Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 382: Đối mặt nguy cơ



Sáng hôm sau, Dung Hoa thức dậy từ rất sớm, trang điểm chải chuốt gọn gàng rồi đến thỉnh an Hoàng thái hậu.

Hoàng thái hậu đang tựa trên sập lớn cạnh cửa sổ, tay lần tràng hạt, mỉm cười nhìn Dung Hoa: "Mau đứng lên đi!"

Dung Hoa cung kính ngồi xuống, đuôi mắt khẽ lướt qua chiếc bàn thấp bên cạnh. Hôm qua trong cung Thái hậu còn đốt đàn hương, hôm nay đã sai người dọn dẹp sạch sẽ, hiển nhiên là đặc biệt ưu ái vì nàng đang mang thai.

Dung Hoa ngồi một nén nhang thì có ma ma tiến vào bẩm báo: "Bữa sáng đã chuẩn bị xong xuôi.” vừa nói ma ma vừa liếc nhìn Dung Hoa: “Ngự thiện phòng còn đặc biệt nấu thêm vài món tẩm bổ cho Vũ Mục hầu phu nhân."

Hoàng thái hậu khẽ mỉm cười nhìn nàng: "Ngươi hiếm khi mới được vào cung, chi bằng ở lại dùng thiện cùng ai gia đi!"

Dung Hoa bẽn lẽn cười đáp: "Tạ ơn Thái hậu ban bữa." Theo lý mà nói, việc được giữ lại qua đêm trong cung vốn đã là ân điển tày đình, nàng thật không ngờ Thái hậu vẫn chưa có ý định cho nàng xuất cung.

Người xuất hiện trong nội thất đêm qua hẳn là Hoàng thượng. Chẳng lẽ để nàng nán lại trong cung chính là thánh ý của Hoàng thượng? Biến số trong cung quả thực nhanh như chớp mắt. Những lời nàng thưa bẩm với Hoàng thái hậu, bà đã tin tưởng hoàn toàn. Nhưng còn Hoàng thượng thì sao? Chỉ trong chớp mắt, tâm trí Dung Hoa đã chằng chịt ngổn ngang. Đã bước đến nước cờ này, nàng không còn quyền lựa chọn nào khác. Nếu Hoàng thượng có ý định thử dò xét, nàng cũng chỉ đành nhắm mắt tiến lên.

Dung Hoa đứng dậy, cẩn trọng tiến đến đỡ Hoàng thái hậu đi về phía nam sương phòng.

...

Bên phía Dực Khôn Cung, Tĩnh phi dùng bữa xong, ngồi chải lại lớp trang điểm, tự tay chọn cây trâm điểm Thúy Uyên Ương Ngân Sương do Hoàng thượng ngự ban cài lên tóc.

Hoa phi hoăng thệ, hậu cung vô chủ, mọi chuyện lục đục đều tạm giao cho Đức phi cai quản. Tĩnh phi vừa đến thỉnh an Đức phi trở về cung.

Vừa ngồi ấm chỗ, Thôi Nhu Uyển đã vội vã tiến lên bẩm báo: "Nô tỳ nghe ngóng được, đêm qua Hoàng thái hậu đã giữ Vũ Mục hầu phu nhân ở lại qua đêm."

Nghe tiếng bẩm báo, chén trà trên tay Tĩnh phi còn chưa kịp đưa lên miệng đã cứng đờ giữa không trung. Đầu ngón tay vô tình chạm phải nước trà nóng hổi, nàng ta giật b.ắ.n mình hất mạnh, nắp chén lật tung va vào thành tạo nên tiếng lanh canh chói tai.

Thôi Nhu Uyển thấy thế vội vàng chạy tới đỡ lấy chén trà.

Tĩnh phi chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm chuyện khác, nhíu mày tra hỏi Thôi Nhu Uyển gắt gao: "Hôm qua ta còn tới cung Thái hậu thỉnh an, sao đột nhiên Thái hậu lại triệu kiến Vũ Mục hầu phu nhân?"

