Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 461: Hồn bay phách lạc



Nghe Dao Hoa nói vậy, tay chân Nhậm Tĩnh Sơ đã lạnh toát từ lúc nào.

Dao Hoa không khỏi cười khẩy trong lòng, bởi ngoài việc vung vãi bạc ra thì Nhậm Tĩnh Sơ đúng là đồ vô dụng. Nàng ta lên tiếng: “Tứ cô nãi nãi, đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta rồi. Tiết gia vì sợ bị liên lụy nên nhất định sẽ đứng ra nói đỡ cho Thế t.ử gia. Dù chỉ được giảm nhẹ bớt trượng hình thì Thế t.ử gia vẫn còn cơ hội giữ mạng mà đi đến Thượng Dương Bảo.”

Nước mắt Nhậm Tĩnh Sơ bất giác rơi lã chã: “Ca ca thực sự không chịu nổi trượng hình sao?”

Dao Hoa muốn nói thêm gì đó nhưng lại ho sặc sụa, thấy vậy Tương Trúc vội vàng bưng ống nhổ tới để nàng ta khạc đờm.

Đợi nha hoàn bưng ống nhổ lui xuống, Tương Trúc mới đứng bên cạnh nói chen vào: “Tứ cô nãi nãi, ngài cứ nhìn thân thể của nãi nãi nhà chúng nô tỳ thì biết. Nãi nãi vừa nghe tin này đã khóc đến ngất lịm đi, nếu không phải ngài sai người gọi nãi nãi tới thì…”

“Đủ rồi Tương Trúc.” Dao Hoa ngắt lời, nhưng vì đột ngột lên tiếng nên lại bị sặc, ho sù sụ. Trong thoáng chốc, mặt nàng ta sưng đỏ, gân xanh nổi lên, th* d*c vô cùng khó nhọc.

Tương Trúc vội vàng tiến lên vuốt lưng cho Dao Hoa.

Phải mất một lúc lâu Dao Hoa mới bình tĩnh lại được, Nhậm Tĩnh Sơ cũng bước tới giúp đỡ để nàng ta tựa lưng vào gối dựa.

Giọng Dao Hoa vô cùng yếu ớt: “Ngươi nhìn bộ dạng này của ta xem, chẳng lẽ sau này ngươi cũng muốn giống như ta sao? Ngươi trở về Tiết gia, chỉ cần nói đúng sự thật thì Tiết lão phu nhân cũng hết cách. Nhà chúng ta cũng không muốn làm ầm ĩ đến bước đường này, chẳng qua cũng chỉ vì muốn tự bảo vệ mình mà thôi.”

Nhậm Tĩnh Sơ ngơ ngác một lát rồi chậm rãi gật đầu: “Ta sẽ đi hỏi mẫu thân xem nên nói thế nào.”

Dao Hoa đáp: “Như vậy cũng tốt, phu nhân suy tính lúc nào cũng chu toàn hơn.”



Ngày hôm sau, Dung Hoa đến phòng của lão phu nhân. Lão phu nhân liền sai Lý ma ma mang đôi giày vừa làm xong ra cho nàng đi thử.

Đó là một đôi giày thêu màu hồng đào, đế mềm được lót một lớp bông mới, trên mũi giày còn khâu lớp lụa mỏng đính ngọc trai dệt thành hình hoa sen. Thấy một đôi giày tinh xảo như vậy, Dung Hoa ngạc nhiên nhìn Lý ma ma: “Cái này làm cho ta sao?”

Lão phu nhân bật cười: “Ta đã nói là người trẻ tuổi thường thích đồ sặc sỡ mà.”

Lý ma ma nói: “Chỉ là không biết kích cỡ có vừa vặn hay không thôi.”

Cẩm Tú vội vàng bước tới đón lấy đôi giày rồi mang vào chân cho Dung Hoa.

