chính trước mặt nàng. Nhưng nàng vẫn linh cảm được, kể từ sau vụ An Thân Vương tạo phản, triều đình bề ngoài sóng yên biển lặng, kỳ thực những cuộc tranh đấu ngầm càng thêm khốc liệt. Trang Thân Vương gần như rũ bỏ mọi sự kiềm chế, ngày càng hung hăng ép người. Những người không chịu cúi đầu trước Trang Thân Vương như Tiết Minh Duệ đều bận tối mắt tối mũi với công vụ triều đình. Sơ sẩy một chút là bị vạch lá tìm sâu, đến cả Định Nam Bá thế t.ử Vinh Xuyên cũng suýt dính tội hối lộ th*m nh*ng.
Thu lại dòng suy nghĩ, Dung Hoa lên tiếng: "Thiếp sai hạ nhân dọn cơm lên nhé?"
Tiết Minh Duệ nhìn Dung Hoa: "Nàng đói rồi sao?"
Nàng một ngày chẳng biết ăn bao nhiêu bữa, nha hoàn và trù nương lúc thì bưng món này, lúc thì dọn món kia, đã lâu lắm rồi nàng không còn biết mùi vị của cơn đói.
Dung Hoa lắc đầu: "Dạ không, chỉ là Hầu gia..."
"Vậy thì tốt.” Tiết Minh Duệ vươn tay ôm Dung Hoa vào lòng, cả hai cùng nằm ngả trên nhuyễn tháp: “Trang Thân Vương mở tiệc linh đình, chắc sẽ không có chuyện gì đâu, ta cũng nghỉ ngơi một lát." Tiết Minh Duệ nắm lấy tay Dung Hoa, cúi đầu áp má vào trán nàng, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, rồi tiếng thở đều đều cất lên.
Mỗi ngày Tiết Minh Duệ đều tất bật đến khuya mới chợp mắt, sáng sớm tinh mơ đã phải thượng triều, vậy mà lúc nào cũng rạng rỡ tinh anh. Nàng cứ ngỡ Tiết Minh Duệ là người sắt đá, không biết mệt mỏi là gì, nào ngờ hôm nay ôm nàng vào lòng hắn bỗng dưng thiếp đi.
...
Nhậm Tĩnh Sơ ngồi trong phòng nghe Thanh Khung thủ thỉ: "Nghe đồn hôm nay nãi nãi có gọi một thương gia đến bàn chuyện. Chắc mẩm là nghe ngóng được tam nãi nãi sắp mở tửu lâu nên cuống cuồng lên rồi."
Nhậm Tĩnh Sơ nghe mà hả dạ vô cùng, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Thanh Khung: "Còn tin tức gì nữa không? Có sai người qua thám thính ta không? Phải biết tửu lâu ta mở nằm ngay vị trí đắc địa nhất kinh thành. Chỗ đó đâu phải ai có tiền cũng mua được, may mà ca ca ta có ô dù, nếu không sao kiếm được mảnh đất vàng đó." Đoạn nàng ta tiếp lời: "Chỉ e Đào Dung Hoa có nghe thấy cũng chẳng biết là chỗ nào. Một đứa con gái lẽ như ả thì biết gì chuyện thế sự kinh thành."
Thanh Khung đưa mứt hoa quả cho Nhậm Tĩnh Sơ: "Nô tỳ đã dò la được hai điền trang do nãi nãi quản lý, năm nay coi như nãi nãi trắng tay, chẳng thu hoạch được hạt thóc nào đâu."
Nhậm Tĩnh Sơ không nhịn được lấy khăn tay che miệng cười khẩy: "Mong sao cái bụng ả đừng như mấy sào ruộng kia, mai này rỗng tuếch thì thiên hạ cười cho thối mũi. Thứ ếch ngồi đáy giếng mà cứ thích tỏ ra tinh thông, kết quả ôm đồm điền trang rồi làm ăn bết bát đến nước này, thật chẳng biết lấy gì để bào chữa. Cái đồ tiểu nhân đắc chí, mưu hèn kế bẩn, mai này ta rước đạo sĩ về lấy m.á.u gà vẽ bùa yểm cho ả nằm bẹp một chỗ, xem ả còn dám tác oai tác quái nữa không." Nói rồi nàng ta nhón lấy quả chà là mật c.ắ.n một miếng ngon lành: “Ta mở tửu lâu, ả chắc chắn sẽ đỏ mắt ghen tị. Ta có thể rủ rê bất cứ ai hùn vốn làm ăn, trừ ả ra. Cố tình để ả ngứa mắt c.h.ế.t đi."
