Tiết Lão phu nhân chậm rãi đứng dậy, chống gậy do Hoàng thái hậu vừa ban thưởng bước đi được vài bước thì bỗng nhiên lảo đảo, cả người mềm nhũn ngã khuỵu xuống.
Lý ma ma thét lên thất thanh. Tiết Minh Triết đang nâng chén rượu bái thọ cũng bừng tỉnh, vội vứt chén rượu lao tới đỡ Lão phu nhân.
Quan khách có mặt đều hoảng hồn, mâm bát ly chén va vào nhau loảng xoảng tạo nên một trận hỗn loạn.
Đám người Dung Hoa xúm lại khiêng Lão phu nhân vào căn phòng cạnh hoa sảnh. Cả chủ lẫn tớ chạy đôn chạy đáo, cuống cuồng như kiến bò chảo nóng.
Khi Lão phu nhân đã nằm yên ổn trên giường, Tiết phu nhân mới quay sang hỏi Lý ma ma: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Lý ma ma ấp úng, liếc nhìn Lão phu nhân đang nằm nhắm mắt dưỡng thần rồi mới hạ giọng bẩm: "Tam gia đòi đầu quân đi Tây Bắc, đang làm ầm ĩ ngoài sảnh trước ạ."
Tiết phu nhân trợn tròn mắt, sắc mặt Nhị thái thái thoắt cái cũng trở nên vô cùng khó coi.
Lý ma ma vừa dứt lời, Lão phu nhân đã thều thào ra lệnh: "Ra ngoài gọi Minh Ái vào đây cho ta, ta phải đích thân tra hỏi xem nó đang định làm cái trò trống gì."
Tuyết Ngọc không dám chậm trễ, vội vàng chạy ra sảnh trước gọi Tiết Minh Ái.
Dung Hoa bàn bạc với Tiết phu nhân: "Quan khách vẫn còn đang chờ, con và đại tẩu ra ngoài ứng tiếp một lát."
Tiết phu nhân gật đầu đồng ý, chuyện nhà dẫu có rắc rối cũng không thể bỏ mặc khách khứa.
Dung Hoa và Tiền thị khéo léo tiễn đưa khách khứa ra về. Tiết gia dần lấy lại vẻ tĩnh lặng vốn có, hạ nhân tất bật dọn dẹp đống lộn xộn. Đến khi Tiết Minh Duệ tiễn xong những vị khách cuối cùng ở sảnh trước, mọi người trong Tiết gia mới tề tựu đông đủ trong phòng Lão phu nhân.
Tiết Minh Ái quỳ gối dưới đất, dập đầu lia lịa trước Lão phu nhân: "Tổ mẫu, tôn nhi bất hiếu, lại làm người phải bận lòng rồi."
Tiết Sùng Nghĩa trừng mắt giận dữ, chỉ hận không thể xông tới cho Tiết Minh Ái một trận nhừ tử.
Giọng Lão phu nhân trầm tĩnh: "Minh Ái, con nói muốn đầu quân là thật sao?"
Tiết Minh Ái ngẩng đầu lên, ánh mắt toát lên vẻ kiên định: "Nam nhi chí ở bốn phương, vốn phải lấy việc đền nợ nước làm trọng. Tôn nhi cũng chỉ muốn cống hiến chút sức lực cho triều đình."
"Muốn cống hiến cho triều đình đâu nhất thiết phải đi đầu quân. Dẫu con không làm ở nha môn Hộ vệ nữa, ta cũng có thể nhờ người chạy chọt lo lót cho con một chức quan khác." Nhị thái thái xót con, chỉ muốn dập tắt ngay ý định điên rồ này, chẳng màng đến ánh mắt người xung quanh vội lên tiếng: “Con có biết chốn biên cương đao kiếm vô tình, hiểm nguy rình rập thế nào không? Nhỡ đâu con có mệnh hệ gì, bảo ta phải sống sao đây."
Nói rồi Nhị thái thái bật khóc nức nở.
