Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 361: Tính kế đến cùng



Hạ Thục nhân nán lại trò chuyện thêm một lúc rồi mới đứng dậy cáo từ.

Tiết Nhị thái thái mải suy nghĩ đến độ quên cả việc tiễn khách. Tiết Lão phu nhân đành phải nhắc nhở Tiết phu nhân: "Đem món quà ta chuẩn bị cho Hạ Lão phu nhân gói gém cẩn thận lại.” rồi quay sang Hạ Thục nhân: “Phiền phu nhân gửi lời hỏi thăm của ta đến Lão phu nhân nhé."

Hạ Thục nhân tươi cười vâng dạ.

Lúc này, Nhị thái thái mới như sực tỉnh, vội vàng cùng Tiết phu nhân, Tam thái thái và Tứ thái thái tiễn Hạ Thục nhân ra cửa.

Nhậm Tĩnh Sơ cũng lăng xăng đứng dậy: "Để con cùng đi tiễn Hạ Thục nhân." Nụ cười đắc ý hiện rõ trên gương mặt nàng ta. Vừa nói, nàng ta vừa cố tình liếc xéo Dung Hoa, lông mày nhướng lên ra vẻ khiêu khích.

Trong phòng, mọi người đều nở nụ cười đáp lễ Hạ Thục nhân, nhưng nụ cười chân thật nhất có lẽ chỉ thuộc về Nhậm Tĩnh Sơ.

Bóng Hạ Thục nhân vừa khuất, Lão phu nhân quay sang dặn đám Tiết Diệc Song: "Các cháu cũng về phòng đi."

Tiết Diệc Song khẽ ngước nhìn Dung Hoa, thấy Dung Hoa gật đầu đồng tình. Tiết Diệc Quyên nét mặt phức tạp, chẳng rõ đang suy tính điều gì, ngồi nán lại một lát rồi cũng bị Tiết Diệc Tĩnh kéo đi.

Mọi người lần lượt lui gót, trong phòng chỉ còn lại Tiết Lão phu nhân và Dung Hoa.

Bàn tay Tiết Lão phu nhân siết chặt lấy tay vịn ghế, sắc mặt dần trở nên xám xịt. Dung Hoa hoảng hốt tiến đến vuốt n.g.ự.c cho bà: "Lão phu nhân, người đang ốm, ngàn vạn lần đừng động khí..."

Nhưng Tiết Lão phu nhân dường như chẳng lọt tai lời nào, hơi thở mỗi lúc một thêm nặng nhọc. Lý ma ma vừa bưng trà bước vào, thấy tình cảnh này liền thất kinh: "Trời đất ơi, làm sao bây giờ..." Nói rồi định há miệng gọi người.

Dung Hoa vội ngăn lại: "Ma ma đừng vội, mau lấy viên t.h.u.ố.c mà Lão phu nhân vẫn dùng ra đây."

Lý ma ma như bừng tỉnh, nhớ ra những viên đan d.ư.ợ.c do Hoàng thượng ngự ban vẫn cất trong chiếc tủ nhỏ, bèn lật đật chạy đi lấy. Dung Hoa nhanh chóng bón t.h.u.ố.c cho Lão phu nhân.

Lý ma ma lóng ngóng không biết làm gì tiếp theo: "Hay là đi thỉnh ngự y?"

Dung Hoa gật đầu đồng ý. Căn bệnh của Tiết Lão phu nhân kỵ nhất là kích động, lỡ bề xử lý không khéo sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Lý ma ma gọi Tuyết Ngọc vào dặn dò mang danh thiếp đi mời ngự y, rồi cùng vài tiểu nha hoàn phụ giúp Dung Hoa đỡ Lão phu nhân nằm nghỉ trên chiếc ghế dài.

Tiết Lão phu nhân nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, lấm tấm những giọt mồ hôi trên sống mũi, đôi tay không ngừng run rẩy. Lý ma ma đi đi lại lại, lo lắng tột độ.

Dung Hoa kiên nhẫn vuốt n.g.ự.c cho Tiết Lão phu nhân hồi lâu. Bà khó nhọc thở hắt ra một hơi dài, từ từ hé mở đôi mắt, cố gắng nhấc tay lên, khẽ lắc đầu với Dung Hoa.

