Thứ Nữ Ăn Dưa Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Đình Lén Sủng Thế Tử Phi

Chương 12: Ngửi thấy mùi gian tình? Làm cái trò phiên vân phúc vũ kiểu gì?



 

[Dung Quý phi này cũng quá độc ác rồi, Nhị tỷ ta căn bản khó lòng phòng bị. Đúng rồi Chi Chi, bây giờ điểm tích lũy của chúng ta là bao nhiêu rồi, cửa hàng mở chưa?]

 

Hệ thống: [Ký chủ, điểm tích lũy đã có 821 rồi, còn phải cảm ơn cái dưa siêu to của cha cô, đã giúp chúng ta tích cóp được không ít điểm tích lũy đấy!]

 

[Ha ha, tốt quá rồi, cảm ơn lão cha!]

 

Thịnh Vãn: ...Cha mà biết muội vui vẻ như vậy chắc đ.á.n.h m.ô.n.g muội nở hoa mất!

 

Nhưng điểm tích lũy là cái gì? Cửa hàng lại là cái gì?

 

Trong mắt Thịnh Chiêu lộ ra một tia mong đợi, mở cửa hàng ra xem.

 

[Bách Độc Bất Xâm Hoàn... Ăn cướp à! 400 điểm tích lũy một viên?]

 

Thấy nàng keo kiệt như vậy, giọng điệu của hệ thống cũng trở nên bất đắc dĩ.

 

[Ký chủ, đây chính là đồ tốt để bảo mệnh đấy, ăn nó vào thì độc gì cũng vô hiệu, 400 điểm tích lũy đã là rất rẻ rồi được không!]

 

Thịnh Chiêu cẩn thận suy nghĩ một chút về tỷ lệ giá cả và hiệu năng, quả thực có vài phần đạo lý.

 

Âm mưu quỷ kế trong hậu cung này đếm không xuể, không cẩn thận có thể mất mạng già như chơi, Nhị tỷ nàng tính tình vô tư lự như vậy, không chừng ngày nào đó lại bị người ta chơi xỏ.

 

Huống hồ trong hậu cung này còn có một người Đới gia c.ắ.n c.h.ế.t Thịnh gia không buông.

 

Thịnh Chiêu c.ắ.n răng dậm chân, [Mua một viên cho Nhị tỷ ta, đỡ cho cứ có kẻ gian muốn hại tỷ ấy.]

 

[Được thôi ký chủ, đã mua thành công, ở trong ống tay áo của cô nha!] Giọng điệu của hệ thống cũng trở nên vui vẻ.

 

Thịnh Vãn nghe cuộc đối thoại này, cảm động không thôi.

 

Tiểu muội keo kiệt như vậy, bản thân đều không nỡ mua cho mình một viên, lại mua cho nàng.

 

Bách Độc Bất Xâm Hoàn? Thứ này cho dù là Hoàng đế cũng tha thiết ước mơ.

 

Lại nguyện ý cho nàng.

 

Vốn dĩ vì có t.h.a.i nên tâm tư nhạy cảm, lần này càng là trực tiếp đỏ hoe hốc mắt.

 

Nàng thầm hạ quyết tâm, sau này trong cung này ai cũng đừng hòng bắt nạt tiểu muội, cho dù bắt nàng phải vứt bỏ vinh hoa phú quý này.

 

Thịnh Chiêu nhận ra sự khác thường, nghi hoặc nói, [Nhị tỷ sao vậy? Sao mắt lại đỏ rồi?]

 

Hệ thống: [Chắc là bát Trân Châu Dưỡng Nguyên Canh vừa rồi không được ăn, đau lòng quá chứ gì!]

 

Thịnh Vãn: ...

 

Lẽ nào trong lòng tiểu muội nàng là một người tham ăn như vậy sao!

 

Nàng tốt xấu gì cũng là Du Phi! Sơn hào hải vị gì mà không được ăn!

 

Thịnh Chiêu làm khó, [Nhưng ta phải nói thế nào đây? Nhị tỷ ta sẽ ăn sao... Bụng lớn như vậy chắc không dám tùy tiện ăn đồ linh tinh đâu nhỉ?]