Thôi Nhu Uyển đáp: "Nghe nói Vũ Mục hầu phu nhân tiến cung rất muộn. Vì cung môn đã đóng nên Hoàng thái hậu mới đành giữ phu nhân lại Từ Ninh cung."

Rốt cuộc là vì chuyện kinh thiên động địa gì mà Vũ Mục hầu phu nhân lại phải đang đêm đang hôm lao vào cung? Tĩnh phi âm thầm cân nhắc một lát, ngước mắt nhìn Thôi Nhu Uyển: "Bên ngoài không có tin tức gì lọt vào sao?"

Thôi Nhu Uyển lắc đầu.

Tĩnh phi lập tức sinh lòng nghi kỵ. Đáng nhẽ không có tin tức tức là chẳng có đại sự gì đáng để tâm. Thế nhưng Hoàng thái hậu xưa nay rất hiếm khi giữ người lại Từ Ninh cung, Vũ Mục hầu phu nhân lại đang bụng mang dạ chửa. Nếu không có chuyện gì tày đình, việc gì nàng ta phải bán sống bán c.h.ế.t chạy vào cung lúc canh ba?

Thôi Nhu Uyển hiến kế: "Hay là, nương nương đích thân đến cung Thái hậu một chuyến?" Dù sao gặp tận mặt Vũ Mục hầu phu nhân, ít nhiều cũng nhìn thấu được đôi bề.

Tĩnh phi lắc đầu từ chối. Nếu Vũ Mục hầu phu nhân đã vào Từ Ninh cung từ đêm qua, cớ sao mãi đến tận bây giờ nàng ta mới hay biết? Chắc hẳn là bên Từ Ninh cung đã cố ý ém nhẹm tin tức, không muốn rứt dây động rừng. Vũ Mục hầu phu nhân vốn là ngoại mệnh phụ, cho dù có chuyện thì cũng là chuyện của tiền triều. Nếu bây giờ nàng ta chĩa mũi dùi vào dò la thám thính, chẳng phải sẽ tự rước lấy hiềm nghi câu kết mật báo giữa hậu cung và tiền triều hay sao?

Tĩnh phi nhìn sang Thôi Nhu Uyển phân phó: "Ngươi đi hỏi nội thị bên cạnh Hoàng thượng xem tâm trạng của bệ hạ lúc này thế nào. Cứ nói là ta muốn mời Hoàng thượng sang dùng vãn thiện, không biết có tiện hay không."

Nếu nội thị bảo tâm trạng Hoàng thượng đang tồi tệ, vậy ắt hẳn là tiền triều có chuyện, mà chuyện này mười phần đều liên quan tới Vũ Mục hầu.

Thôi Nhu Uyển dạ ran rồi nhanh nhẹn thối lui.

Tĩnh phi nâng chén trà lên uống. Vũ Mục hầu phu nhân Tiết Đào thị Dung Hoa, quả là một nàng dâu tốt của Tiết gia, là hiền nội trợ đắc lực của Vũ Mục hầu! Lần trước ả đã phá hỏng đại sự của nàng ta, không biết lần này đến lượt ai xui xẻo.

Tĩnh phi ngồi chờ một chốc thì thấy nội thị ba chân bốn cẳng chạy vào cửa cung, tiến tới nội thất hành lễ rồi khẩn trương bẩm báo: "Bẩm Tĩnh phi nương nương, tiền triều xảy ra chuyện lớn rồi ạ. Nghe đâu Trang thân vương vừa bị thánh thượng khiển trách, Hoàng thượng lôi đình nổi giận."

Tĩnh phi trợn tròn hai mắt: "Trên triều rốt cục đã xảy ra chuyện gì?"

