Thu Nga

Chương 7



8

 

Đại ca vội nói: “Nhị thẩm, người đừng nói bậy!”

 

Nhị thẩm nâng cao giọng: “Ta đâu có nói bậy! Mọi người phân xử xem, hôm nay yến tiệc sinh nhật này là tổ chức cho ai? Là cho Tần Tuyết Kỳ! Nhưng Thu Nga nhà chúng ta, hôm nay chẳng phải cũng là sinh nhật sao?”

 

“Lại nhìn cách ăn mặc của hai cô nương này đi! Một người vàng bạc đầy mình, châu ngọc lấp lánh, một người áo quần giản dị, trên đầu đến một cây trâm ra hồn cũng không có! Ai được sủng ái, ai bị bạc đãi, chẳng phải nhìn là rõ sao?”

 

“Haiz, ta thật không hiểu nổi, Hầu phủ này rốt cuộc đang nghĩ gì? Bỏ mặc huyết mạch ruột thịt không thương, lại nâng niu một kẻ giả mạo trong lòng bàn tay! Một gia tộc hồ đồ như vậy mà kế thừa tước vị, chẳng phải sẽ trở thành trò cười lớn hơn sao?”

 

Ta lén nhìn nhị thẩm một cái đầy tán thưởng.

 

Nhị thẩm tâm tư linh hoạt, nếu năm đó tổ mẫu không dùng thủ đoạn tráo con, thì vị trí phu nhân Hầu phủ hiện nay vốn dĩ phải thuộc về bà.

 

“Ồn ào như vậy, còn ra thể thống gì!”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Đúng lúc này, tổ mẫu và mẫu thân dẫn theo vài vị quý phu nhân bước vào. Tần Tuyết Kỳ lập tức nhào đến bên tổ mẫu, ôm mặt khóc: “Tổ mẫu, tỷ tỷ lại đ.á.n.h con…”

 

Tổ mẫu hung hăng trừng mắt nhìn ta: “Tần Thu Nga, vì sao ngươi lại bắt nạt Tuyết Kỳ?”

 

Mẫu thân cũng nhíu mày: “Thu Nga, Tuyết Kỳ có ý tốt mời con đến dự tiệc, sao con lại động tay đ.á.n.h người?”

 

Ta buông tay áo xuống, lạnh lùng nói: “Nàng ta đáng bị đ.á.n.h! Nàng ta đẩy ta xuống xe ngựa, hại ta hai chân gãy nát, chẳng lẽ không đáng bị đ.á.n.h sao?”

 

Tần Tuyết Kỳ vội vàng nói: “Ngươi vu khống! Rõ ràng là ngươi tự mình ngã xuống, lại cứ đổ lên đầu ta!”

 

Tổ mẫu cũng hùa theo: “Thu Nga, là ngươi tự không cẩn thận, lại cứ đổ oan cho người khác, thật là đáng ghét!”

 

Ta nhìn chằm chằm bọn họ, nói với Tần Tuyết Kỳ: “Ngươi dám phát thệ không? Nếu lời ngươi vừa nói là dối trá, thì để cho mẹ ruột ngươi, Lâm di nương, dưới suối vàng vĩnh viễn không được siêu sinh, đời đời đọa vào súc sinh đạo!”

 

“Ngươi!” Tần Tuyết Kỳ tức giận giậm chân, giữa tiếng bàn tán của mọi người, nàng ta c.ắ.n răng, thật sự giơ tay lên, “Thề thì thề!”

 

Ta đã sớm biết nàng ta trong lòng không có chút kính sợ thần Phật nào, bị ép đến mức nào cũng dám phát thệ.

 

Nhưng tổ mẫu thì không giống.

 

Tổ mẫu là người tin Phật, nếu không cũng sẽ không dẫn chúng ta đến Nam Triều tự dâng hương, cũng sẽ không có những chuyện sau này.

 

Bà ta lập tức nắm lấy tay Tần Tuyết Kỳ: “Im miệng! Không được tùy tiện phát thệ!”

 

“Tổ mẫu, con… con không nói dối!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Tần Thu Nga điên rồi, ngươi so đo với nó làm gì?” Tổ mẫu dỗ dành nàng ta hai câu, rồi quay sang mọi người, miễn cưỡng nặn ra nụ cười, “Thật xin lỗi, để chư vị chê cười rồi. Đứa cháu gái này của ta từ nhỏ nuôi ở quê, không hiểu quy củ, chỉ là mấy chuyện cãi vã giữa tỷ muội, mọi người không cần để tâm, cứ coi như không có gì đi.”