Thanh Khung hùa theo Nhậm Tĩnh Sơ: "Miễn sao tam nãi nãi thấy vui vẻ là được.” sực nhớ đến Tiền thị, Thanh Khung dè dặt hỏi: "Nhưng nếu đại nãi nãi không chịu hùn vốn mở tửu lâu thì sao ạ?"
Nhậm Tĩnh Sơ đứng dậy, chậm rãi bước vài vòng quanh phòng, trong đầu nhanh chóng nảy ra diệu kế: "Chuyện đó dễ ợt, chỉ cần nhờ tam gia đút lót cho đại ca chút bạc là êm xuôi. Huynh đệ với nhau mở lời bao giờ cũng lọt lỗ tai hơn ta đứng ra thuyết phục." Việc đút lót, nàng ta sành sỏi chẳng kém ai.
Nhậm Tĩnh Sơ đắc ý ngồi lại xuống ghế. Trước lúc xuất giá, mẫu thân cứ nơm nớp lo sợ người nhà họ Tiết mưu mô tính kế. Nay nàng ta giao lại một phần cửa hiệu cho ca ca quản lý, có ca ca và chị dâu hiền thục chống lưng, nàng ta yên tâm mười phần. Về phần đại tẩu Tiền thị bên Tiết gia, xuất thân con nhà tiểu thư khuê các gia cảnh bình thường, chỉ cần ban phát chút ân huệ là thu phục được ngay. Tiết Nhị thái thái nghe tin mở tửu lâu, mắt sáng rực như bắt được vàng, làm mẹ chồng đâu nỡ móc túi con dâu. Kẻ duy nhất nàng ta phải dè chừng chính là Đào Dung Hoa. Nàng ta chỉ cần nghĩ cách bịt mọi kẽ hở, tuyệt đối không để Đào Dung Hoa xơ múi được nửa lợi lộc.
"Bọn hạ lưu thì quanh năm cắm mặt vào bùn đất, sống c.h.ế.t nhờ trời. Đào Dung Hoa tự hạ thấp mình thì ráng chịu cảnh tay trắng là phải." Nhậm Tĩnh Sơ hỏi Thanh Khung: "Thế Đào Dung Hoa vời thương gia tới để bàn chuyện làm ăn gì?"
Thanh Khung lắc đầu: "Ngoài chuyện Tứ lão gia định thu mua đất trồng bông ở Sơn Đông ra thì nô tỳ chẳng hóng hớt được tin gì thêm."
Mua đất Sơn Đông trồng bông? Đào Dung Hoa lấy đâu ra ngân lượng mà mua được mấy mẫu? Nhà nàng ta sở hữu cả ngàn mẫu ruộng bề thế ở Sơn Đông cơ đấy. Kẻ không biết kinh thương, chỉ đáng gặm nhấm lại đồ thừa của người khác.
Đang mải miết suy tư thì Tiết Minh Ái bước vào phòng. Nhậm Tĩnh Sơ ngoảnh lại nhìn, bộ trường bào màu xanh nhạt của Tiết Minh Ái khiến nàng ta chướng mắt vô cùng. Nhậm Tĩnh Sơ nhăn mặt, quay sang Thanh Khung: "Đi lấy ngay chiếc áo bào màu hoa hải đường tới thay cho tam gia."
Nghe vậy, lông mày Tiết Minh Ái chau lại. Chưa kịp lên tiếng, đám nha hoàn đã cuống cuồng lục rương mở hòm mang áo ra.
Vẻ mặt uể oải của Nhậm Tĩnh Sơ bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên: "Nhanh thay đi cho thiếp xem có đẹp không."
Tiết Minh Ái thay áo bước ra, Nhậm Tĩnh Sơ càng nhìn càng ưng mắt: "Ngày mai may thêm mấy bộ sẫm màu nữa, mấy màu nhợt nhạt trước kia xấu điên."
Tiết Minh Ái thấy môi Nhậm Tĩnh Sơ khẽ cong lên, như thể chẳng màng đến bất cứ chuyện gì, hắn đang định nổi cơn thịnh nộ thì bên tai lại văng vẳng lời dặn dò của tổ mẫu: "Đã rước người ta về thì phải đối xử t.ử tế. Đừng nhìn đâu xa, cứ nhìn nhị ca và nhị tẩu cháu kìa. Nam nhi lo gầy dựng công danh bên ngoài thì gia đạo cũng phải ấm êm."
Tiết Minh Ái nhắm mắt, hít một hơi sâu: "Đến phòng mẫu thân dùng bữa thôi."
Nhậm Tĩnh Sơ tiếp lời: "Thiếp đã sai tiểu trù phòng nấu vài món, lát mang sang dùng chung luôn."