 

Hệ thống: [Ừm... Hay là cô cứ nói đây là cha cô bảo cô mang đến cho nàng ấy bồi bổ thân thể, có ích cho việc dưỡng thai, cha cô cho chắc nàng ấy sẽ không lo lắng đâu nhỉ?]

 

Thịnh Chiêu cũng thấy được, từ trong ống tay áo lấy đan d.ư.ợ.c ra đưa cho Thịnh Vãn, "Nhị tỷ, đây là cha..."

 

Lời căn bản không kịp nói xong, Thịnh Vãn đã nhận lấy bỏ vào miệng nhai nhai rồi nuốt xuống.

 

Thịnh Chiêu: ...

 

[Nhị tỷ ta đúng là tham ăn thật! Cái gì cũng dám ăn, hỏi cũng không hỏi đã nhét vào miệng, haizz! Sao còn thiếu tâm nhãn hơn cả cha ta vậy.]

 

Hệ thống: [Ta đã nói là bát Trân Châu Dưỡng Nguyên Canh vừa rồi bị đổ làm nàng ấy đau lòng muốn c.h.ế.t mà!]

 

[Chi Chi, ngươi thật thông minh, cái gì cũng nhìn thấu được.]

 

Thịnh Vãn: ...

 

Nàng đó là tin tưởng tiểu muội mới ăn được không!

 

[Đó là đương nhiên, Nhị tỷ cô ăn Bách Độc Bất Xâm Hoàn rồi, sau này sẽ không sợ Dung Quý phi kia làm yêu làm quái nữa! Nhưng ả ta bây giờ cũng không rảnh để làm yêu làm quái đâu, bận lắm!]

 

Thịnh Vãn giả vờ lơ đãng uống trà, thực chất là cẩn thận lắng nghe, bận cái gì?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không lẽ lại bận rộn giở trò xấu hại nàng sao?

 

Thịnh Chiêu cũng không khỏi nghi hoặc, [Ả ta bận gì vậy?]

 

Hệ thống: [Ả ta đang bận phiên vân phúc vũ với Trương thái y đấy!]

 

"Khụ khụ — khụ khụ —"

 

Thịnh Vãn bị sặc một ngụm nước, ho không ngừng, Thịnh Chiêu đứng dậy định vuốt lưng cho nàng, nàng điên cuồng xua tay.

 

Đừng quản ta! Không quan trọng!

 

Ta bây giờ chỉ muốn biết làm cái trò phiên vân phúc vũ kiểu gì!

 

Cung nữ Hổ Phách lập tức hiểu ý của nương nương nhà mình, vội vàng qua vỗ lưng cho Thịnh Vãn.

 

Thịnh Chiêu kinh hãi, [Cái gì! Ngươi nói Dung Quý phi, và Trương thái y? Phiên vân phúc vũ? Là cái phiên vân phúc vũ mà ta hiểu đó sao?!]

 

[Không sai! Chuyện của hai người này đúng là đảo lộn tam quan của Chi Chi nha!]

 

Thịnh Chiêu hăng hái, [Mau kể đi, đừng úp mở nữa!]

 

Hệ thống: [Dung Quý phi tên thật là Đới Thanh Dung, ả ta vừa vào cung chưa được hai năm đã dựa vào thủ đoạn của bản thân và sự ủng hộ của nhà mẹ đẻ ngồi lên vị trí Phi, nhưng cũng vì thế mà gây thù chuốc oán không ít trong cung, bị người ta hạ t.h.u.ố.c làm tổn thương thân thể trong thời gian dài, mãi không m.a.n.g t.h.a.i được.]

 

Thịnh Chiêu như có điều suy nghĩ, [Thảo nào ả ta mãi không có con! Không tìm thái y điều trị sao?]

 

[Sao lại không có! Đới Thanh Dung không cam tâm, điên cuồng tìm thái y kê đơn uống t.h.u.ố.c, đối với thái y cũng hơi tí là đ.á.n.h mắng, người của Thái Y Viện đều tránh không kịp, liền ném củ khoai lang nóng bỏng tay này cho tân tú của Thái Y Viện là Trương Chính.]

