"Không thể nào!" Nhậm Tĩnh Sơ quả quyết phủ nhận: “Tổ mẫu xưa nay luôn khỏe mạnh, làm sao có chuyện đột ngột qua đời được chứ."
Nhậm phu nhân mặc kệ lời lảm nhảm của Nhậm Tĩnh Sơ, vội vàng hỏi dồn Nhậm Diên Vị: "Kẻ đưa tin đâu rồi?"
Nhậm Diên Vị đáp: "Đang đứng đợi ở ngoài cổng ạ."
Nhậm phu nhân vẫy tay hối thúc: "Mau gọi hắn vào đây!"
Vừa dứt lời, a hoàn canh cửa đã nhanh chóng dẫn một quản sự bà t.ử từ phủ Kim Hoa lên bước vào phòng.
Nhậm Diên Vị vội vã chạy ra tiền viện sắp xếp công việc. Việc Nhậm gia nhận được tin tang tày đình này đòi hỏi cả phủ phải lập tức treo cờ tang, mặc áo xô. Chậm trễ nửa khắc cũng bị khép tội bất hiếu.
Quản sự bà t.ử cúi rạp người hành lễ với Nhậm phu nhân và Nhậm Tĩnh Sơ, rồi nghẹn ngào bẩm báo: "Lão phu nhân đã qua đời vào ngày mùng mười tháng Chạp ạ."
Trái tim Nhậm Tĩnh Sơ thắt lại. Vậy là dẫu lúc đó nàng ta không bị ca ca ép trở lại kinh thành, có về đến Kim Hoa phủ thì cũng chẳng kịp nhìn mặt Tổ mẫu lần cuối: "Tổ mẫu mắc bệnh gì vậy? Người trước nay vốn luôn khỏe mạnh mà."
Quản sự bà t.ử ngạc nhiên ngước nhìn Nhậm Tĩnh Sơ: "Lão phu nhân vốn mang mầm bệnh cũ từ lâu. Năm xưa Tứ nãi nãi phải vội vàng trở về kinh thành cũng vì bệnh tình của Lão phu nhân trở nặng đấy thôi."
Sắc mặt Nhậm Tĩnh Sơ bỗng chốc tái nhợt: "Không thể nào, Tổ mẫu chưa từng hé môi với ta nửa lời về chuyện này."
Quản sự bà t.ử lúng túng, ánh mắt né tránh: "Tứ nãi nãi kề cận Lão phu nhân ngày đêm mà lại không nhận ra sự khác biệt, quả là điều kỳ lạ."
Nhậm Tĩnh Sơ nhìn bộ đồ tang trắng toát trên người bà tử, biết rằng tin báo tang này là sự thật không thể chối cãi. Thảo nào bao nhiêu bức thư nàng ta gửi cho Tổ mẫu đều bặt vô âm tín. Nhĩ tới đây, Nhậm Tĩnh Sơ òa khóc nức nở: "Ta phải về chịu tang Tổ mẫu, ta muốn gặp Tổ mẫu..."
Kỳ vọng bao nhiêu, nay lại tuyệt vọng bấy nhiêu. Nỗi chán nản bủa vây Nhậm phu nhân. Nghe tiếng khóc lóc ỉ ôi của Nhậm Tĩnh Sơ, tâm trạng bà ta càng thêm rối bời, bực bội: "Thôi đủ rồi! Còn bao nhiêu chuyện chưa tỏ tường, chưa đến lúc con gào khóc đâu."
Nhậm Tĩnh Sơ chưa từng thấy mẫu thân lớn tiếng với mình như vậy bao giờ. Vừa đau buồn vì mất Tổ mẫu, nay lại bị mẹ ruột la mắng, nàng ta càng cảm thấy tủi thân tột độ.
Nhậm phu nhân vội vàng tra hỏi quản sự bà tử: "Hiện tại ai đang đứng ra lo liệu tang lễ? Lão gia thì đang ở tuốt ngoài Tây Bắc, Thế t.ử gia lại vướng vòng lao lý, ta ở kinh thành nhất thời cũng không dứt ra được."
Quản sự bà t.ử đáp: "Nhị lão gia và Tam lão gia đã lo liệu tang sự chu toàn rồi ạ. Phu nhân cứ an tâm. Dù phu nhân có tức tốc về đến nơi, e rằng cũng đã hạ huyệt xong xuôi rồi."