Nội thị kể: "Tiểu Anh t.ử phục thị bên cạnh bệ hạ có nói, chuyện kỳ lạ nhất là ở chỗ này. Sáng nay thiết triều vốn dĩ chỉ bẩm báo tình hình chiến sự biên cương Tây Bắc đang nguy cấp chứ không đả động gì khác. Chẳng hiểu sao Hoàng thượng lại đột ngột muốn chọn một vị phó tướng thiện chiến phái đi Tây Bắc. Cả triều đường lập tức nổ tung như ong vỡ tổ, sau đó vòng vo thế nào lại kéo cả Trang thân vương vào chuyện này..."

Chỉ là chuyện triều đình cử tướng xuất chinh, cớ sao lại liên lụy đến Trang thân vương?

...

Tại Tiết gia, Tiết lão phu nhân cũng đang đứng ngồi không yên đợi tin.

Lý ma ma đã mấy lần phái người ra cửa ngóng tin, mãi sau mới thấy Dư quản sự từ ngoài đi vào thưa bẩm: "Tấu chương của Phàn gia vẫn chưa dâng lên được. Mấy tên ngôn quan mà Hầu gia liên hệ toàn là thứ vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì. Hầu gia hóng được tin từ nha môn rằng chiến sự Tây Bắc đang bề bộn..."

Lại có chuyện trùng hợp đến thế, đúng lúc Tây Bắc xảy ra binh biến.

Trái tim Lý ma ma run lên, vội liếc nhìn lão phu nhân. Ngược lại, sắc mặt lão phu nhân vẫn vô cùng bình thản, chỉ từ tốn hỏi Dư quản sự: "Vẫn chưa thấy Nãi nãi xuất cung sao?"

Dư quản sự lắc đầu: "Dạ chưa ạ."

Lão phu nhân nhíu chặt đôi mày: "Phái người canh chừng chặt chẽ, nếu Nãi nãi về đến phủ phải lập tức báo ngay cho ta."

Bà không sợ Minh Duệ thất thế ở bên ngoài, điều bà lo sợ nhất là Dung Hoa không thể bình an trở về.

Tình cảnh của Minh Duệ lúc này có vẻ hung hiểm, nhưng dù thành bại thế nào thì chuyện hệ trọng nhất vẫn là của Phàn gia. Dung Hoa mang huyết thư vào cung, suy cho cùng cũng chỉ là để Hoàng thượng tin rằng Tiết gia hoàn toàn trong sạch, không dính líu nửa điểm vào vụ án nhà họ Hạ và họ Phàn.

Dung Hoa ở trong cung lúc này chắc chắn phải đối mặt với ngàn cân treo sợi tóc.

Giờ phút này, tiền triều vẫn chưa bãi giá, chẳng ai biết trong cung rốt cuộc đang xảy ra biến cố gì.

...

Trang thân vương đang quỳ phục trên triều đường, cúi gằm mặt thỉnh tội: "Đều do nhi thần quản giáo không nghiêm, không chọn ra được tướng tài cho bệ hạ."

Hoàng đế ngự trên cao cúi đầu xuống, ánh mắt sắc như d.a.o găm xoáy chặt vào đứa con trai vẫn luôn giữ vẻ ngoài cung kính khiêm nhường. Một vị Hiền vương nức tiếng Đại Chu đang quỳ rạp trên mặt đất, trong triều chẳng biết có bao nhiêu kẻ đang nhấp nhổm đứng ngồi không yên, muốn thay mặt cầu tình nhưng không dám. Hoàng đế lạnh nhạt cất lời: "Ngươi cảm thấy tủi thân?"

Trang thân vương vội vàng dập đầu liên tục: "Nhi thần không dám. Nhi thần phụ trách Võ Tuyển ty, nay triều đình cần chọn tướng tài mà không có người, thực sự là tội lỗi của nhi thần."