Nhưng Tiết Minh Ái tuyệt nhiên không có ý lùi bước: "Năm nào t.ử đệ huân quý đi đầu quân cũng đếm không xuể. Kẻ khác đi được, lẽ nào con lại không đi được."
Tiết Minh Ái ngày thường trông có vẻ bàng quan hờ hững với mọi thứ, ngay cả Dung Hoa cũng chẳng ngờ hắn lại nảy sinh ý định đi tòng quân. Hơn nữa, nhìn thái độ lúc này, có vẻ như hắn đã quyết tâm chứ không phải nói đùa.
Dung Hoa đưa mắt nhìn Lão phu nhân. Gương mặt bà uy nghiêm, thâm trầm, ắt hẳn bà cũng đang cùng chung suy nghĩ. Ánh mắt Dung Hoa lại chuyển sang Tiết Minh Duệ, hắn khẽ nhíu mày suy ngẫm.
Vợ chồng Tiết Sùng Nghĩa dường như không nhận ra sự thay đổi ở con trai mình, chỉ mãi muốn cho hắn một bài học nhớ đời để thức tỉnh. Còn Nhậm Tĩnh Sơ thì đã sợ đến mức á khẩu.
"Cái đồ nghịch t.ử này.” Nhị thái thái chỉ thẳng mặt Tiết Minh Ái, điệu bộ có phần điên loạn: “Mau dập tắt ngay cái ý nghĩ điên rồ ấy đi. Bằng không, chân trước ngươi bước ra khỏi nhà tòng quân, chân sau ta sẽ treo cổ tự vẫn ngay trong phòng này cho ngươi xem."
Nếu là ngày thường, lời đe dọa của Nhị thái thái có lẽ đã phát huy tác dụng. Nhưng sau khi trải qua chuyện nhảy thành, tinh thần Tiết Minh Ái đã suy sụp hoàn toàn. Nay khó khăn lắm mới vớ được chiếc phao cứu sinh để gỡ gạc thể diện, làm sao hắn có thể buông tay.
Tiết Minh Ái c.ắ.n răng, ưỡn thẳng ngực: "Từ xưa đến nay trung hiếu khó vẹn toàn. Nếu con một đi không trở lại, xin phụ thân và mẫu thân cứ coi như chưa từng sinh ra đứa con trai này."
"Ngươi ăn nói cái kiểu gì thế hả.” Tiết Sùng Nghĩa không kìm nổi cơn thịnh nộ, gầm lên: “Đã vậy thì hôm nay ta phải đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ nghịch t.ử này." Vừa nói, Tiết Sùng Nghĩa vừa dáo dác tìm gậy gộc.
Nếu Tiết Sùng Nghĩa đ.á.n.h Tiết Minh Ái lúc này, chẳng khác nào tước đoạt nốt chút sĩ diện cuối cùng của hắn trước mặt người nhà. E rằng hậu quả sẽ càng thêm tồi tệ. Ý nghĩ ấy vừa lướt qua trong đầu Dung Hoa, Tiết Minh Duệ đã bước ra cản Tiết Sùng Nghĩa lại: "Nhị thúc phụ xin bớt giận, chuyện này cứ từ từ bàn bạc rồi hãy tính."
Mắt Tiết Sùng Nghĩa đỏ ngầu, đâu còn tâm trí nào nghe lời khuyên can: "Còn bàn bạc gì nữa, cái thứ phá gia chi t.ử này, đ.á.n.h c.h.ế.t nó cho xong chuyện, cả nhà chúng ta mới được yên ổn."
Tiết Sùng Nghĩa vừa dứt lời, Tiết Lão phu nhân đã lớn tiếng quát: "Ngươi định đ.á.n.h c.h.ế.t cháu nội ta ngay trước mặt ta sao? Đứa con hiếu thuận như ngươi quả là hiếm có."