Phía Kim Hoa phủ thừa biết bà ta có hối hả về cũng chẳng kịp, nên mới cố tình giấu nhẹm mọi chuyện tự biên tự diễn. Nếu không, họ hoàn toàn có thể cử người hầu phi ngựa trạm báo tin khẩn về kinh thành, rút ngắn được quá nửa thời gian. Lão phu nhân mất đi, số ruộng đất dưỡng lão ắt hẳn sẽ bị tộc trưởng đem ra chia chác. Bọn họ không có mặt ở Kim Hoa phủ thì làm sao xơ múi được chút gì.
Năm xưa phu quân lên kinh nhậm chức, bà ta cố tình để Tĩnh Sơ nán lại Kim Hoa phủ cốt là để Tĩnh Sơ dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành Lão phu nhân hòng moi móc chút lợi lộc. Trừ phi bà ta đã moi được câu xác nhận chắc nịch từ Tĩnh Sơ rằng Lão phu nhân vẫn khỏe mạnh cường tráng, bà ta mới ới Tĩnh Sơ lên kinh để lo liệu hôn sự. Khi Lão phu nhân còn sống, Tĩnh Sơ thành thân, bà ta chắc mẩm Lão phu nhân sẽ chuẩn bị cho một món hồi môn kếch xù. Nào ngờ tham đĩa bỏ mâm, chỉ vì tham miếng hời nhỏ mà đ.á.n.h rơi cả một gia tài lớn.
Nhậm phu nhân nghĩ đến đây ruột đau như cắt, hối hận khôn nguôi. Biết vậy đã giữ Tĩnh Sơ ở lại Kim Hoa phủ, đợi Lão phu nhân qua đời mới gọi về kinh. Nhậm phu nhân bực tức lườm Nhậm Tĩnh Sơ. Tĩnh Sơ kề cạnh Lão phu nhân bao nhiêu năm, vậy mà lại chẳng nhận ra Lão phu nhân đã như ngọn đèn cạn dầu.
Bà quản sự bẩm báo xong liền lui ra ngoài. Nhậm Tĩnh Sơ nhớ lại những ân tình của Nhậm lão phu nhân, nước mắt cứ lã chã rơi: "Chắc chắn là họ cố tình giấu giếm. Làm sao có chuyện Tổ mẫu ra đi mà không để lại cho ta lấy nửa lời dặn dò."
Nhậm phu nhân bị tiếng khóc lóc của Nhậm Tĩnh Sơ làm cho đinh tai nhức óc. Bà ta hậm hực cầm chén trà lên rồi lại ném mạnh xuống bàn: "Chỉ có mình con là bị dắt mũi thôi. Bệnh của Lão phu nhân đâu phải mới ngày một ngày hai. Vậy mà con chẳng hay biết gì cả? Phụ thân và ta để con ở lại Kim Hoa phủ là vì mục đích gì? Năm nào về thăm, ta chẳng phải đã căn dặn con đủ điều? Con đã bảo Lão phu nhân yêu thương con nhất nhà, sau này nhất định sẽ không để Trưởng phòng chúng ta chịu thiệt. Kết quả thì sao? Con ngốc nghếch đến mức bị người ta bán đứng mà còn đếm tiền giúp họ."
Mẫu thân trước nay luôn nhẹ nhàng, dịu dàng với nàng ta, cớ sao hôm nay lại trở nên lạnh nhạt, phũ phàng đến thế? Đặc biệt là khi Tổ mẫu vừa mới qua đời, mẫu thân lại tàn nhẫn chất vấn nàng ta: "Không có đâu, con làm gì có chuyện gây họa."
"Không gây họa?" Nhậm phu nhân trợn trừng mắt: “Con vừa mới chân ướt chân ráo về kinh đã gây ra bao nhiêu chuyện tày đình rồi? Đến việc phát chẩn cứu tế cũng suýt chút nữa liên lụy đến phụ thân con. Lấy chồng rồi cũng chẳng được ngày nào yên ổn. Hôm trước thì dọa đòi hòa ly, hôm sau lại lén lút trốn về Kim Hoa phủ, làm náo loạn cả kinh thành. May mà con không có tỷ muội nào khác, nếu không thì danh tiếng của chúng nó cũng bị con làm cho hoen ố hết."