“Hơi rộng một chút nhưng đi lại rất thoải mái.” Dung Hoa nhấc chân lên nhìn mũi hài, khẽ thở dài: “Chỉ tiếc một đôi giày đẹp nhường này, e rằng sinh con xong là không đi vừa nữa rồi.” Hiện tại chân nàng đang sưng phù rất lợi hại, toàn bộ giày dép đều phải làm size to hơn.

Hôm nay lão phu nhân có vẻ rất vui, hai mắt cười híp lại: “Đợi con sinh xong rồi lại bảo Lý ma ma làm cho đôi khác. Dù sao thì bà ấy cũng đã nhiều năm không đụng đến kim chỉ, chắc giờ đang ngứa tay lắm rồi.”

Lý ma ma cười hùa theo: “Thừa dịp mắt mũi nô tỳ còn tinh tường, phải tranh thủ làm thêm vài đôi giày mới cho Thiếu phu nhân mới được.”

Dung Hoa mang giày mới đi lại vài bước trong phòng, đúng lúc này Tuyết Ngọc đi vào hành lễ với hai người rồi bẩm báo: “Tam nãi nãi từ nhà mẹ đẻ qua đây ạ.”

Lão phu nhân nhíu mày: “Ngươi nói ai cơ? Vợ của Minh Ái sao?”

Tuyết Ngọc đáp: “Dạ phải, Tam nãi nãi từ Nhậm gia sang đây dập đầu thỉnh an lão phu nhân.”

Vẻ mặt lão phu nhân thoắt cái trở nên lạnh nhạt: “Không phải bảo nó về thẳng nhà mới bên kia sao, sao tự dưng lại mò đến nhà tổ làm gì.”

Nhậm Tĩnh Sơ vốn không phải loại người sẽ chủ động nhận lỗi, dù có thực sự nếm mùi đau khổ thì thái độ cũng không thể xoay chuyển nhanh đến vậy. Hẳn là hôm qua Nhậm gia đã nhận được tin Nhậm Diên Phượng bị kết án tù lưu đày, nên hôm nay Nhậm Tĩnh Sơ mới chạy tới để cầu xin Tiết gia giúp đỡ.

Nghĩ đến đứa bé trong bụng Nhậm Tĩnh Sơ, lão phu nhân đành nói: “Cho nó vào đi!”

Tuyết Ngọc vâng lời lui ra ngoài, còn Lý ma ma thì đi đến tủ lấy một tấm chăn mỏng màu nâu trà thêu chữ thọ đắp lên người lão phu nhân.

Lão phu nhân chỉ tay vào chiếc giường La Hán: “Dung Hoa cũng ngồi qua đây đi, kẻo lát nữa ai đó vung tay vung chân lại va phải con.”

Bà sợ Nhậm Tĩnh Sơ nổi tính nóng nảy bất chấp tất cả, thế nên Dung Hoa ôm lò sưởi tay ngoan ngoãn ngồi xuống tấm đệm mềm.



Nhậm Tĩnh Sơ bước vào cửa, thỉnh an lão phu nhân xong mới miễn cưỡng nhún gối chào Dung Hoa.

Giọng lão phu nhân cứng đờ: “Thân thể thế nào rồi? Đừng để bản thân quá lao lực.”

Nhậm Tĩnh Sơ gật đầu, đáp lại đầy gượng gạo: “Chỉ cần nghĩ đến ca ca là con không tài nào chợp mắt được.”

Lão phu nhân nhíu mày nói: “Ca ca của ngươi bị giam trong đại lao chỉ có thể chờ triều đình định tội. Ngoài nhà mẹ đẻ ngươi ra thì cha chồng của ngươi cũng đang ở trong ngục. Những chuyện thế này đám đàn bà chúng ta cũng chẳng có cách nào can thiệp được, ngươi chỉ đành lo dưỡng t.h.a.i cho tốt, thuận lợi sinh đứa nhỏ của Minh Ái ra mà thôi.”

Thái độ lạnh nhạt của lão phu nhân khiến Nhậm Tĩnh Sơ lập tức nhớ tới những lời Dao Hoa nói đêm qua. Rằng cho dù nàng ta có sinh được con trai thì từ trên xuống dưới Tiết gia cũng sẽ không ai thèm cho nàng ta sắc mặt tốt, huống hồ bây giờ nàng ta đã không còn nhà mẹ đẻ âm thầm chu cấp tiền bạc nữa.