Dung Hoa hiểu ý, quay sang Lý ma ma: "Ma ma đưa mọi người lui ra trước đi!" Lão phu nhân muốn nói chuyện riêng với nàng.

Nhìn ánh mắt trấn an của Nãi nãi, Lý ma ma cũng yên tâm phần nào, ân cần nhìn Lão phu nhân một cái rồi dẫn theo đám nha hoàn lui ra ngoài gian trong.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Đã đến nước này, có những chuyện không thể giấu giếm thêm được nữa.

Dung Hoa nhỏ giọng khuyên nhủ: "Lão phu nhân phải giữ gìn sức khỏe, sự việc vẫn chưa rõ ràng, người tuyệt đối đừng để bụng."

Chưa làm cho ra nhẽ, ít nhất cũng phải gọi Lão Nhị đến hỏi xem gia đình hắn đang toan tính giở trò gì sau lưng bà. Nghĩ vậy, Tiết Lão phu nhân nhắm mắt lại, dằn cơn lửa giận đang bùng cháy trong lồng n.g.ự.c xuống. Cảm giác tê cứng ở tay chân dần dịu đi, bà mở mắt ra, thều thào nói: "Nhìn điệu bộ của Nhị thái thái... ắt hẳn đã... biết trước... Hạ Thục nhân... đến dạm ngõ."

Nếu không thì cớ gì bà ta lại khúm núm hùa theo lời Hạ Thục nhân, cố tình lái câu chuyện sang chuyện cưới xin. Dù sao mọi việc vẫn chưa sáng tỏ, Dung Hoa đỡ lời: "Vẫn chưa rõ nhà họ Nhậm đã nói thẳng với Nhị thúc phụ chưa." Ngay từ lúc nhà họ Hạ đến dạm ngõ, nàng đã biết tỏng, mặc kệ Hạ Đại gia nhân phẩm ra sao, tương lai nhà họ Hạ phú quý nhường nào, Diệc Song cũng tuyệt đối không thể gả cho Hạ Quý Thành. Vậy nên, nàng mới nhờ Tiết Minh Duệ đi điều tra gia thế nhà họ Hạ, chứ không màng đến nhân phẩm của Hạ Đại gia.

Cùng xuất thân võ tướng, nhưng Hoàng thượng cuối cùng chỉ chọn tin tưởng một người. Tiết Minh Duệ không phải kiểu người thích dựa dẫm, muốn thao túng binh quyền chi bằng tự mình nắm giữ. Việc dính líu đến nhà họ Hạ - một gia tộc danh tiếng trong giới võ quan - chỉ làm Hoàng thượng thêm phần nghi kỵ nhà họ Tiết.

Sau màn nhún nhường của nhà họ Tiết trước Hoàng thượng, bước tiếp theo sẽ là gì? Trang Thân vương chắc chắn sẽ ráo riết dồn ép nhà họ Tiết vào bước đường cùng, nhưng Tiết Minh Duệ lại nhân đợt "cáo ốm tịnh dưỡng" này để giành lấy lợi ích tối đa. Thế nên, bất cứ động tĩnh nhỏ nhoi nào, tưởng chừng như chuyện nhà, cũng đều có thể làm chấn động toàn cục.

Nếu không có bàn tay thao túng của kẻ khác, nhà họ Hạ sao có thể dễ dàng để mắt tới nhà họ Tiết. Trong triều, đâu chỉ riêng Tiết Minh Duệ nhìn thấu ý đồ trọng dụng con cháu công thần của Hoàng thượng. Tai mắt của Trang Thân vương giăng khắp nơi, lẽ nào hắn lại chịu ngồi yên? Bởi lẽ, chỉ cần Tiết Minh Duệ nảy sinh ý đồ kết giao với nhà họ Hạ, hậu quả nhãn tiền là nhà họ Tiết sẽ bị Hoàng thượng ruồng bỏ hoàn toàn.

Thay vì tỏ thái độ xa cách, từ chối ngay từ đầu, khiến ta vĩnh viễn không thể biết được kẻ đứng sau giật dây đang toan tính điều gì, chi bằng cứ mượn nước đẩy thuyền, biết đâu lại vạch trần được những góc khuất mà trước đây ta chưa từng hay biết.