Nhậm Tĩnh Sơ đỏ mặt tía tai, cứng họng không thốt nên lời.
"Nay con đang mang trong mình cốt nhục của Tiết gia, vậy mà người nhà họ Tiết có thèm đến rước con về ăn Tết không? Ở kinh thành ngần ấy năm, ta chưa từng thấy ai tự rước trò hề như con. Lão phu nhân là hạng người gì cơ chứ? Lão phu nhân luôn biết cách hành xử chu toàn, dù có ghét bỏ con đến đâu, bà ấy vẫn sẽ tươi cười tống khứ con ra khỏi Kim Hoa. Đáng lẽ ta phải đoán ra được điều này từ sớm. Việc Lão phu nhân tùy tiện ném cho con vài cái cửa hàng cũng chỉ là để bịt miệng chúng ta, một đi không trở lại."
Nhậm Tĩnh Sơ cảm thấy sống lưng lạnh toát: "Tổ mẫu... không phải là người như vậy... Tổ mẫu thật lòng yêu thương con mà. Mấy cái cửa hàng đó chỉ là để làm của hồi môn cho con thôi. Lúc đó chính tai mẫu thân cũng nghe thấy Tổ mẫu nói vậy, cớ sao bây giờ lại đổ hết tội lỗi lên đầu con."
Vốn coi nàng ta là viên ngọc quý, ai dè lại là cục đá cuội. Sự thất vọng của Nhậm phu nhân đã lên đến đỉnh điểm. Tổ mẫu đã khuất, người trong tộc làm sao chịu chìa tay ra giúp đỡ. Họ phải làm sao để vượt qua sóng gió lần này đây?
"Thế con nói xem, vì đâu mà nhà ta lại ra nông nỗi này?" Nhậm Tĩnh Sơ không nhịn được mà lớn tiếng thanh minh: “Lần trước cũng vì vụ án của Hạ gia mà Tiết Minh Ái mới trút giận lên đầu con. Nếu mẫu thân nói trước cho con biết về chuyện Hạ gia, con đâu đến nỗi phải chịu uất ức như vậy. Cả nhà họ Tiết đều đinh ninh rằng con và nhà mẹ đẻ thông đồng hãm hại Tiết Diệc Quyên."
Nhậm phu nhân đáp trả gay gắt: "Con còn có mặt mũi mà chất vấn ta sao? Chúng ta bày mưu tính kế cũng chỉ vì tiền đồ của phu quân con. Con tưởng ta rảnh rỗi muốn nhúng tay vào chắc? Vụ của Hạ gia đã liên lụy khiến phụ thân con bị đày đi Tây Bắc, ca ca con thì mất chức. Ta đã từng trách móc con nửa lời nào chưa?"
Nhậm Tĩnh Sơ sững sờ trước thái độ giận dữ của mẹ. Tim nàng ta đập thình thịch: "Mẫu thân định đổ hết mọi tội lỗi lên đầu con sao?"
"Thế con nói thử xem, giờ làm cách nào để cứu ca ca con ra khỏi ngục?" Nhậm phu nhân trừng mắt, chằm chằm nhìn Nhậm Tĩnh Sơ: “Làm sao để đưa phụ thân con từ Tây Bắc trở về?"
Môi Nhậm Tĩnh Sơ run rẩy: "Con... con biết làm thế nào được."
"Lần trước ta sang Tiết gia đã căn dặn con thế nào? Bảo con tìm mọi cách lấy lòng Tiết lão phu nhân. Con đã hứa với ta những gì?" Giọng Nhậm phu nhân lạnh như băng.
"Con..." Nhậm Tĩnh Sơ ấp úng. Lời dặn đó nàng ta đâu có để tâm. Thêm nữa, Tiết lão phu nhân đối xử với nàng ta lạnh nhạt, xa cách, làm sao nàng ta dám hạ mình xuống nước.
"Kết quả là con lại lén lút trốn khỏi Tiết gia. Nếu không làm thế, ít ra con cũng có thể ở lại Tiết gia nghe ngóng được chút tin tức. Phải biết rằng Vũ Mục Hầu từ trước đến nay luôn đối nghịch quan điểm chính trị với phụ thân con. Việc nhà ta bị hãm hại lần này chắc chắn có liên quan đến Vũ Mục Hầu. Năm xưa phụ thân con gả con vào Tiết gia, mục đích chính là để đề phòng Tiết gia trở mặt với Nhậm gia chúng ta."