 

[Trương Chính này cũng là một tiểu hỏa t.ử mi thanh mục tú, bất luận Đới Thanh Dung nổi giận thế nào hắn đều kiên nhẫn khai đạo, Đới Thanh Dung bị Hoàng đế lạnh nhạt, lại cảm nhận được sự ấm áp từ chỗ Trương Chính.]

 

[Qua lại vài lần, cái tay bắt mạch đã sờ soạng vào nhau rồi, sau đó nữa thì nằm lên giường trong tẩm cung luôn. Đới Thanh Dung từng m.a.n.g t.h.a.i hai lần, ký chủ cô đoán xem là của ai?]

 

Thịnh Chiêu hóng dưa được một nửa, nóng lòng không đợi được, [Lẽ nào là của Trương Chính kia?]

 

Thịnh Vãn nghiêng người nghe bát quái, sách trên tay cầm ngược cũng không biết.

 

Khóe mắt lại liếc thấy nha đầu Hổ Phách kia đem một bộ quần áo của nàng lật qua lật lại gấp mấy lần.

 

Thịnh Vãn: ...Cái nha đầu này, đúng là có dưa chân bước không dời!

 

[Một lần là của Hoàng đế, nhưng vì thân thể Đới Thanh Dung hỏng rồi căn bản không giữ được, rất nhanh đã sảy thai.]

 

[Vậy lần thứ hai thì sao? Là của Trương Chính?] Thịnh Chiêu không nhịn được hỏi.

 

[Thực ra lần thứ hai chính ả ta cũng không biết là của ai, bởi vì nửa đêm đầu là Hoàng đế đến, giữa chừng lại bị công vụ khẩn cấp gọi đi, nửa đêm sau ả ta liền nói mình đau đầu nóng sốt không thoải mái, truyền Trương Chính đến, cho nên ngay cả chính ả ta cũng không biết là của ai.]

 

Thịnh Chiêu: !

 

Thịnh Vãn: !

 

To gan thật, lại dám nhận ca trực của Hoàng thượng!

 

[Đúng là một chút tịch mịch cũng không để bản thân phải chịu nha... Sau đó thì sao sau đó thì sao! Chi Chi ngươi kể hết đi!]

 

Hệ thống: [Đứa trẻ dưới t.h.u.ố.c an t.h.a.i của Trương Chính ngược lại đã thuận lợi sinh ra, nhưng dung mạo của đứa trẻ đó và Trương Chính hoàn toàn là đúc cùng một khuôn, cái đó mà bị Hoàng thượng nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa? Vì để bảo toàn tính mạng, ả ta trực tiếp dùng một hài nhi đã c.h.ế.t được vận chuyển từ ngoài cung vào trước đó để tráo đổi đứa trẻ.]

 

Thịnh Chiêu trừng tròn mắt: [Còn có thao tác này nữa sao?]

 

[Lúc Hoàng đế đến thấy đứa trẻ được bế ra đã tắt thở, tại chỗ hai mắt đều đỏ lên, đau lòng ả ta liên tiếp hai t.h.a.i đều không giữ được, mới phong cho ả ta làm Quý phi.]

 

[Đứa con ruột của bọn họ bây giờ đang được nuôi dưỡng ở nhà Trương Chính, ghi danh dưới danh nghĩa phụ mẫu Trương Chính, gọi Trương Chính là huynh trưởng đấy!]

 

Thịnh Vãn quả thực muốn hóa đá rồi, cái dưa hôm nay quá lớn, hồi lâu không thể tiêu hóa được.

 

Nàng chỉ biết con của Dung Quý phi sinh ra đã tắt thở, Hoàng đế cũng quả thực đau lòng ả ta nên phong làm Quý phi.

 

Lại không biết bọn họ đưa mận c.h.ế.t thay đào tráo đổi đứa con ruột?

 

Thịnh Chiêu ngây người, thế này cũng được sao? Gọi cha ruột là huynh trưởng?

 

Chơi kích thích vậy sao?

 

Đúng là gian tình hiểm trung cầu mà!