 

Bà ta muốn lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

 

Nhưng đã gọi ta ra đây rồi, lại muốn dễ dàng kết thúc như vậy sao?

 

Không đời nào!

 

Ta cao giọng nói: “Chư vị đều nghe thấy rồi! Tổ mẫu đã nói về ta như thế nào? Bà nói ta lớn lên ở thôn quê, không hiểu quy củ, ý là tất cả đều là lỗi của ta! Ta bị Tần Tuyết Kỳ đẩy xuống xe ngựa, gãy cả hai chân, bà lại nói đó chỉ là trò đùa giữa tỷ muội!”

 

“Tần Tuyết Kỳ là thiên kim giả, bọn họ vì nàng ta mà tổ chức sinh nhật long trọng, lại vứt ta ở viện lạnh lẽo không ai đoái hoài! Tần Tuyết Kỳ đeo vàng đội bạc, ăn sơn hào hải vị, còn ta ở chính viện của mình, đến một bữa cơm nóng cũng khó có! Đây chính là cách Hầu phủ đối xử với con gái ruột! Hôm nay mọi người tận mắt chứng kiến, rốt cuộc ai đang nói dối, ai đang vu oan?”

 

Mọi người nhìn nhau, nhất thời không ai lên tiếng.

 

Nhị thẩm đứng bên cạnh, giọng điệu mỉa mai phụ họa: “Chuyện này còn không rõ sao? Cả nhà Hầu phủ này không nhận huyết mạch ruột thịt của mình, cứ khăng khăng bảo vệ cái kẻ giả mạo kia! Tráo đổi huyết mạch vốn là trọng tội, vậy mà bọn họ lại coi đích nữ thật như cỏ rác, coi kẻ giả mạo như bảo bối!”

 

Mẫu thân cuống lên: “Tuyết Kỳ là đứa con ta nuôi nấng từ nhỏ, sao có thể nói là giả được? Người xưa có câu, sinh ân không bằng dưỡng ân, Tuyết Kỳ lớn lên trong Hầu phủ, nó chính là con gái của ta!”

 

Ta cười lạnh: “Ý của mẫu thân là, huyết mạch không còn quan trọng nữa? Nếu đã vậy, huyết thống của hoàng gia cũng không quan trọng sao? Có phải tùy tiện ai cũng có thể tráo đổi hoàng t.ử công chúa, đem con mình nuôi thành kim chi ngọc diệp?”

 

Sắc mặt mọi người lập tức tái mét.

 

Mẫu thân lắp bắp: “Ta… ta không có ý đó…”

 

“Chính là ý đó!”

 

Ta dồn ép từng bước: “Nhà người khác nhận nuôi con gái, ít nhất còn có thể đối xử công bằng với con ruột.”

 

“Còn người thì sao, rõ ràng biết con gái mình bị tráo đổi, lại coi kẻ giả mạo như bảo bối, coi ta, đứa con ruột, như cỏ rác, hại ta gãy nát hai chân cũng không hề quan tâm, trên đời này có người mẹ nào như người không?!”

 

“Hôm đó trên xe ngựa, rõ ràng là Tần Tuyết Kỳ đẩy ta xuống, người tận mắt nhìn thấy, lại bỏ mặc ta mà đi! Tần Tuyết Kỳ đi khắp nơi tung tin, nói ta tự nhảy xuống xe để vu oan cho nàng ta, người là mẹ ruột của ta, không những không ngăn cản, lại còn dung túng nàng ta bôi nhọ ta! Người thị phi không phân, không xứng làm mẫu thân của ta!”

 

9

 

Mẫu thân bị ta nói đến mặt đỏ tai hồng, trong lúc hoảng loạn buột miệng: “Chính là ngươi tự mình nhảy xuống, liên quan gì đến Tuyết Kỳ? Ngươi đừng vu oan cho nó!”

 

Dù sớm đã không còn ôm hy vọng, nhưng khi tận tai nghe bà nói như vậy, tim ta vẫn đau nhói.

 

Đại ca cũng cứng cổ nói: “Đúng vậy! Chính là ngươi tự nhảy! Tổ mẫu và mẫu thân đều đã thấy, ngươi còn muốn đổ lên đầu Tuyết Kỳ sao?”