Lúc nàng ta xuất giá, phụ thân và mẫu thân đâu hề đả động đến những lời này. Môi Nhậm Tĩnh Sơ run run. Hóa ra đây mới là lý do phụ thân ép gả nàng ta vào Tiết gia.
Nhậm phu nhân giơ tay chỉ trích Nhậm Tĩnh Sơ: "Con tự soi gương lại mình đi, còn cần ta phải nói gì thêm nữa không?" Nhậm phu nhân càng nói càng tức giận: “Tất cả đều do Lão phu nhân đã quá nuông chiều con." Dứt lời, dường như không muốn nhìn mặt Nhậm Tĩnh Sơ thêm một giây nào nữa, bà quay lưng đi thẳng ra khỏi phòng.
Nhậm Tĩnh Sơ ngã quỵ xuống ghế, cả người mềm nhũn.
Ngồi thừ người một lúc lâu, Nhậm Tĩnh Sơ mới lững thững lê bước về viện của mình. Thấy vẻ mặt u ám của nàng ta, nha hoàn, bà t.ử trong viện chẳng ai dám hé răng nửa lời. Nhậm Tĩnh Sơ nghĩ ngợi một chốc rồi rảo bước sang phòng thăm Thanh Khung.
Thanh Khung đang nằm sấp trên giường, vẻ mặt tiều tụy sau mấy ngày dưỡng thương.
Thấy Nhậm Tĩnh Sơ mặt mày ủ dột, Thanh Khung gắng gượng chống tay nhổm dậy: "Nãi nãi sao thế ạ?"
Nhậm Tĩnh Sơ nghẹn ngào mãi mới rơi được giọt nước mắt: "Phủ Kim Hoa báo tin lên, Tổ mẫu... qua đời rồi."
"Á..." Thanh Khung giật b.ắ.n người, bủn rủn chân tay ngã phịch xuống giường: “Thế... thế phu nhân có trách phạt nãi nãi không..." Đến đây, Thanh Khung nhận ra mình lỡ lời nên vội vàng im bặt.
Nhậm Tĩnh Sơ tinh ý nhận ra sự bất thường: "Ngươi nói gì cơ?"
Ánh mắt Thanh Khung né tránh, lảng đi chỗ khác: "Dạ... nô tỳ chỉ là..."
"Mẫu thân trách ta ở Kim Hoa phủ mà không phát giác ra Tổ mẫu đã sắp tàn hơi. Có phải ngươi đã biết chuyện này từ trước rồi không..."
Thanh Khung cúi gầm mặt, giọng nói lí nhí: "Nô tỳ chỉ nghĩ... nãi nãi cũng nên tự tính toán cho bản thân mình. Trước kia có Lão phu nhân làm chỗ dựa, nhưng từ nay về sau... nãi nãi vẫn phải tiếp tục sống mà. Những cửa tiệm và số bạc Lão phu nhân để lại, nãi nãi phải cất giữ cho cẩn thận. Tam gia đã đi Tây Bắc, vụ gian lận khoa cử lần này có thế nào cũng không liên lụy đến Tam gia đâu. Triều đình chắc chắn sẽ không đụng đến mấy cửa tiệm đứng tên nãi nãi.” nói đến đây, Thanh Khung hoảng hốt đảo mắt nhìn quanh, hạ giọng thì thầm: “Thế t.ử gia cũng đã vào ngục rồi, lỡ sau này họa đến gia đình... Chỉ có nãi nãi là con gái đã gả chồng mới may ra thoát khỏi sự liên lụy." Hàm ý là, trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng hiện tại, việc nãi nãi bảo vệ khối tài sản của bản thân mới là điều thiết yếu nhất.
Nước mắt Nhậm Tĩnh Sơ vẫn chực chờ tuôn rơi: "Ý ngươi là bảo ta chỉ biết lo nghĩ cho bản thân mình thôi sao?"
Thanh Khung âu lo gật đầu: "Nãi nãi phải tự cứu lấy mình trước đã."