Thanh Khung đứng cạnh Nhậm Tĩnh Sơ vô cùng căng thẳng, thỉnh thoảng lại ngẩng lên lén nhìn Dung Hoa.

“Lão phu nhân…” Nhậm Tĩnh Sơ phải dùng hết sức lực toàn thân mới thốt ra được những lời khó nói: “Chuyện ở tửu lâu đều là cha con bàn bạc với ca ca rồi để ca ca làm. Trong đại lao, ca ca con không hề khai cha con ra. Xin ngài hãy nghĩ cách cứu ca ca con với.”

Nghe thấy thế, sắc mặt lão phu nhân lập tức trở nên cực kỳ khó coi: “Ta thấy ngươi điên thật rồi. Nhà mẹ đẻ ngươi liên lụy đến nhà chồng, ta nể tình ngươi đang m.a.n.g t.h.a.i nên mới không trách mắng, thế mà bây giờ ngươi còn dám quay lại c.ắ.n ngược một cái.”

Sự việc đã đến nước này, Nhậm Tĩnh Sơ cũng không còn đường lui nên chẳng buồn sợ hãi nữa: “Lão phu nhân, nếu ngài không tin thì cứ đi điều tra mà xem. Hai tửu lâu đó con chưa từng nhận một đồng bạc nào, đều là do cha và nương thao túng cả. Ngài phải biết rằng có rất nhiều người trong ngục thà khai báo để được giảm tội, nhưng ca ca con vẫn c.ắ.n răng không hé nửa lời về chuyện này, đó là vì sợ sau này con mất đi chỗ dựa.”

“Câm miệng!” Lão phu nhân nổi trận lôi đình: “Ai dạy ngươi về đây nói những lời này? Buôn bán đề thi, cha ngươi còn chưa có bản lĩnh đó đâu. Ngươi cũng không cần dùng cách này để uy h.i.ế.p ta, nếu ca ca ngươi muốn khai báo thì cứ việc để nó khai, để xem rốt cuộc triều đình sẽ phán quyết thế nào.”

Đôi môi Nhậm Tĩnh Sơ run lẩy bẩy, định nói thêm gì đó nhưng Dung Hoa đã cau mày phân phó cho Tuyết Ngọc: “Lão phu nhân cần phải nghỉ ngơi rồi, đưa Tam nãi nãi ra ngoài an bài trước đi.”

Tuyết Ngọc vội vàng ra gian ngoài gọi mấy bà t.ử vào mời Nhậm Tĩnh Sơ.

Nhậm Tĩnh Sơ đâu chịu đi, nhưng mấy bà t.ử lại sợ làm tổn thương đến đứa nhỏ trong bụng nàng ta nên cũng không dám dùng sức ép buộc.

Lão phu nhân ho khan hai tiếng: “Kéo nó ra ngoài cho ta. Cái thứ nghiệp chướng này dù có sinh ra thì làm được gì, chỉ tổ làm cha mẹ tức c.h.ế.t mà thôi.”

Dung Hoa đưa mắt nhìn Lý ma ma. Bà hiểu ý liền bước tới thấp giọng khuyên nhủ: “Tam nãi nãi cứ qua phòng bên cạnh nghỉ ngơi một lát, đợi lão phu nhân nguôi giận rồi sẽ tự nhiên nói chuyện với người.”

Thanh Khung cũng vội vàng đỡ lấy chủ tử: “Nãi nãi nghe lời Lý ma ma đi, đừng làm lão phu nhân tức giận sinh bệnh.”

Được nhỏ nhẹ khuyên can, cuối cùng Nhậm Tĩnh Sơ cũng chịu theo mấy bà t.ử ra khỏi cửa.