Chẳng lẽ chê đồ ăn dưới bếp không vừa miệng? Tiết Minh Ái đăm đăm nhìn đám nha hoàn, bà t.ử bưng từng đĩa thức ăn lên.
Nhậm Tĩnh Sơ tươi cười bảo: "Toàn là món ngon đấy, thiếp ở nhà toàn ăn mấy món này, hôm nay mang sang phòng mẫu thân.” nàng ta vừa nói vừa nhìn gương, tháo bông hoa cung đình bằng lụa ra, thay vào đó một bông mẫu đơn chạm khắc vàng rực rỡ, vẻ mặt lộ rõ sự kênh kiệu: “Mang những món này sang nhà chàng, có bị coi là quá phô trương không?"
Tiết Minh Ái chau mày, lạnh lùng đáp trả: "Nhà ta thừa sức bày ra vài chục món ăn, đâu thèm khát gì mấy món của nàng."
Ngọn lửa nhiệt tình của Nhậm Tĩnh Sơ bị dội gáo nước lạnh, nàng ta ngước lên bắt gặp vẻ mặt u ám của Tiết Minh Ái, cơn giận bùng lên: "Tiết Minh Ái, chàng nói thế là có ý gì?"
Tiết Minh Ái không thèm phản bác, quay gót sải bước ra khỏi cửa.
Nhậm Tĩnh Sơ dậm chân thình thịch, giận dữ ném phăng bông hoa lụa trên bàn xuống đất: "Xem ra hồn vía hắn vẫn còn vương vấn con nha hoàn hèn mọn kia."
Tiết Minh Bách và Tiết Minh Ái cùng gia quyến dùng bữa tại phòng Nhị thái thái. Đang lúc mọi người rôm rả trò chuyện, Tiết Sùng Nghĩa mặt mày phơi phới, nồng nặc mùi rượu từ ngoài bước vào.
Thay y phục xong, Tiết Sùng Nghĩa bước ra tươi cười hàn huyên với Tiết Minh Bách. Nhưng khi ánh mắt chạm phải Tiết Minh Ái, sắc mặt ông bỗng sầm lại, lại thấy cô con dâu thứ ba mắt đỏ hoe ngồi kế bên, cơn thịnh nộ của Tiết Sùng Nghĩa bắt đầu bốc lên.
Tiền thị đứng dậy xin phép đưa Nhuận ca về nghỉ ngơi, Tiết Minh Bách cũng theo gót vợ. Nhậm Tĩnh Sơ thấy nhạt nhẽo cũng viện cớ thoái lui.
Tiết Sùng Nghĩa ngồi phịch xuống ghế. Nhờ có Thường Ninh Bá dắt mối, nếu không trong tiệc sinh thần của Trang Thân Vương hôm nay, làm sao ông có cơ hội nâng ly hàn huyên cùng ngài ấy?
Tiết Sùng Nghĩa liếc nhìn Tiết Minh Ái. Thấy hắn vẫn cúi gằm mặt, điệu bộ ủ rũ như xác không hồn, ngọn lửa giận dữ trong lòng bùng phát dữ dội. Ông ném mạnh chén trà xuống bàn, chỉ tay thẳng mặt Tiết Minh Ái mắng té tát: "Ngươi bớt làm mình làm mẩy đi. Còn gây họa lần nữa, ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi.” nói rồi ông đứng phắt dậy, vung ống tay áo: “Đồ ăn hại." Rồi sải bước vào nội thất.
Nhị thái thái vốn định hỏi han chuyện phòng the của Minh Ái, nào ngờ Tiết Sùng Nghĩa lại mắng c.h.ử.i con trai té tát như vậy. Cậy dựa được Thường Ninh Bá, thế lực của Tiết Sùng Nghĩa ngày càng lên mặt, xem chừng chẳng nể nang ai. Nhị thái thái nghĩ tới đây, cục tức trào lên tận cổ, vỗ đét một cái xuống chiếc bàn nhỏ.
Tiết Minh Ái giật nảy mình, co rúm người lại như quả cà tím dính sương muối, cấm cản không dám ho he nửa lời.
Nhị thái thái nhìn mà chướng mắt. Cứ đà này thì sau này mọi việc trong nhà đều do Tiết Sùng Nghĩa độc đoán hết sao? Bà và Minh Bách, Minh Ái sau này sẽ phải luồn cúi nhìn sắc mặt người khác mà sống. Mai này Tiết Sùng Nghĩa nạp thêm dăm ba cô tiểu thiếp, thì cái thân chính thất này còn chỗ đứng nào trong cái nhà này nữa.