Tiết Sùng Nghĩa giật thót, vội quỳ rạp xuống: "Mẫu thân, nhi t.ử cũng chỉ vì quá tức giận mà nói quẩn. Trách là trách mẫu thân nó quá nuông chiều, mới dung túng cho nó thành ra cái nghiệp chướng như ngày hôm nay."
Lão phu nhân cười khẩy: "Vợ chồng các người cũng đừng mang mấy lời sáo rỗng ấy ra che mắt ta. Chuyện hôm nay không thể tách rời trách nhiệm của hai người đâu."
Giọng Tiết Sùng Nghĩa nghẹn lại, tịt ngòi không dám ho he thêm nửa lời. Nhị thái thái cũng vội vàng quỳ rạp xuống theo.
Cứ đứng trơ mắt nhìn cả nhà Nhị phòng chịu phạt cũng không hay. Dung Hoa liếc nhìn Tiết phu nhân.
Tiết phu nhân vốn dĩ không quen xử trí mấy chuyện căng thẳng thế này, đã muốn lui ra từ lâu. Dung Hoa bèn dìu Tiết phu nhân bước ra khỏi nội thất. Tứ lão gia và Tứ thái thái cũng nối gót theo sau. Mọi người lục tục rời đi, Tam thái thái thấy vậy cũng không tiện nán lại, đành cùng Tam lão gia kéo nhau ra ngoài.
Trong phòng giờ chỉ còn lại Lão phu nhân, Tiết Sùng Nghĩa, Nhị thái thái, Tiết Minh Ái và Tiết Minh Duệ.
Lão phu nhân cho phép Tiết Sùng Nghĩa, Nhị thái thái và Tiết Minh Ái đứng dậy.
Bị Tiết Sùng Nghĩa và Nhị thái thái xúm vào mắng mỏ một trận tơi bời, sắc mặt Tiết Minh Ái càng thêm khó coi. Hắn còng lưng, cúi gằm mặt ngồi đó, trông như cái xác không hồn. Mãi một lúc sau mới lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn kiên định không chút lay chuyển: "Tổ mẫu, tôn nhi tuyệt đối không phải vì bốc đồng nhất thời, mà đã suy nghĩ vô cùng thấu đáo. Lỡ may lập được chút công trạng, cũng coi như vớt vát lại chút thể diện cho Tiết gia."
"Ngươi tưởng ra biên cương lập công dễ như ăn kẹo chắc? Ngươi có biết Nhị ca ngươi từ nhỏ đã phải rèn luyện cung kiếm cực khổ thế nào không? Nếu ngươi có được một nửa bản lĩnh của Nhị ca ngươi, ta cũng chẳng phải hao tâm tổn trí đến mức này. Nhị ca ngươi ở ngoài biên cương từng vào sinh ra t.ử không biết bao nhiêu lần, huống hồ là ngươi. Triều đình phái nhạc phụ ngươi đi Tây Bắc, ông ta còn dăm lần bảy lượt dâng sớ xin từ chối. Ngươi thì hay rồi, đồ điếc không sợ súng, chẳng biết trời cao đất dày là gì, lại tự mình chuốc họa vào thân xin đi Tây Bắc." Tiết Sùng Nghĩa lại tiếp tục xả một tràng mắng chửi: “Ngày thường ngươi lêu lổng đàn đ**m bên ngoài thì cũng thôi đi, nay làm bẽ mặt Tiết gia thế này vẫn chưa thấy đủ hay sao."
Tiết Minh Ái hết lời biện bạch, chỉ c.ắ.n răng không chịu thay đổi quyết định.
Lão phu nhân giữ vẻ mặt lạnh tanh nhìn Tiết Sùng Nghĩa và Nhị thái thái: "Hai người lui ra ngoài trước đi, để bà cháu ta tâm sự một lúc."
Nhị thái thái nháy mắt ra hiệu, Tiết Sùng Nghĩa cũng chẳng cam tâm tình nguyện rời đi.