Nàng cố ý làm rùm beng chuyện chuẩn bị lễ vật chu đáo đến Trường Hưng Hầu phủ diện kiến Hạ Thục nhân, chính là muốn xem kẻ nào sốt sắng nhất với mối hôn sự này.

Kết quả là nhà Thường Ninh Bá phái người rình rập ngoài cửa sau, còn trong phủ thì Nhị phòng lại là kẻ bận tâm nhất.

Theo dấu vết ấy, nàng lần ra được ý đồ kết thông gia với nhà họ Khâu - nhà mẹ đẻ của Hạ Thục nhân - của nhà họ Nhậm. Cô nương nhà họ Khâu nổi tiếng hiền thục, nhà họ Nhậm muốn rước về làm dâu nên phải cậy nhờ Hạ Thục nhân đ.á.n.h tiếng giúp.

Ai cũng có mưu đồ riêng, Hạ Thục nhân dĩ nhiên chẳng rảnh rỗi làm mai mối không công. Nhận ra điểm yếu này, nhà họ Nhậm đã nhanh nhảu vạch ra kế sách dắt mối cho nhà họ Hạ cưới Tiết Diệc Song, nhằm lấy lòng Hạ Thục nhân.

Chuyện dò la tin tức từ nhà họ Hạ vốn dĩ khó như lên trời, nay họ chủ động ngỏ lời kết thân, nàng lại có cớ danh chính ngôn thuận để thử lòng Hạ Thục nhân. Ở phủ Trường Hưng Hầu, khi vừa nhắc đến Tiết Diệc Song, thái độ của Hạ Thục nhân đã thay đổi chóng mặt, từ niềm nở chuyển sang né tránh. Rõ ràng, mối hôn sự này đã đổ bể, và nàng cũng thu thập được những thông tin cần thiết. Đáng lẽ mọi chuyện nên dừng lại ở đó.

Dung Hoa cẩn thận đỡ Tiết Lão phu nhân uống vài ngụm nước, sắc mặt Lão phu nhân đã khá hơn chút đỉnh. Ánh mắt bà sắc lẹm nhìn thẳng vào Dung Hoa: "Con cũng không cần... an ủi... ta nữa, sự việc đã... rành rành ra thế này... có những bề không cần phải hỏi nữa." Lão phu nhân khựng lại một nhịp: “Nếu con không nghi ngờ Nhị thúc phụ của con... cớ sao phải giấu giếm... chuyện cưới hỏi của Diệc Song... Một là để tránh bứt dây động rừng. Hai là muốn xem Nhị thẩm của con rốt cuộc sẽ giở trò gì, có dính líu đến vụ này hay không."

Ánh mắt Lão phu nhân càng thêm sâu thẳm: "Nếu Nhị thúc, Nhị thẩm của con biết tỏng mưu đồ của nhà họ Hạ mà vẫn nhẫn tâm đẩy Diệc Song vào hang hùm miệng sói, thì tâm can bọn chúng đúng là đen tối không thể tả.” bà thở hắt ra: “Ta nói đúng không?"

Chỉ trong chớp mắt, Lão phu nhân đã xâu chuỗi mọi việc rành rọt đâu ra đấy.

Dung Hoa không buồn biện bạch nửa lời, ngoan ngoãn quỳ rạp trước mặt Lão phu nhân. Bất cứ chuyện gì nàng cũng có thể thẳng thắn bẩm báo, riêng những việc dính líu đến Tiết Sùng Nghĩa... Ông ta dẫu sao cũng là bậc trưởng bối, trong tay không một bằng chứng, sao nàng dám hồ đồ kết tội trước mặt Lão phu nhân. Hơn nữa, với Lão phu nhân, Tiết Sùng Nghĩa là m.á.u mủ ruột rà, còn nàng chỉ là cô cháu dâu mới chân ướt chân ráo bước vào cửa. Nàng đành phải giăng bẫy để Tiết Nhị thái thái tự chui đầu vào rọ, để không chỉ mình nàng mà cả Lão phu nhân cũng tận mắt chứng kiến.

Nào ngờ, Hạ Thục nhân lật lọng, đổi hướng sang kết thông gia với Tiết Nhị thái thái.

Dung Hoa cúi đầu, nhẹ giọng: "Biết cơ sự ra thế này, con đã thưa chuyện với Lão phu nhân sớm hơn."