Nhị thái thái cười gằn, dứt khoát hất hàm lớn tiếng với Tiết Minh Ái: "Có được mối hôn sự này, ngươi còn sợ gì nữa? Người ta có cầu cũng chẳng được. Ngươi không mở to mắt mà xem, cả phủ này gấm vóc lụa là, hiện tại ngoài lão phu nhân ra, ai bì được với ngươi? Ngươi có nghênh ngang đi lại trong phủ thì đã sao? Không có cây ngô đồng làm sao rước được phượng hoàng.” nói đến đây, mắt bà ta sắc lên, gương mặt chẳng rõ đang khóc hay cười: “Tiết tam gia, xin ngài làm ơn tỉnh mộng đi. Vinh hoa phú quý rành rành ra đó chờ ngài hưởng thụ, ngài còn hãi cái gì? Đứa con trai hừng hực khí thế ngày xưa của ta trốn đi đâu rồi? Tương lai ta còn trông cậy ngài phụng dưỡng lúc tuổi già. Ai dám đ.á.n.h c.h.ế.t ngài, ta bắt kẻ đó bóp c.h.ế.t ta trước. Hai mẹ con ta cùng c.h.ế.t, xuống suối vàng còn có người bầu bạn." Lời vừa dứt, Nhị thái thái liếc mắt vào nội thất. Tiết Sùng Nghĩa thu mình rúm ró bên trong, cấm có dám hé nửa lời, cơn giận của Nhị thái thái mới vơi đi phần nào.
Nhậm ma ma vội vàng chạy tới vuốt n.g.ự.c khuyên can. Dày vò một lúc lâu, Nhị thái thái mới thở lại được, nhưng trong ánh mắt vẫn rừng rực ngọn lửa phẫn uất.
Tiết Minh Ái rụt rè bưng chén nước tới. Nhị thái thái hớp một ngụm nhuận họng rồi xua tay đuổi: "Ngươi cũng mệt rồi, lui về nghỉ ngơi đi."
Tiết Minh Ái lầm lũi bước ra khỏi phòng, dạo bước trên con đường mòn ngập bóng trúc xanh. Nhìn những hàng trúc đung đưa theo gió, bên tai văng vẳng tiếng xạc xào thê lương của cỏ cây, hắn chợt cảm thấy đất trời sao mà nhỏ hẹp. Ngước nhìn những đám mây đen kịt vần vũ trên đỉnh đầu, hắn biết từ nay về sau, chuỗi ngày tươi đẹp, quang đãng sẽ mãi mãi rời xa.
...
Sáng hôm sau, Dung Hoa vừa chải chuốt xong xuôi, Cẩm Tú đã thì thầm bên tai: "Tam thái thái cho người dò la xem hôm qua nãi nãi và Tứ lão gia gọi Long Chính Bình tới bàn chuyện gì."
Dung Hoa dùng tăm hoa chấm chút yên chi thoa đều, ngắm nghía màu sắc trên môi. Hễ nghe phong thanh có ai rục rịch làm ăn là tam thái thái lại nháo nhào lên: "Cứ khai thật hết cho tam thái thái nghe, chẳng có gì phải giấu giếm." Đoạn, nàng trao hộp yên chi cho Cẩm Tú: "Ngự y dặn dạo này ta phải kiêng dùng mấy thứ này, ngươi đem chia cho mọi người cùng dùng đi!"
Cẩm Tú hớn hở đón lấy hộp yên chi.
Tin tức vừa truyền đi chưa được bao lâu, Dung Hoa đang mải đọc sách trong phòng thì a hoàn hớt hải chạy vào bẩm báo: "Tam thái thái tới rồi ạ."
Đến nhanh thật, Dung Hoa đặt quyển sách xuống, đứng dậy ra cửa đón tiếp.
Tiết tam thái thái xách theo giỏ trái cây tươi rói: "Ta biết nãi nãi chẳng thiếu thốn thứ này, nhưng thấy hai quả này tươi ngon quá, không kìm được lòng nên mang tới biếu."
Dung Hoa tươi cười: "Tam thẩm thật có lòng."
Ánh mắt tam thái thái chớp chớp: "Khách sáo làm gì, ta không nhớ tới cháu thì còn nhớ tới ai. Bây giờ trong cái phủ này, cháu là nhân vật cao quý nhất. Ngày ngày qua thỉnh an lão phu nhân, bà lúc nào cũng dò hỏi xem hôm nay Dung Hoa thế nào rồi. Ta mà không sang tận nơi xem xét, ngày mai biết lấy cớ gì báo cáo lại với lão phu nhân."
Hàn huyên chuyện nhà cửa một hồi, tam thái thái mới lật ngửa bài, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Dung Hoa: "Tứ lão gia thực sự muốn tậu đất ở Sơn Đông sao?"
truyenfull,truyenfull.com