Mặt lão phu nhân tái mét, bà tựa vào nhuyễn tháp thở dài: “Ta chưa từng thấy thứ nào khốn nạn như vậy. Kén ăn chọn mặc, không an phận thủ thường thì cũng đành đi, nếu nó có được nửa phần thông minh thì ta cũng chấp nhận. Đằng này lại vô dụng đến mức chẳng bằng một kẻ thô bỉ ở nông thôn.”

Dung Hoa sợ lão phu nhân tức điên lên liền an ủi: “Lão phu nhân đừng tức giận, thân thể mới là quan trọng. Lát nữa con sẽ ra ngoài nói chuyện với cô ấy.”

Mãi nửa ngày sau lão phu nhân mới bình tĩnh lại, Dung Hoa để Tuyết Ngọc ở lại hầu hạ rồi cất bước rời khỏi Noãn các.

Nhậm Tĩnh Sơ nghỉ ngơi ở viện trống của nhị phòng một lát thì được đưa đến sương phòng phía Đông của Dung Hoa.

Nhìn Dung Hoa đang nhàn nhã điểm xuyết hoa mai trên giấy, trong lòng Nhậm Tĩnh Sơ càng thêm nôn nóng. Căn phòng càng yên tĩnh thì nàng ta càng thấy dày vò khó chịu: “Những lời vừa rồi hẳn là tẩu tẩu đều đã nghe thấy. Chỉ cần tẩu tẩu giúp đỡ cứu ca ca ta một mạng, nhà chúng ta nhất định sẽ không nói thêm bất cứ lời nào.”

Dung Hoa đặt bút xuống: “Nếu không giúp thì sao?”

Nhậm Tĩnh Sơ hoảng loạn đáp: “Nếu không giúp, ca ca ta chỉ đành tự bảo vệ mình.”

“Nếu ca ca ngươi có thể tự bảo vệ mình thì đã chẳng phải đợi đến ngày hôm nay. Những gì có thể nói thì hắn đã khai sạch sành sanh trong ngục rồi, bằng không ngươi nghĩ xem tại sao Nhị thúc phụ lại bị phạt trượng và tịch thu gia sản? Ca ca ngươi bị xử phạt tù lưu đày bậc ba đã là khoan hồng lắm rồi, ngươi còn muốn kết quả nào nữa?” Dung Hoa thản nhiên nói: “Bị c.h.é.m ngang lưng, tịch thu toàn bộ tài sản, bắt cha mẹ, huynh đệ, vợ con lưu đày hai nghìn dặm sao? Nhị thúc phụ nếu bị phán tịch biên gia sản thì liên lụy đến Minh Ái, ngươi lại có lợi lộc gì? Dựa vào đứa bé trong bụng mà làm lại Tam phu nhân nhà họ Tiết đã là phúc phận lớn lắm của ngươi rồi, chẳng lẽ ngươi còn muốn bị biếm làm nô tỳ sao?”

Ánh mắt bức người của Dung Hoa khiến Nhậm Tĩnh Sơ run rẩy toàn thân, cả người như rơi vào hầm băng.

Dung Hoa đỡ lấy eo ngồi xuống uống trà: “Là ai bày mưu để ngươi về đây uy h.i.ế.p nhà chồng? Dao Hoa sao? Khó có được lúc này mà ngươi vẫn còn tin lời ả.”

Cẩm Tú đỡ Dung Hoa nằm lên nhuyễn tháp. Khoảng một nén hương sau, vợ Tô Trường Cửu bước vào bẩm báo: “Thiếu phu nhân sai nô tỳ đến Lý gia, nhà mẹ đẻ của Tĩnh tần nương nương để nghe ngóng chuyện lang trung, nô tỳ đã làm rõ rồi ạ. Lang trung do Lý gia mời tới đã đến nhà Thường Ninh bá kê đơn t.h.u.ố.c cho Nhậm đại nãi nãi. Nhậm đại nãi nãi sợ những loại t.h.u.ố.c đó không tốt cho t.h.a.i nhi trong bụng nên đã dặn hạ nhân lén lút đổ vào bát t.h.u.ố.c của Tam nãi nãi, suýt chút nữa khiến Tam nãi nãi sảy thai. Sau khi Lý đại thái thái biết chuyện thì mới phát hiện ra gã lang trung đó là kẻ lừa đảo.”