Nhậm Tĩnh Sơ lấy khăn lụa chấm nước mắt: "Bạc của ca ca dùng để mua bông cho triều đình không đủ xoay vòng. Ta làm sao khoanh tay đứng nhìn được. Bằng mọi giá ta cũng phải giúp mẫu thân cứu ca ca ra."
Thanh Khung vươn tay nắm chặt lấy tay Nhậm Tĩnh Sơ: "Nãi nãi hãy thử nghĩ lại xem. Từ ngày từ phủ Kim Hoa trở về, phần lớn của cải nãi nãi mang theo đều đã bay biến đi đâu? Thế t.ử gia viện cớ quản lý cửa tiệm giúp nãi nãi, nhưng số tiền lãi chia cho nãi nãi thì nhỏ giọt như nước nhỏ giọt. Từ khi nãi nãi gả vào Tiết gia, Thế t.ử gia thậm chí còn chẳng buồn cho nãi nãi ngó ngàng tới sổ sách nữa. Nếu nãi nãi lại tiếp tục móc hầu bao ra đắp vào, e rằng tiền đi không bao giờ trở lại. Sau này Tiết gia cũng không còn là chỗ dựa vững chắc nữa, nãi nãi lấy gì để mà sống qua ngày?"
Thanh Khung đang nói dở câu, chợt nghe thấy tiếng ho hắng cố ý của một bà t.ử vọng vào từ ngoài cửa. Sắc mặt Thanh Khung thoắt cái tái nhợt, toàn thân run lên bần bật.
Nhậm Tĩnh Sơ lần theo ánh nhìn của Thanh Khung, bắt gặp một bà t.ử đang khoanh tay trước ngực, đăm đăm nhìn chằm chằm vào Thanh Khung.
Nhậm Tĩnh Sơ nhíu mày. Bà t.ử kia nhún mình hành lễ, nụ cười đầy giả tạo: "Tứ nãi nãi sao lại hạ mình đến nơi tồi tàn thế này. Thanh Khung cô nương đã có nô tỳ chăm sóc rồi, nãi nãi cứ yên tâm!"
Nhậm Tĩnh Sơ bực tức gắt gỏng: "Chúng ta chủ tớ tâm tình, không cần thiết phải có mặt ngươi ở đây. Ngươi lui ra ngoài trước đi."
Bà t.ử đủng đỉnh buông thõng hai tay, giọng nói điềm nhiên: "Nãi nãi bớt giận, nô tỳ xin lui ra ngay đây."
Đợi bà t.ử khuất bóng, Nhậm Tĩnh Sơ mới quay sang nhìn Thanh Khung. Thanh Khung đã c.ắ.n chặt môi đến ứa máu, vã mồ hôi hột đầy trán.
"Ngươi sao thế?" Nhậm Tĩnh Sơ lo lắng hỏi.
Thanh Khung suy nghĩ một lát rồi quyết định nói thẳng: "Bao nhiêu năm nay, phu nhân giữ nãi nãi ở lại Kim Hoa phủ cốt cũng chỉ vì tiền. Đến nước này mà nãi nãi vẫn chưa sáng mắt ra sao? Thế t.ử gia dẫu có gặp chuyện, phu nhân chắc chắn sẽ tìm ra cách cứu vãn. Nãi nãi ngàn vạn lần đừng bao giờ đụng đến tiền riêng của mình. Nãi nãi tương lai còn phải về làm dâu Tiết gia. Hiện tại, dãy nhà ở hẻm Tứ Điều của Tiết gia đã bị triều đình niêm phong, Tiết gia e là đã khánh kiệt rồi. Nãi nãi muốn sống qua ngày chỉ có thể dựa vào khoản tiền riêng của mình. Trong mắt phu nhân chỉ có mỗi Thế t.ử gia thôi, đã bao giờ bà ấy mảy may suy nghĩ cho nãi nãi chưa? Nãi nãi đừng khờ dại nữa."
Nghe xong, Nhậm Tĩnh Sơ mới vỡ lẽ ẩn ý trong lời của Thanh Khung. Mẫu thân vừa nghe tin Tổ mẫu qua đời đã lập tức trở mặt với nàng ta. Hóa ra trước kia mẫu thân ngọt nhạt với nàng ta, cũng chỉ là để xúi giục nàng ta moi tiền từ Tổ mẫu: "Vậy ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ?"