Nhưng bị Lão phu nhân dùng ánh mắt sắc như d.a.o găm trừng cho một cái, hai người đành lủi thủi lui ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi viện của Lão phu nhân, Nhị thái thái đã níu chặt lấy Tiết Sùng Nghĩa: "Lão gia định phó mặc mọi chuyện cho mẹ và Minh Duệ quyết định sao? Nhỡ bọn họ đồng ý cho Minh Ái đi tòng quân, lão gia tính sao đây?"
Sắc mặt Tiết Minh Ái xám xịt.
Nhị thái thái vẫn không chịu buông tay: "Ông nói xem phải làm sao bây giờ?"
Tiết Sùng Nghĩa hất mạnh tay Nhị thái thái ra: "Nó tự chuốc lấy cái khổ đòi ra biên cương, ta lẽ nào lại đ.á.n.h gãy chân nó? Giờ thì danh tự đã đệ trình lên Binh bộ rồi, có muốn nhờ vả đút lót để rút lại cũng chưa chắc đã xong. Bàn tán lúc này thì phỏng có ích gì."
Nhị thái thái bí rị, không nghĩ ra được diệu kế nào, cứ đứng ngây ngốc ở đó.
...
Bên trong phòng, Lão phu nhân đang bàn bạc với Tiết Minh Duệ: "Con thấy tam đệ con đi Tây Bắc có ổn không?"
Tiết Minh Ái giật mình thon thót, ánh mắt ghim chặt lấy Tiết Minh Duệ.
"Tây Bắc là nơi khắc nghiệt vô cùng, tam đệ phải suy nghĩ cho kỹ. Một khi Binh bộ đã phê duyệt danh tự, tuyệt đối không có chuyện rút lời đâu." Khác với thái độ gay gắt của vợ chồng Tiết Sùng Nghĩa, giọng điệu của Tiết Minh Duệ lúc này có phần ôn hòa hơn hẳn ngày thường.
Mắt Tiết Minh Ái sáng rực lên: "Nhị ca, đệ thực sự đã suy nghĩ vô cùng cẩn thận. Đệ từng nhậm chức trong triều đình nên đương nhiên hiểu rõ nộp danh tự không phải chuyện đùa. Vì vậy đệ mới nhờ người bảo lãnh, trình danh tự lên Binh bộ."
Đại Chu triều vốn có lệ, con cháu các nhà huân quý, công thần được phép tình nguyện ra biên cương cống hiến.
Tiết Minh Duệ trầm ngâm suy xét một lúc: "Ta có thể nhờ người hoãn lại danh tự ở Binh bộ ba ngày. Tam đệ cứ về suy nghĩ thêm. Nếu đệ quả thực đã hạ quyết tâm, ta cũng không ngăn cản."
Khuôn mặt xám ngoét của Tiết Minh Ái thoáng giãn ra, lộ nét nhẹ nhõm.
Lão phu nhân thu hết biểu cảm của Tiết Minh Ái vào tầm mắt: "Cứ làm theo lời Nhị ca con. Về nhà cân nhắc cho kỹ ba ngày rồi hẵng quyết định."
...
Tiết Minh Duệ nhanh chóng trở về Nam viện.
Dung Hoa đã sai người sắc sẵn một bát canh giải rượu cho Tiết Minh Duệ uống.
Tiết Minh Duệ thay bộ áo lụa màu xanh lam sẫm, ngồi trên chiếc nhuyễn tháp nhìn Dung Hoa thêu thùa.
Dung Hoa dừng tay, ngước mắt nhìn Tiết Minh Duệ.
"Nàng cứ tiếp tục làm đi." Tiết Minh Duệ ngồi sát bên Dung Hoa, lặng ngắm những ngón tay trắng ngần thoăn thoắt luồn kim.
