Thu Nga

Chương 5



Mọi người loạn xạ chỉ trích người của Hầu phủ lòng lang dạ sói, không thương huyết mạch ruột thịt, ngược lại nâng niu một kẻ giả mạo trong lòng bàn tay.

 

Mỗi lần kể xong chuyện của mình, ta còn không quên thêm một câu: “Tôi nói cho các vị biết, nếu có ngày nào đó tôi vô duyên vô cớ mà c.h.ế.t, thì nhất định là người của Hầu phủ hại tôi, các vị tuyệt đối đừng không tin!”

 

Như vậy, Hầu phủ không chỉ không dám động đến ta, mà còn phải quay lại bảo vệ ta.

 

Nếu ta c.h.ế.t, tội danh g.i.ế.c người diệt khẩu đó, bọn họ coi như ngồi vững rồi.

 

Ít nhất trước khi cơn phong ba này lắng xuống, ta hẳn là an toàn.

 

Ta không chỉ ra sức tuyên truyền “công tích huy hoàng” của Hầu phủ, còn ra sức ca ngợi Lệ Vương anh dũng thần võ như thế nào.

 

Thực ra ta căn bản chưa từng gặp Lệ Vương, nhưng điều đó không cản trở việc ta liều mạng kéo hắn về phía mình.

 

Ta đã sớm dò hỏi rõ ràng, Lệ Vương phụng mệnh hoàng đế đến dẹp loạn sơn phỉ.

 

Các hoàng t.ử tranh công không dễ, mà ta lại là người được Lệ Vương cứu, tự nhiên trở thành “biển hiệu thành tích” sẵn có của hắn.

 

Biển hiệu này nếu còn không ngừng ca tụng công lao của hắn, hắn đương nhiên sẽ vui lòng bảo vệ ta bình an.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Rất nhanh, Hầu phủ nghe được tin đồn, vội vội vàng vàng phái người đến đón ta về.

 

Sau khi trở về, trên dưới Hầu phủ không một ai đến gặp ta, nghe nói tổ mẫu còn tức đến phát bệnh.

 

Ngay sau đó, Tần Tuyết Kỳ bắt đầu sai người đi khắp nơi tung tin, nói ta cố ý chọc tức khiến tổ mẫu phát bệnh, bất hiếu với trưởng bối.

 

Ta không biết tổ mẫu là thật sự bệnh, hay cùng Tần Tuyết Kỳ cấu kết, muốn dùng tội danh bất hiếu để phá hoại danh tiếng của ta, cứu vãn thanh danh Hầu phủ.

 

Nhưng ta đoán khả năng sau lớn hơn.

 

Chỉ là hai chân ta không thể cử động, người hầu bên cạnh đều do Hầu phủ sắp xếp, ta không có cách nào đi xác thực.

 

Dưới sự tuyên truyền không ngừng của Tần Tuyết Kỳ và đám người Hầu phủ, chiều hướng dư luận dường như có chút thay đổi.

 

Không ít người bắt đầu nghe nói, ta mắc chứng điên, thích nói bậy nói bạ, chuyện nhảy khỏi xe ngựa là do ta tự làm, lại còn cố tình đổ lỗi cho người khác.

 

Trong chốc lát, danh tiếng của Hầu phủ dường như đã phần nào được cứu vãn.

 

Đương nhiên, những lời ta đã tung ra trước đó, cũng không dễ dàng biến mất nhanh như vậy.

 

Hai bên lời qua tiếng lại, nhất thời giằng co, thế lực ngang nhau.

 

Hầu phủ không dám tùy tiện động đến ta, sợ ngồi vững lời đồn. Nhưng cũng chẳng cho ta sắc mặt tốt, trực tiếp cắt tiền tiêu hàng tháng của ta, không cho ta mời đại phu, mua t.h.u.ố.c, muốn dùng cách “nước ấm nấu ếch” để từ từ bào mòn ta đến c.h.ế.t.

 

Nhưng vì ta luôn nhắc đến Lệ Vương mà ra sức ca tụng, bên hắn thỉnh thoảng cũng phái người đến hỏi thăm tình hình của ta.

 

Cho nên người của Hầu phủ cũng không dám hoàn toàn bạc đãi ta, chuyện ăn uống sinh hoạt tạm thời vẫn không thành vấn đề.

 

Chỉ là trong ánh mắt bọn họ nhìn ta, toàn là hận ý lạnh lẽo.