Thanh Khung đáp: "Nãi nãi đang mang thai, Tiết gia chắc chắn sẽ nể mặt mà khoản đãi. Chi bằng nãi nãi nhân cơ hội này trở về Tiết gia."
Trở về Tiết gia... Vốn dĩ nàng ta đang dự định sẽ hòa ly với Tiết Minh Ái cơ mà.
"Hoàn cảnh nay đã khác xưa. Nếu nãi nãi khăng khăng đòi hòa ly thì biết tính sao?"
Một khi đã hòa ly, nàng ta sẽ phải về sống ở nhà mẹ đẻ. Nhưng từ ngày ca ca bị tống giam, không khí trong nhà luôn căng thẳng, ngột ngạt, ai nấy đều sống trong sợ hãi.
Thanh Khung lại khuyên nhủ: "Dù có muốn hòa ly, nãi nãi cũng nên kiên nhẫn đợi sóng gió qua đi hẵng hay."
Trò chuyện với Thanh Khung một lúc, Nhậm Tĩnh Sơ trở về phòng nghỉ ngơi. Vừa chợp mắt được một giấc, nha hoàn thân cận đã tất tả chạy vào báo tin: "Nãi nãi, bệnh tình của Thanh Khung cô nương bỗng trở nặng. Phu nhân đã hạ lệnh khiêng cô ấy ra khỏi phủ."
Nhậm Tĩnh Sơ nghe tin như sét đ.á.n.h ngang tai, choàng tỉnh bật dậy: "Ai hạ lệnh? Rõ ràng vừa nãy vẫn còn khỏe mạnh cơ mà, sao lại đột nhiên trở nặng được."
Tiểu nha hoàn cúi gầm mặt, lắp bắp: "Là phu nhân... phu nhân đã sai mấy bà t.ử đến khiêng đi rồi ạ."
Nhớ lại những lời Thanh Khung vừa nói, Nhậm Tĩnh Sơ giật mình. Chẳng lẽ có kẻ đã mách lẻo với mẫu thân? Nhậm Tĩnh Sơ xỏ vội đôi giày, chạy thục mạng đến phòng Nhậm phu nhân.
"Mẫu thân.” Nhậm Tĩnh Sơ hớt hải, giọng đầy lo lắng: “Mẫu thân sao lại sai người khiêng Thanh Khung ra ngoài."
Nhậm phu nhân cười gằn một tiếng đầy ẩn ý: "Giữ cái loại nha đầu đó lại làm gì? Để nó khua môi múa mép trước mặt con à? Để nó châm ngòi ly gián nương con ta sao?"
Nhậm Tĩnh Sơ chưa kịp mở lời thanh minh, Nhậm phu nhân đã òa khóc nức nở: "Ta ngậm đắng nuốt cay nuôi nấng các con khôn lớn, ngờ đâu các con lại chẳng đồng lòng với ta. Trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này, con lại dễ dàng nghe lời xúi bẩy của một đứa a hoàn."
Thấy Nhậm phu nhân rơi lệ, Nhậm Tĩnh Sơ hoảng hốt, bao nhiêu lý trí đều bay biến sạch sành sanh: "Nữ nhi làm sao dám phản bội mẫu thân. Nữ nhi và mẫu thân tuy hai mà một. Chỉ cần cứu được ca ca ra, bao nhiêu tiền của cũng chẳng tiếc. Nếu tiền trong nhà không đủ, ta còn có cửa tiệm, có nhà cửa, cùng lắm thì đem cầm cố hết."
Nhậm phu nhân khóc thút thít: "Con nói nghe dễ dàng quá. Có bán sạch sành sanh bấy nhiêu cũng chưa chắc đã đủ để cứu ca ca con ra đâu."
Nhậm Tĩnh Sơ quả quyết: "Dù sao cũng phải thử một phen. Cửa tiệm của con cũng là tài sản chung của gia đình, mẫu thân cứ lấy mà dùng."
Nhậm phu nhân ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn Nhậm Tĩnh Sơ, rồi nắm chặt lấy tay nàng ta, nức nở: "Đến nước này cũng đành phải làm vậy thôi. Ta sẽ nhượng bớt vài cửa hiệu rồi cầm cố thêm căn nhà."
truyenfull,truyenfull.com