Cứ ngắm nhìn nàng thế này, lòng hắn lại dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ kỳ, đầu óc cũng trở nên minh mẫn hơn hẳn. Nhị thúc phụ một lòng dựa dẫm vào Trang thân vương, Minh Ái lại thú Nhậm thị làm thê tử. Trang thân vương mà thất sủng trong cuộc đua giành ngôi vị, Minh Ái khó lòng tránh khỏi họa lây. Minh Ái rời khỏi kinh thành lúc này, chưa hẳn đã là chuyện xấu.
Việc nên để Tiết Minh Ái đi Tây Bắc hay giữ lại kinh thành, dẫu có trù tính kỹ lưỡng đến đâu, vạn sự đều có thể thay đổi. Chỉ lỡ một bước là sai một dặm: “Theo thiếp thấy, Tổ mẫu có phần nghiêng về việc để Minh Ái đi Tây Bắc hơn.” Dung Hoa chậm rãi lên tiếng: “Nếu không, ngay từ đầu bà đã hùa theo Nhị thúc phụ rồi."
Tiết Minh Duệ gật gù tán thành: "Tổ mẫu cố ý giữ ta và Minh Ái ở lại."
Dung Hoa ngước mắt lên. Theo lý mà nói, chuyện này nên để Nhị lão gia định đoạt. Nhưng giờ Lão phu nhân lại nhúng tay can dự sâu đến vậy: “Ngẫm lại, tam đệ rời kinh thành cũng là một lối thoát tốt. Chỉ ngặt nỗi Tây Bắc hiểm nguy trùng trùng."
"Đi Tây Bắc đâu nhất thiết phải xông pha nơi tuyến đầu. Bằng không, Tổ mẫu cũng chẳng chờ ta lên tiếng." Ánh đèn leo lét phản chiếu, Tiết Minh Duệ đưa tay v**t v* mái tóc đen nhánh, mượt mà của Dung Hoa. Nàng đã gỡ hết trâm cài, chỉ dùng duy nhất một chiếc trâm dài bằng ngọc bích để búi hờ. Tiết Minh Duệ vừa chạm nhẹ, búi tóc đã tuột ra, hai lọn tóc đen nhánh rủ xuống mu bàn tay hắn.
Búi tóc buông xõa hờ hững, toát lên vẻ lười biếng mà ấm áp lạ thường.
"Hầu gia đang lo lắng Tây Bắc xa xôi vạn dặm, e rằng nhất thời không kịp dang tay che chở cho tam đệ. Nay lại còn phải vượt mặt Nhị thúc phụ tự tiện định đoạt cho tam đệ, nên trong lòng mới rối bời."
Tiết Minh Duệ trả lời: "Tam đệ từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa ở kinh thành. Nếu có rời kinh thì cũng chỉ là theo xa giá hộ tống đến Bồi Đô." Rời khỏi tầm mắt, quả thực khiến người ta khó lòng an tâm: “Nhưng tam đệ nay đã yên bề gia thất, cũng đến lúc phải va vấp sương gió để trưởng thành."
Dung Hoa đặt mũi kim xuống, tự tay khêu lại tim đèn: "Việc đi Tây Bắc hay ở lại kinh thành, suy cho cùng vẫn phải tùy thuộc vào quyết định của tam đệ. Nếu tam đệ đã hạ quyết tâm, ai ngăn cản cũng vô ích." Còn nếu chỉ là bốc đồng nhất thời, nửa đường đứt gánh, thì người khác có muốn giúp cũng đành bó tay: “Hầu gia có thể đ.á.n.h tiếng xin thư thả cho đệ ấy vài hôm được không?"
Tiết Minh Duệ giãn đôi mày, khóe môi hiện lên một nụ cười: "Ta đã bàn bạc với Tổ mẫu rồi, sẽ hoãn lại ba ngày để tam đệ có thời gian suy nghĩ thật thấu đáo."
"Còn một chuyện này thiếp muốn thưa với Hầu gia.” Dung Hoa nâng chén trà đưa cho Tiết Minh Duệ: “Lý thị, mẫu thân của Tĩnh phi nương nương, hiện đang nương tựa ở nhà Trần ma ma."
truyenfull,truyenfull.com