Gặp chuyện không trốn tránh trách nhiệm, quả thật cũng có chút khí khái. Dáng vẻ khép nép quỳ gối xin tội trông hệt như một đứa con hiếu thuận. Hoàng thượng vân vê ngọc bài trong tay, cơn thịnh nộ dường như đã vơi đi đôi chút. Bá quan văn võ vừa thở phào nhẹ nhõm, Hoàng thượng lại chậm rãi tiếp lời:

"Trẫm từng nghe một câu nói, có lẽ các khanh ngồi đây ai cũng tỏ tường: 'Võ Tuyển, Võ Tuyển, vừa giàu vừa rảnh'. Võ Tuyển ty của Đại Chu ta xem ra đâu chỉ có nhàn rỗi vô tích sự."

Nói đoạn, ngài lạnh lùng lướt mắt nhìn Trang thân vương: "Trang thân vương đam mê thanh sắc, bỏ bê chính sự, cai quản Binh bộ nhưng không làm tròn bổn phận. Nay lệnh cho Trang thân vương giao lại quyền binh bộ, đóng cửa cấm túc hối lỗi, không có thánh chỉ không được phép vào cung diện kiến!"

Cả triều đường tĩnh lặng như tờ, quần thần đưa mắt nhìn nhau, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hoảng sợ chấn động.

Cho dù phải thông qua Võ Tuyển ty để chọn tướng tài, đó cũng không phải chuyện có thể định đoạt ngay tức khắc trên triều. Huống hồ, chỉ vì cái cớ cỏn con này mà trách phạt Trang thân vương tước binh quyền cấm túc, hình phạt quả thực quá mức nặng nề.

Nhưng Hoàng thượng đã định tội, kẻ nào dám hé răng kêu oan? Cho dù muốn dâng sớ cầu tình cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Không một ai dò được tâm ý thực sự của Hoàng thượng, nên tuyệt nhiên chẳng có lấy một âm thanh cất lên.

Hoàng thượng mặt không biến sắc: "Hồi phủ tự mình kiểm điểm lại cho tốt. Trẫm ban cho ngươi tước vị thân vương là để ngươi gánh vác việc nước, chứ không phải vì ngươi là nhi t.ử của trẫm."

Trang thân vương cuống quýt dập đầu tạ ân: "Nhi thần ghi tạc lời răn dạy của phụ hoàng, tạ phụ hoàng long ân."

Hoàng thượng xua tay: "Lui xuống đi!"

Trang thân vương chậm rãi khom người cáo lui.

Khi Trang thân vương vừa bước khỏi triều đường, bá quan bắt đầu xì xầm to nhỏ, trao đổi ánh mắt ngầm.

Hoàng đế cứ coi như không thấy, chỉ khẽ chìm vào suy tư: "Trẫm nhớ năm xưa Hạ Trí Hòa từng theo Thánh Tổ hoàng đế lập không ít công trạng lớn.” ngài ngập ngừng: “Đúng là một danh tướng văn võ song toàn."

Hoàng thượng vừa nhắc tới Đại Đồng Hạ gia, lập tức có kẻ tinh ý bước lên đón ý nói hùa: "Hạ tước gia có hậu nhân lưu truyền, người này tên là Hạ Quý Thành, nay đang giữ chức Thành môn lĩnh ạ."

Hoàng thượng không buồn ngước mắt: "Kẻ này thế nào?"

Quần thần cố sức dò xét tâm ý Hoàng thượng, bắt đầu có vài kẻ mạnh dạn bước ra ca ngợi tâng bốc nịnh bợ.

Hoàng thượng lặng lẽ nghe hết những lời sáo rỗng, đợi chúng nói dứt mới lạnh lùng hỏi: "Còn khanh nào muốn tiến cử người khác không?"

Cả triều bỗng im bặt.

Hoàng thượng bỗng cười gằn một tiếng băng lãnh: "Hạ Quý Thành là cái thứ cầm thú không bằng, vậy mà cũng khiến các ngươi khen ngợi không ngớt miệng sao?" Nói đoạn, ngài giật phắt phong huyết thư của Phàn gia từ tay nội thị ném mạnh xuống: "Phàm là quan viên tiến cử Hạ Quý Thành, tất cả cách chức tra xét!"