Vốn dĩ Nhậm Tĩnh Sơ không để tâm đến lời của vợ Tô Trường Cửu, nhưng nghe đến đoạn cuối lại sợ toát mồ hôi hột, toàn bộ sức lực trên người như bị rút cạn.

Dung Hoa quay sang nhìn Nhậm Tĩnh Sơ: “Ngươi nói xem, đây có phải là Tam nãi nãi nhà họ Tiết chúng ta không?”

Vợ Tô Trường Cửu đáp: “Chính là Tam nãi nãi nhà ta ạ. Rốt cuộc Tam nãi nãi có uống chén t.h.u.ố.c đó hay không thì chi bằng nghĩ cho kỹ lại đi.” Nói rồi mụ ta nhìn sang Thanh Khung: “Thanh Khung cô nương vốn là người cẩn thận, trong lòng ắt hẳn đã tự có suy tính.”

Thanh Khung lập tức nhớ lại chuyện xảy ra hôm đó, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: “Hôm đó nãi nãi vẫn uống t.h.u.ố.c an t.h.a.i như thường lệ.”

Chén t.h.u.ố.c an t.h.a.i đó, bây giờ ngẫm lại quả thực có vị chua đắng hơn thường ngày một chút.

Dung Hoa cụp mắt xuống: “Đây chỉ là tin chúng ta nghe ngóng được, thực hư ra sao thì còn phải nghe thêm tin tức. Giấy không gói được lửa, chắc hẳn vài ngày nữa mọi người sẽ đều biết rõ ngọn ngành sự việc.”

Không ngờ Dao Hoa lại rắp tâm hại mình như vậy.

Dung Hoa nắm chặt lò sưởi tay: “Có lẽ ngươi không biết, Dao Hoa đã từng tự tay hại tỷ tỷ ruột của mình sảy thai. Mẫu thân ruột của Dao Hoa là Lý thị cũng vì biết chuyện này mà tức giận đến sinh bệnh nặng. Nếu Dao Hoa không phải là kẻ có tâm địa độc ác thì đã chẳng bị Đào thị trục xuất khỏi gia tộc.” Nói đến đây, Dung Hoa dừng lại một chút: “Ta không thân cận với Dao Hoa chẳng vì nguyên nhân nào khác ngoài việc sợ cô ta rắp tâm hãm hại ta.” Hai chữ cuối cùng được Dung Hoa nhấn mạnh cực kỳ rõ ràng.

Nghĩ đến sự quan tâm chăm sóc thường ngày của Dao Hoa, Nhậm Tĩnh Sơ rùng mình một cái lạnh toát. Nàng ta chưa từng nghĩ một người lương thiện như Dao Hoa lại có tâm tư xấu xa đến thế.

“Dao Hoa xúi giục ngươi về uy h.i.ế.p nhà chồng, chẳng qua cũng chỉ là để bảo vệ cuộc sống vinh hoa phú quý sau này của cô ta, chứ hơi sức đâu mà quan tâm xem rốt cục ngươi sẽ ra sao. Vụ án gian lận thi cử lần này đã bắt giữ biết bao nhiêu quan viên, Hoàng thượng làm sao có thể vì lời nói của một người mà mở một mặt lưới. Sự việc đã đến nước này, chi bằng ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ xem sau này phải làm thế nào đi?”

Sắc mặt Nhậm Tĩnh Sơ vàng như giấy, không còn chút sức sống nào. Cuối cùng, Thanh Khung đành phải quỳ xuống bẩm: “Tam nãi nãi chỉ là nhất thời bị che mắt nên mới hành xử như vậy. Lát nữa nô tỳ và nãi nãi sẽ dọn qua nhà mới ngay ạ.”

Nhậm Tĩnh Sơ đúng là không hiểu chuyện bằng một đứa nha hoàn.

truyenfull,truyenfull.com