 

Ta đoán, chỉ cần cơn sóng gió này qua đi, bọn họ nhất định sẽ ra tay với ta.

 

Không sao, ta sẽ không ngồi chờ c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

6

 

Chớp mắt, đã đến sinh nhật của Tần Tuyết Kỳ.

 

Ta nhẫn nhịn lâu như vậy, cuối cùng cũng đợi được cơ hội.

 

Có lẽ vì muốn vãn hồi thể diện, yến tiệc sinh nhật của nàng ta được tổ chức rất long trọng, mời rất nhiều người.

 

Hôm đó, Hầu phủ treo đèn kết hoa, khách khứa tấp nập, vô cùng náo nhiệt.

 

Nghe tiếng cười đùa rộn rã từ ngoài tường viện truyền vào, ta lạnh lùng cong môi.

 

Hai năm trở về Hầu phủ, ta tiết kiệm từng chút, cũng tích góp được một ít bạc.

 

Ta dùng số bạc này, mua chuộc một nha hoàn bên cạnh: “Ngươi đi, mời nhị thẩm đến đây một chuyến.”

 

Nha hoàn có chút do dự: “Tiểu thư…”

 

Ta nói thẳng: “Ta biết Chu ma ma đã dặn ngươi theo dõi ta, nhưng ta chỉ mời nhị thẩm đến nói vài câu, không có gì to tát.”

 

Nha hoàn cân nhắc số bạc trong tay, có lẽ nghĩ chỉ là truyền lời, liền đi mời người.

 

Không bao lâu sau, nhị thẩm đến tiểu viện lạnh lẽo của ta.

 

Bà ta đẩy cửa bước vào, trên mặt rõ ràng lộ vẻ không kiên nhẫn: “Nghe nói ngươi tìm ta? Có chuyện gì?”

 

Ta ngồi trên giường, phất tay cho nha hoàn lui ra.

 

Đợi trong phòng chỉ còn lại hai người, nhị thẩm càng thêm khó chịu, lấy khăn che mũi: “Phòng ngươi mùi t.h.u.ố.c nặng quá. Có chuyện thì nói nhanh đi, không nói ta đi đây.”

 

Ta nhìn bà ta, chậm rãi lên tiếng: “Nhị thẩm, ta có một bí mật muốn nói cho bà.”

 

Nhị thẩm: “Bí mật gì?”

 

Ta từng chữ từng chữ nói rõ: “Phụ thân ta, căn bản không phải huyết mạch của Hầu phủ!”

 

Nhị thẩm lập tức trừng lớn mắt, chiếc khăn che mũi cũng rơi xuống.

 

Bà ta ba bước làm hai xông đến bên ta, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: “Ngươi nói cái gì? Nói lại lần nữa!”

 

Ta lặp lại: “Ta nói, phụ thân ta không phải con cháu thực sự của Hầu phủ. Năm đó tổ mẫu sinh ra thực chất là một bé gái, căn bản không phải con trai, tước vị này vốn nên truyền cho nhị thúc tổ mới đúng. Nhưng tổ mẫu vì muốn tiếp tục làm thái phu nhân Hầu phủ, đã nhận nuôi một bé trai, lại đem con gái ruột của mình vứt ra ngoài phủ.”

 

Ánh mắt nhị thẩm sáng lên, kích động nắm lấy tay ta: “Tốt lắm Thu Nga, lời ngươi nói có thật không? Có chứng cứ không?”

 

Ta đẩy tay bà ta ra: “Nhị thẩm, nếu ta không có chứng cứ, sao dám đến tìm bà? Nhưng muốn biết thêm, phải xem thành ý của nhị thẩm rồi.”

 

Nhị thẩm lập tức cười: “Thu Nga ngoan, cháu gái tốt của ta, giữa chúng ta còn nói gì thành ý hay không thành ý nữa, ngươi có yêu cầu gì cứ nói!”

 

Ta nói: “Nhị thẩm sảng khoái. Đôi chân này của cháu mãi không khỏi, đều là vì Hầu phủ cố ý kéo dài, không cho cháu mời đại phu giỏi chữa trị. Nếu nhị thẩm rảnh, có thể mời Trương thần y đến xem chân cho cháu không?”

 

Trương thần y y thuật cao minh, đặc biệt giỏi nối xương trị thương. Nay hai chân ta tàn phế, căn bản không có khả năng tự bảo vệ. Hơn nữa nếu vết thương này kéo dài thêm, e rằng cả đời cũng không thể đứng dậy được nữa.