Tiết Lão phu nhân rũ mắt nhìn cô cháu dâu đang quỳ dưới đất. Ấn tượng ban đầu về một cô thứ nữ ngoan hiền, e ấp nay đã hoàn toàn thay đổi. Qua bao biến cố thăng trầm, bà đã nhìn thấu sự thông minh, bản lĩnh của nàng. Minh Duệ quả thật có phúc mới rước được cô vợ này. Mưu trí, dũng cảm, làm việc cẩn trọng kín kẽ. Đừng nói là những danh gia vọng tộc chốn kinh thành, ngay cả những đấng mày râu bà từng tiếp xúc cả đời này, mấy ai sánh kịp tâm cơ của nàng.

Dung Hoa quỳ im lặng, chờ đợi phán xét của Tiết Lão phu nhân. Lần này sự việc liên đới trực tiếp đến Tiết Sùng Nghĩa, mức độ nghiêm trọng khác hẳn những lần trước. Lão phu nhân xưa nay luôn thiên vị Tiết Sùng Nghĩa, dù vụ việc của Hồng Anh lần trước khiến bà giận dữ, nhưng bà vẫn cố nén cơn thịnh nộ. Đến khi Tiết Minh Ái đứng ra gánh tội thay cha, bảo toàn danh dự cho ông ta, Lão phu nhân cũng chẳng nhắc lại nữa... Thế nhưng lần này lại khác, Tiết Sùng Nghĩa thông đồng cùng nhà họ Nhậm toan tính hãm hại nhà họ Tiết. Nếu Lão phu nhân không nắm rõ ngọn ngành, ai biết sau này vợ chồng Nhị thái thái còn gây ra những trò gì kinh thiên động địa.

Trong chuyện này, dù Lão phu nhân có nổi trận lôi đình, nàng cũng tuyệt đối không ân hận. Dung Hoa quỳ thẳng lưng, sẵn sàng đón nhận những lời trách mắng.

Một hồi lâu sau, Tiết Lão phu nhân mới khẽ thở dài: "Đứng lên đi con."

Dung Hoa vừa đứng lên, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa của Lý ma ma: "Bẩm, Trấn Quốc Tướng quân Chu phu nhân đến ạ."

Tiết Lão phu nhân liếc nhìn Dung Hoa: "Ta đang bệnh thế này, e là không tiện tiếp khách. Con ra tiếp chuyện Chu phu nhân thay ta đi!"

Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Lão phu nhân, Dung Hoa ấp úng: "Nhưng sức khỏe của Lão phu nhân..."

Lão phu nhân khẽ lắc đầu: "Không sao đâu... Lát nữa ngự y đến ngay mà."

Lão phu nhân đang cơn bực tức, nàng có nói gì cũng vô ích. Dung Hoa đành vâng lời lui ra, không quên dặn dò Lý ma ma: "Ta đã sai người báo tin cho Hầu gia, chắc một lát nữa Hầu gia sẽ về tới. Ma ma nhớ chăm nom Lão phu nhân cẩn thận nhé."

Lý ma ma vâng dạ: "Nãi nãi cứ yên tâm!"

Dung Hoa ra đón Trấn Quốc Tướng quân phu nhân. Đúng lúc xe ngựa nhà họ Hạ vừa từ trong ngõ đi ra, xe nhà họ Chu đi vào. Vừa nghe hạ nhân báo tin, Tiết phu nhân đã cuống quýt ra tận cửa đón.

Tiết phu nhân và Chu phu nhân sóng bước vào trước, theo sau là Nhị thái thái và Nhậm Tĩnh Sơ.

Nhị thái thái còn đang mải suy đoán mục đích chuyến viếng thăm của vị phu nhân dòng dõi tông thất này, thì Nhậm Tĩnh Sơ đã ghé sát tai bà ta, cười tủm tỉm nói nhỏ: "Mẫu thân, Hạ Thục nhân có phải đã chấm Diệc Quyên nhà mình rồi không?"

Nhìn vẻ mặt rạng rỡ của Nhậm Tĩnh Sơ, cơn giận tưởng chừng đã được đè nén của Nhị thái thái bỗng chốc lại sôi sục.

truyenfull,truyenfull.com