Mấy tên quan viên vừa lên tiếng vuốt đuôi lập tức gặp phải đại nạn, run rẩy quỳ rạp xuống dập đầu như tế sao: "Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng!"

Thị vệ canh gác ngoài cửa nghe lệnh lập tức tiến vào, lôi xệch đám quan viên nọ ra ngoài.

Hoàng thượng liếc mắt nhìn về phía góc điện, nơi Thường Ninh bá đang đứng co rúm: "Thường Ninh bá, ngươi nói xem, nhân phẩm của Hạ Quý Thành thế nào?"

Thường Ninh bá vừa nghe đến câu này, hai chân đã nhũn ra, thiếu điều quỳ sụp luôn xuống đất.

...

Bên phía Từ Ninh cung, Dung Hoa đang mải mê trò chuyện với các cô cô thân cận của Thái hậu về những kiểu đ.á.n.h nút tua rua đang thịnh hành ngoài cung. Đột nhiên, một tên nội thị rón rén bước vào, ghé tai Hoàng thái hậu thì thầm to nhỏ vài câu.

Ánh mắt Hoàng thái hậu lập tức dừng trên người Dung Hoa.

Bàn tay đang cầm những sợi tơ của nàng bất giác khựng lại, nhịp tim lập tức đập loạn nhịp. Trong ánh mắt Hoàng thái hậu lộ rõ vẻ ngưng trọng trầm ngâm. Chuyện có thể khiến Thái hậu lưu tâm đến thế, hẳn là thánh ý từ Hoàng thượng. Thái hậu giữ nàng lại trong cung, chờ đợi suốt đêm chính là vì giờ phút này đây.

Nét mặt Hoàng thái hậu dần dần giãn ra, bà mỉm cười hiền hậu: "Bên phía Tĩnh phi vừa cho người truyền lời, muốn mời ngươi sang bên đó ngồi một lát."

Dung Hoa không khỏi ngỡ ngàng, lại là Tĩnh phi sao? Nàng có thể vững tâm ở lại Từ Ninh cung là bởi nàng biết rõ, nể mặt Trưởng công chúa, Hoàng thái hậu nhất định sẽ bảo hộ nàng chu toàn. Nhưng một khi bước vào địa phận của Tĩnh phi, mọi sự chắc chắn không còn như lúc này nữa.

Nàng có thể từ chối được không? Dung Hoa đưa mắt nhìn sang nội thị vừa tới truyền lời.

Gã nội thị này phẩm cấp không hề thấp, thái độ cung kính đứng chắp tay sang một bên, nhưng nét mặt lại uy nghiêm trang trọng hơn hẳn nội thị trong cung Thái hậu. Dung Hoa từng gặp qua nội thị theo hầu Tĩnh phi, tên đó luôn giữ nụ cười giả lả thường trực trên môi.

Người hầu hạ các phi tần hậu cung tuyệt đối không thể có khí chất như người hầu hạ Hoàng thượng.

Trong đầu Dung Hoa bỗng lóe lên một suy nghĩ: Có lẽ người muốn gặp nàng không phải Tĩnh phi, mà chính là Hoàng thượng.

Rốt cuộc nàng đã làm sai điều gì? Hay là Tĩnh phi lại gièm pha điều gì về nàng trước mặt Hoàng thượng?

Nghĩ tới đây, sống lưng Dung Hoa chợt tuôn một tầng mồ hôi lạnh toát.

Nàng cố gắng đè nén dòng cảm xúc hỗn loạn, buộc bản thân phải bình tĩnh lại. Nàng thản nhiên đứng dậy, ung dung hành lễ với Hoàng thái hậu rồi cất bước đi theo nội thị ra khỏi Từ Ninh cung.

truyenfull,truyenfull.com